Chương 14
đều chưa tới.
Tiểu Diêu Yểu chạy ra khỏi cặp, ngồi lên đùi hắn.
"Gia gia nuôi, người ta lại phát tình rồi, chỗ đó khó chịu quá meo meo.." "Nếu khó chịu đến thế thì chi bằng ngươi đi triệt sản đi, như vậy sẽ không khó chịu nữa." Hắn nói kiểu nửa đùa nửa thật.
Ai ngờ Diêu Yểu lại cuống lên "Không được Sau này người ta còn muốn sinh bảo bảo " Phó Viễn khinh bỉ "xì" một tiếng "Ngay cả dương vật và xuất tinh ngươi cũng không biết thì liệu có biết sinh bảo bảo là thế nào không?" Nàng ngẩn người "Nhưng mà..
Người ta cứ muốn sinh bảo bảo với người, muốn sinh một tiểu bảo bảo xinh xắn giống như người.." "Giống ta?" Hắn nhéo cái cằm nhỏ của nàng, tỉ mỉ ngắm nghía dung mạo của nàng, giả vờ ghét bỏ "Ta sợ gen của ta dù tốt đến đâu cũng không chịu nổi ngươi lớn lên rồi sẽ quá xấụ." "Tóm lại, nhan sắc của bảo bảo chắc sẽ dưới mức trung bình." Diêu Yểu không vui "Ta..
Ta xinh đẹp lắm đó Ma ma nói, ta là con mèo con xinh đẹp nhất miêu tộc " "Ma ma ngươi chỉ dỗ ngươi thôi, ngươi phải học cách đối mặt với thực tế đi." Hắn trêu chọc nàng, thấy nàng sắp khóc đến nơi lại vô lương tâm bật cười.
"Huhu, người ta xinh lắm mà.." Nàng tủi thân cào cào quần áo hắn, làm quần áo hắn nhàu nhĩ hết cả.
Hắn miễn cưỡng nhịn cười "Thôi được, không trêu ngươi nữa.
Thế này đi, chỉ cần ngươi tháo được dây tơ hồng, ta sẽ giúp ngươi." Tháo dây tơ hồng?
Diêu Yểu đột nhiên nín khóc.
Trước đây khi nói chuyện với Nguyệt Lão gia gia, nàng chỉ học được cách buộc dây tơ hồng.
Khi ông ấy chuẩn bị nói cách tháo dây tơ hồng thì tín hiệu đột nhiên bị ngắt, nàng cũng không nghe được đoạn sau nữa.
"Ta không biết tháo.." Nàng thật thà bẩm báo.
"Cái gì?" Phó Viễn nhíu mày "Ngươi biết buộc nhưng không biết tháo ư?" Từ xưa có câu, chỉ người buộc chuông mới cởi được chuông.
Dây tơ hồng này hiển nhiên phải do nàng tháo mới được coi là xong chuyện.
Hắn sống đã hơn mười ngàn năm, cũng nên được coi là người từng trải rộng biết nhiều mới phải.
Nhưng mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có được một đoạn nhân duyên theo cách kỳ diệu như vậy, cho nên chuyện này cũng bó tay hết cách.
Diêu Yểu bị vẻ mặt hơi "hung dữ" của hắn dọa sợ, cả thân mèo sợ đến mức không dám thở mạnh.
Phó Viễn đau đầu xoa xoa thái dương "Thôi được, hôm nào ta tìm Nguyệt Lão hỏi xem." Cảm giác tê ngứa ở chỗ kín ngày càng rõ rệt, nàng ngồi xổm trên đùi hắn, nhịn không được dùng cánh hoa non mềm của mình cọ vào lớp vải khá thô ráp của hắn để xoa dịu cơn ngứa ngáy khó chịụ Không khí tràn ngập hương thơm nồng nàn, mùi hương phát tình của giống cái len vào mũi khiến cơ thể hắn cũng nóng ran theo.
Đôi mắt sắc của hắn phát hiện ra hành động nhỏ của nàng bèn trầm giọng hỏi "Tiểu huyệt khó chịu đến vậy sao?" "Khó chịu quá à " Nàng vừa nũng nịu nghẹn ngào với hắn vừa xoay cái mông nhỏ hình quả đào về phía hắn.
Phó Viễn cúi đầu liếc nhìn.
Tiểu huyệt của nàng hôm nay sưng đỏ hơn hôm qua nhiềụ Hơn nữa môi hoa nhỏ còn lật ra dữ dội hơn, dâm dịch chảy ra đã làm ướt nhúm lông mềm mại ở hoa huyệt nàng, những sợi lông trắng như tuyết bết dính vào nhau thành từng lọn.
Hắn nhấc chiếc đuôi nhỏ của nàng lên, quan sát cái huyệt hồng hào của nàng, tim đập loạn liên hồi.
Bộ vị mẫn cảm, xấu hổ như vậy lại bị