Chương 13
mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên lộ ra khuỷu tay trắng ngần.
Chiếc quần tây được cắt may vừa vặn ôm lấy đôi chân dài thon thả.
Vóc dáng hắn cao ráo thẳng tắp, khí chất ngời ngời, cả người tràn đầy sức quyến rũ của một nam nhân trưởng thành.
Nói đơn giản thì hắn chính là hormone di động.
"Sao cứ nhìn chằm chằm ta vậy?" Hắn cụp mắt, nhàn nhạt hỏi nàng.
"Người đẹp quá đi mất." Nàng chân thành cảm thán.
Có những người nhìn thoáng qua thì đẹp đến kinh tâm động phách nhưng ngắm lâu lại chán, cũng có những người nhìn lần đầu thì bình thường nhưng càng nhìn càng thấy đẹp.
Thế nhưng con hồ ly Phó Viễn này lại khiến người ta phải cảm thấy kinh ngạc chấn động ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó càng nhìn càng thấy có điểm riêng.
"Nông cạn." Hắn buông một câu nhạt nhòa, lạnh lùng lướt qua bên cạnh nàng.
Khoảnh khắc quay lưng lại với nàng, khóe miệng hắn không nhịn được khẽ nhếch lên.
"Người ta rõ ràng là có chiều sâu lắm đó nha " Diêu Yểu vừa nhỏ giọng lẩm bẩm vừa bước những bước nhỏ theo sau hắn.
"Xì, chiều sâu chẳng qua cũng chỉ có ba centimet.." Phó Viễn khẽ chế nhạo một câu, sau đó xách cặp công tác đi về phía cửa lớn.
Hắn lấy một chiếc kính gọng vàng từ chiếc hộp kính trên tủ, thong thả mở gọng kính ra và đeo lên.
Khi Diêu Yểu nhìn hắn lần nữa, đôi mắt phượng màu hổ phách của hắn lập tức biến thành màu mực đen.
Hơn nữa ngũ quan của hắn dường như không có gì thay đổi, thế nhưng tổng thể dung mạo lại không còn khuynh quốc khuynh thành như trước nữa.
"Cái kính này còn có chức năng đổi mặt sao?" Nàng cảm thấy thật thú vị.
"Nếu không thì e là sinh viên sẽ không tập trung học được mất?" Ở nhân gian, hắn cũng chỉ là một giáo sư rất bình thường trong khoa Lịch sử của đại học A.
Diêu Yểu gật mạnh đầu, quả thật nếu đổi lại là nàng cũng sẽ không tập trung học được khi có một vị lão sư đẹp trai như vậy.
Phó Viễn xỏ giày vào, định đến trường giảng dạy như thường lệ.
Lúc mở cửa, hắn đột nhiên nhớ ra trong nhà còn một con mèo, không khỏi dừng động chân lại.
"Thời gian ta không ở nhà, ngươi ngoan ngoãn ở trong nhà, không được chạy loạn, không được phá phách, nghe rõ chưa?" Giọng điệu lạnh băng của hắn còn mang theo chút vẻ nghiêm khắc.
Diêu Yểu cúi đầu làm vẻ đáng thương "Gia gia nuôi, một mình ta ở nhà sẽ trống vắng, cô đơn và lạnh lẽo lắm đó." "Vậy thì về yêu giới của ngươi đi." Nói xong, hắn xoay người mở cửa, bước ra ngoài.
Phó Viễn vừa đến văn phòng khoa Lịch sử thì phát hiện có gì đó không đúng.
Chiếc cặp công tác của hắn dường như nặng hơn một chút.
Hắn ung dung ngồi xuống, mở cặp ra, nhìn thấy cục lông mèo quen thuộc bên trong bèn bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
"Ta đã khóa cửa rồi kia mà?
Sao ngươi lại theo tới đây?" Diêu Yểu rụt rè thò đầu ra, đôi tai nhỏ sợ sệt cụp xuống "Ta trèo xuống theo đường ống nước..
Gia gia nuôi, ta..
Chỗ đó của ta lại ngứa nữa rồi." Nghe vậy, Phó Viễn đáng xấu hổ nhớ lại "ác mộng" xuân sắc vô biên đêm qua.
Hạ thể thoáng có cảm giác nóng lên căng tức.
Hắn hít sâu vài hơi, cố gắng kìm nén dục vọng luôn chực chờ vượt quá giới hạn nguy hiểm, một lòng muốn khôi phục lại tâm cảnh thanh tịnh an nhiên như trước.
Hắn đảo mắt nhìn quanh văn phòng, hôm nay hắn đến sớm, những giáo viên khác trong văn phòng