Chương 12
hổ cúi gằm cái đầu nhỏ xuống "Thật ra..
Ta là học sinh cá biệt." "Gia gia nuôi, người nói cho ta nghe đi mà " Nàng nổi lên ý muốn chơi đùa, ấn vào chỗ nhô lên trên chăn, coi vật cứng rắn của hắn như tay cầm chơi game mà lắc lư lung tung.
Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm.
Hắn cất tiếng, giọng nói khàn khàn, trầm ấm vang lên "Đó là dương vật, cơ quan sinh dục của nam giới, tên gọi khác là dương cụ, cục thịt bự.." Diêu Yểu nghe vậy, hai cái móng vuốt nhỏ nắm lấy côn thịt to lớn của hắn mà tùy ý xoa nắn.
Một luồng điện tê dại lập tức lan dọc từ xương cụt lên não, sướng đến mức khiến phản ứng của hắn có chút chậm chạp, vừa mới nói ra được một nửa thì ngừng lại.
"Nhưng mà hôm qua ta đâu thấy người có cái này." Nàng ngơ ngác nói, thấy hắn thả lỏng cảnh giác bèn từ từ kéo chăn lên.
Dưới lớp chăn, chiếc quần lụa màu xanh đậm của hắn bị vật to lớn bên trong đội lên một khoảng rõ rệt.
Nàng nhìn vào chỗ ướt đẫm ở đáy quần hắn, phía trên còn dính một ít chất lỏng sền sệt màu trắng sữa.
Chiếc mũi nhỏ của nàng khẽ động, ngửi thấy một mùi tanh mặn kỳ lạ.
"Người tè dầm ra quần hả?" Nàng hỏi, sau đó dừng động tác sờ mó lại, ngửi ngửi móng vuốt của mình "Nhưng mà mùi này kỳ lạ quá." Côn thịt mất đi sự vuốt ve của nàng đã căng trướng đến đau nhức.
Ngọn lửa dục vọng thiêu đốt cơ thể hắn, hắn nóng ruột khó nhịn, lặng lẽ nắm chặt tay thành quyền.
"Dương vật bình thường thì mềm mại, chỉ khi có ham muốn tình dục mới cương cứng." Hắn vừa chậm rãi nói vừa đấu tranh với dục vọng thú tính của mình.
"Khi đạt cực khoái, dương vật của nam giới sẽ xuất tinh dịch.." "Tối qua, ta không tè dầm ra quần, chỉ là.." Hắn dừng lại một chút "Mộng tinh." Mơ thấy nàng rồi xuất tinh.
Về sau, cuối cùng hắn cũng lấy lại lý trí rồi đuổi nàng ra khỏi phòng ngủ chính.
"Cạch." Nghe thấy tiếng mở, Diêu Yểu đang canh ở cửa lập tức phấn khích đứng thẳng dậy, ngước đầu nhìn hắn.
Dung mạo hồ ly hóa người nổi tiếng xinh đẹp trong lục giới.
Mà trong tộc hồ ly, Phó Viễn lại càng nổi tiếng với vẻ ngoài xuất chúng.
Trước đây Diêu Cảnh thường vuốt ve bộ lông Diêu Yểu, vừa hồi tưởng chuyện cũ vừa khoe khoang hắn ta và con hồ ly tiên tuyệt sắc Phó Viễn này là bạn học cùng trường.
Tuy rằng Diêu Yểu tuổi còn nhỏ, kiến thức cũng không nhiều, thế nhưng dù sao nàng cũng đã từng từ xa nhìn thấy mỹ nam đệ nhất của thần, tiên giới và yêu giới.
Lúc đó nàng còn nghĩ dung mạo của Phó Viễn dù có đẹp đến đâu cũng không thể đẹp hơn ba vị đệ nhất mỹ nam được công nhận kia.
Cho đến khi nàng thật sự gặp được Phó Viễn.
Gia gia không hề lừa nàng, Phó Viễn quả thực là tuyệt sắc vô song độc nhất vô nhị.
Hắn là kiểu người chỉ cần lướt qua một cái đã khiến người ta cảm thấy bừng sáng vì vẻ đẹp tuyết thế.
Đường nét khuôn mặt hắn góc cạnh rõ ràng nhưng cũng mềm mại hài hòa, xương mặt và da dẻ đều đẹp đến hoàn hảo, ngũ quan tinh tế sâu sắc.
Đặc biệt là đôi mắt phượng màu hổ phách trong veo linh động kia tựa như một đầm nước lạnh lẽo ẩn mình trong chốn thâm sơn cùng cốc, không nhiễm bụi trần.
Đáng tiếc là đôi mắt trong veo đến thế lại ẩn chứa muôn vàn suy tư, sâu thẳm đến mức khiến người ta không thể nhìn thấụ Hôm nay hắn