Chương 15
hắn tỉ mỉ quan sát, Diêu Yểu ngượng ngùng dùng móng vuốt che mặt.
Huyệt thịt tựa như một đóa hoa nhỏ e ấp, xấu hổ rụt rè đôi chút dưới đáy mắt hắn, sau đó lại tràn ra nhiều giọt sương trong suốt hơn.
Xem ra tình hình hôm nay có phần nghiêm trọng hơn hôm qua.
Vừa nói, hơi thở nóng rực của hắn vừa phả vào nơi kín đáo mềm mại của nàng, khiến nàng cảm thấy phía dưới ấm nóng lạ thường.
Cái nóng ấy tựa như đốm lửa nhỏ bỗng chốc lan rộng như đám cháy trên đồng cỏ, thiêu đốt toàn thân nàng nóng ran.
"Meo Khó chịu quá " Nàng nũng nịu với hắn, bồn chồn vặn vẹo vòng hông "Gia gia nuôi, người ta muốn được làm cho thoải mái giống như hôm qua.." Giống như hôm qua?
Phó Viễn chợt nhớ lại cảnh tượng mình dùng trâm cài tóc đâm vào huyệt thịt của nàng, khiến dâm thủy của nàng chảy ra dầm dề.
Yết hầu hắn khẽ động lên xuống, giọng nói không khỏi dịu dàng hơn "Trâm đâu?" Diêu Yểu ngẩn người một thoáng "Quên ở nhà rồi..
Cái trâm đó..
Quan trọng lắm sao?" "Cũng chẳng phải, chỉ là lúc ta rảnh rỗi tiện tay làm ra, chẳng qua để bên mình lâu ngày nên ít nhiều cũng có chút tình cảm." Nhưng giờ không có cây trâm bạc kia, hắn lấy gì để đâm vào tiểu huyệt của nàng, giúp nàng giải ngứa đây?
Hắn liếc nhìn mấy cây bút trong ống bút, trong lòng giằng co dữ dội.
Cuối cùng, ngón trỏ của hắn di chuyển đến cửa huyệt thịt đang ướt át như ma xui quỷ khiến.
"Meo " Diêu Yểu sợ hãi rụt người lại, ngón tay dài của hắn mang theo hơi ấm chạm vào cánh hoa nhỏ bé mẫn cảm của nàng.
Huyệt thịt của nàng không kìm được khẽ co rút nhưng rồi lại cuốn theo ngón tay hắn, muốn hắn nhét sâu vào bên trong.
Đầu ngón tay thô ráp, nhẹ nhàng mơn trớn cánh thịt non mềm ở cửa động.
Nàng cảm thấy thân thể lại trở nên kỳ lạ, những nơi bị hắn chạm vào vừa đau xót vừa ngứa ngáy khó nhịn.
Có một sự thôi thúc khó hiểu, ngang ngược xông xáo trong cơ thể làm rối loạn tâm trí nàng.
Huyệt thịt chặt chẽ của nàng cứ mút lấy ngón tay hắn như vậy.
Cánh thịt trơn nhẵn như lụa, vừa ướt át vừa nóng bỏng.
Hắn liếm đôi môi hơi khô của mình, ngón tay thô ráp không tự chủ được mà tiến sâu vào trong.
Vách thịt ẩm ướt siết chặt lấy ngón tay hắn, chống lại sự xâm nhập của vật lạ.
"Meo " Không ngờ hắn lại dùng ngón ta trêu đùa nơi kín đáo của Diêu Yểu, nàng xấu hổ vùi mặt vào giữa hai chân hắn.
"Đau không?" Hắn hỏi nàng.
Dù sao ngón tay hắn cũng to hơn cây trâm bạc kia không ít, mà nơi phía dưới của nàng lại chật hẹp như vậy, hắn ít nhiều cũng lo lắng cho cảm giác của nàng.
"Meo Không đaụ." Ngược lại còn có chút cảm giác thoải mái, thoải mái đến nỗi nàng nhịn không được muốn kêu lên.
"Meo Thật thoải mái " Nàng khẽ rên rỉ, cánh thịt trong huyệt khẽ ngọ nguậy, đẩy ngón tay thô của hắn vào sâu hơn, chớp mắt, tiểu huyệt của nàng đã nuốt trọn một đốt ngón tay.
Hắn kinh ngạc trước sự mềm mại và chặt chẽ bên trong của nàng, sự ấm áp bao bọc lấy ngón tay hắn thật dễ chịụ Nếu đổi lại là côn thịt to lớn của hắn thì liệu sẽ là cảnh tượng mê hồn đến nhường nào?
"Meo, đừng..
Đừng vào nữa mà." Nàng cảm thấy có cơn đau đớn ập đến, sợ hãi muốn hắn dừng lại.
Phó Viễn nhìn ngón tay mình, hắn chỉ mới đưa vào hai đốt ngón tay mà thôi.
"Nhỏ quá." Hắn nói.
Nếu thứ