⬅ Trước Tiếp ➡

rút ngón tay ra.
Hắn rút vài tờ khăn giấy, lau sạch thứ nước "ngọt ngàó dính trên ngón tay.
Hắn còn tiện tay rút thêm mấy tờ giấy lau sạch mật huyệt của nàng.
"Ngươi mau trở về yêu giới của ngươi đi, nếu lần sau lại hứng tình nữa thì ta mặc kệ ngươi đấy." Hắn đỡ nàng dậy khỏi đùi mình, để nàng ngồi lên bàn làm việc.
Kế tiếp, hắn di chuyển ghế xoay, giấu nửa thân dưới của mình vào gầm bàn, tránh bị nàng phát hiện bản thân đã nổi lên dục vọng với nàng.
"Người không đăng ký kết hôn với ta, ta không quay về." Nàng rất cố chấp trong chuyện này.
"Vậy nếu ngươi lại hứng tình nữa thì phải làm sao đây?" Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh da trời tràn đầy kiên định của nàng.
"Ta..
Ta không biết." Trước đây nàng không ngờ rằng động dục là như thế.
Bỗng dưng hắn nhoẻn miệng cười khẽ "Ngươi cũng có thể tìm mèo đực để giao phối." "Tìm mèo đực để giao phối?" "Ừm, cùng giống loài thì chắc hẳn kích thước sẽ phù hợp hơn." Hắn suy nghĩ đến chuyện gì đó, bộ mặt tươi cười thoáng lộ vẻ nghiền ngẫm.
"Ta quen biết một con mèo đực vừa thành tiên không bao lâu, nếu ngươi bằng lòng cởi dây tơ hồng, ta sẽ dẫn ngươi đi tìm hắn ta." Diêu Yểu nghiêm túc nhìn chăm chú vào hắn một hồi lâu, chiếc đuôi lắc lư "Ta không đi Ta chỉ muốn ở bên người thôi " "Hả?" Hắn không nhịn được bật cười thành tiếng "Ngươi có gu đại thúc à?" "Không phải, meo..
Độ tuổi này của người đã thuộc hàng ông nội rồi." ".." Phó Viễn biết bản thân đúng là một lão hồ ly rồi, nhưng bị người ta cứ nhắc đi nhắc lại mình là một lão già lớn tuổi vẫn sẽ cảm thấy hơi buồn bực.
"Ngươi có biết đến chỗ Nguyệt Lão đăng ký kết hôn sẽ có hậu quả thế nào không?" Diêu Yểu ngẫm nghĩ một chút "Hậu quả gì?" "Bất kể là yêu ma thần tiên, sau khi đăng ký kết hôn, tuổi thọ của hai người sẽ cộng lại rồi chia đều, không sinh cùng thời điểm nhưng sẽ chết cùng nhaụ" Hắn phân tích cẩn thận cho nàng nghe một phen "Năm nay ta đã mười ngàn tuổi, cùng lắm là sống thêm mười hoặc hai mươi ngàn tuổi nữa mà thôi.
Còn ngươi chỉ mới năm trăm tuổi, có lẽ sẽ sống thêm hơn mười ngàn năm.
Xét như thế, ngươi gả cho ta sẽ không thiệt thòi." "Nhưng nếu thành tiên, ngươi vẫn có thể sống thêm tận hai mươi đến ba mươi ngàn năm nữa.
Kết hôn với ta rồi, ngươi còn phải chia sẻ tuổi thọ cho ta, vậy thì thật sự rất thiệt." "Nếu ngươi lựa chọn kết hôn với một con mèo đực chỉ vừa phi thăng làm tiên chưa lâu chẳng phải sẽ tốt hơn hay sao?" Lời hắn nói hình như cũng có lý.
Diêu Yểu hơi rối rắm "Vậy..
Vậy con mèo đực kia có ưa nhìn như người không?" "Đương nhiên.." Là không rồi "Vẻ ngoài không thua kém bao nhiêụ" "Meo..
Nếu vậy thì người cứ tác hợp cho ta và con miêu tiên kia giúp ta trước đi, chờ sau này ta học được cách cởi dây tơ hồng thế nào rồi, ta sẽ gỡ dây tơ hồng của hai chúng ta." Cái đầu nhỏ của nàng gật gù một cái, miệng nở nụ cười ngoan ngoãn lấy lòng.
"Thành giao " Hắn thoải mái đồng ý.
"Ọt ọt." Chiếc bụng nhỏ của Diêu Yểu đột nhiên kêu lên thành tiếng, nàng bối rối nhìn hắn "Gia gia nuôi, ta đói." "Việc này.." Phó Viễn là một lão hồ tiên đạo hạnh thâm sâu nên tất nhiên không cần ăn uống, dù là ở trong nhà hay trên người cũng đều không chuẩn bị sẵn đồ ăn.
Nhưng nàng mèo con Diêu


⬅ Trước Tiếp ➡