Chương 11
khoái lạc của Diêu Yểu dần tan đi, thấy hắn đóng chặt cửa phòng, lòng nàng không khỏi nghi hoặc.
Vừa rồi hai người còn đang hòa hợp vui vẻ kia mà?
Hắn làm sao vậy?
Nàng liếc nhìn chiếc trâm bạc bị hắn bỏ lại trên ghế, đầu trâm vẫn còn đọng giọt suối hoa lấp lánh, phản chiếu tia sáng dưới ánh đèn sáng rõ.
"Gia gia nuôi, ngươi làm sao vậy?" Diêu Yểu ngồi xổm trước cửa, giơ bộ móng nhỏ khẽ gõ lên cánh cửa.
"Không có gì." Giọng hắn lạnh lùng đáp lại từ bên trong.
"Vậy sao ngươi đột nhiên vào phòng?
Còn chiếc trâm này phải làm sao đây?" "Trâm ấy, ngươi cứ đặt đại đâu đó là được." Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp bằng giọng điệu cứng nhắc "Ngươi muốn làm gì thì làm, đừng quấy rầy ta." Tốt nhất là nàng hãy trở về yêu giới của mình, đừng để sợi dây hồng vô tình buộc chặt kia làm xáo trộn cõi lòng thanh tịnh vốn dĩ vô dục của hắn.
"Ừm." Diêu Yểu ủ rũ đáp một tiếng, lòng thầm nghĩ, tâm tư nam nhân quả thật khó dò như mò kim dưới đáy biển.
Phó Viễn tỉnh giấc bởi một cơn ác mộng.
Trong mơ, màn lụa mỏng manh, chăn uyên ương ấm áp, hắn đè lên một nữ tử, nhấp nhô không ngừng, làm cho người kia thốt ra những tiếng rên rỉ êm ái dễ nghe.
Cảnh xuân tươi đẹp ấy khiến mặt hắn ửng hồng, nhiệt độ cơ thể nóng đến dọa người, da thịt phủ một lớp mồ hôi nóng rực.
Cây thịt to lớn cứng rắn của hắn tùy ý quất mạnh vào thân thể nữ tử bên dưới, khuấy động ra một dòng dâm dịch nhớp nháp trơn trượt.
Trong giấc mơ, hắn vốn đang tận hưởng đến tận cảnh này.
Thế nhưng khi đột nhiên nghe rõ nữ nhân kia dùng giọng nói êm ái ngọt ngào gọi hắn là "gia gia nuôi", Phó Viễn khẳng định chắc chắn..
Mình đang gặp ác mộng.
Khi hắn tỉnh lại thì trời đã sáng trưng.
Rèm cửa khép chặt hắt vào một vệt sáng, hắn nhìn ra cửa sổ, thở dài một hơi.
Hắn cảm thấy cơ thể nhớp nháp, rõ ràng là trong giấc ngủ đã đổ mồ hôi.
"Gia gia nuôi, người tỉnh rồi ạ." Giọng nói non nớt, mềm mại, ngọt ngào bất ngờ vang lên trong phòng khiến tim hắn đập thình thịch không kiểm soát.
Phó Viễn nhìn theo hướng phát ra âm thanh, phát hiện cục bông nhỏ đang nằm gọn ngay bụng dưới của hắn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn bằng đôi mắt cong cong ý cười.
"Sao ngươi lại ở đây?" "Meo " Diêu Yểu vẫy vẫy đuôi "Nghe nói phu thê là phải ngủ cùng nhaụ Hơn nữa ta phát hiện người không khóa cửa..
Ừm, chắc chắn là người cố ý để cửa cho ta, muốn ngủ cùng ta đây mà." Phó Viễn giũ giũ chiếc chăn điều hòa mỏng "Bớt tự mình đa tình đi, xuống dưới." "Meo " Diêu Yểu bị hắn lay mạnh, mất thăng bằng lăn một vòng trên giường.
Hắn lật chăn ra, sau khi nhìn thấy "cái lều nhỏ" dựng đứng cao ngất ở giữa háng bèn vung tay kéo chăn che lại.
Động tác của hắn rất nhanh nhưng lại bị Diêu Yểu nhìn thấy rõ ràng.
Nàng thử vén chăn hắn lên, muốn nhìn rõ hơn vật đang dựng đứng dưới háng hắn.
Nhưng hắn cố ý giữ chặt chăn "Ngươi làm gì vậy?" Diêu Yểu lại bò lên bụng dưới của hắn, dùng móng vuốt nhỏ ấn xuống cây thịt đang đội chiếc chăn lên.
"Cái này là cái gì?" Nàng hỏi.
"Ưm.." Hắn khẽ rên rỉ, không ngờ bị nàng ấn như vậy lại khơi gợi lên vài phần khoái cảm.
"Ngươi không biết ư?" "Biết thì ta đã không hỏi rồi." "Tiết sinh lý cũng không dạy cái này sao?" Hắn có chút khinh bỉ.
Diêu Yểu xấu