⬅ Trước Tiếp ➡

tiên hắn làm chuyện này, ít nhiều gì cũng có chút căng thẳng "Nếu ta không khống chế tốt mà đâm quá sâu thì ngươi cứ việc chờ xuống âm phủ đi." "Meo meo, ta sợ." Nàng cứng đờ người, rụt rè quay đầu nhìn hắn.
Hắn tỏ vẻ rất nghiêm túc, đôi mắt phượng chăm chú nhìn vào hạ thân nàng, bàn tay xương xẩu của hắn nắm chặt chiếc trâm bạc, cẩn thận đâm vào tiểu huyệt của nàng.
"Đau không?" Hắn hỏi.
Tiểu huyệt của Diêu Yểu co rút lại theo bản năng, nhục huyệt quấn chặt lấy chiếc trâm.
"Không đau, chỉ hơi ngứa thôi." Nàng thật thà nói.
"Ừ." Phó Viễn nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó hắn vặn chiếc trâm, tiếp tục đâm sâu hơn.
"Meo " Nàng kêu rên khe khẽ, nhục huyệt trơn ướt và chiếc trâm bạc dính chặt vào nhau, dần truyền đến cảm giác tê dại khó tả theo sự xoay tròn không ngừng của chiếc trâm.
"Sao vậy?" Nghe thấy tiếng kêu của nàng, hắn hỏi một câụ "Thoải mái thật đó meo " Nàng khẽ nheo mắt, mềm nhũn dựa vào đùi hắn.
Phó Viễn nhìn tiểu huyệt hồng hào ẩm ướt của nàng cùng với chiếc trâm bạc cắm sâu trong huyệt dâm, trong lòng chợt khẽ xao động.
Chỉ cắm vào ba phân chiếc trâm bạc nhỏ ngắn ngủi thôi mà đã khiến nàng cảm thấy thoải mái rồi sao?
Hay là vì tiểu huyệt của nàng quá nhỏ bé?
Nếu thay thành cự vật của hắn cắm vào..
Chẳng phải nàng sẽ..
Không đúng.
Đột nhiên ý thức được mình lại có ý nghĩ đen tối với một con mèo con nhỏ năm trăm tuổi, Phó Viễn thầm khinh bỉ bản thân.
Hắn hít sâu một hơi, khống chế lực đạo, nhẹ nhàng đâm vào tiểu huyệt của nàng.
Trước đây Diêu Yểu đâu từng chịu sự kích thích này, nàng sướng đến mức kêu meo meo không ngừng.
Cả thân mèo như bị rút hết xương, mềm nhũn nằm sấp trên đùi hắn.
Nàng vểnh mông lên, sau đó thậm chí còn không nhịn được chủ động lắc lư hông, nghênh đón mỗi lần hắn rút ra đâm vào.
"Thật dâm đãng.." Phó Viễn khẽ thì thầm, tốc độ ra vào nhanh hơn mấy phần.
Dường như trong một khắc nào đó, hắn đã nảy sinh ảo giác như thể côn thị của mình đang đâm vào huyệt dâm của nàng.
"Meo Gì cơ?" Nàng cảm thấy đầu óc mình như bị nhồi đầy bột nhão, hắn nói gì, nàng nghe không rõ.
Phó Viễn không nói nữa, chỉ chuyên tâm đâm vào tiểu huyệt của nàng.
Chiếc trâm bạc mảnh mai lướt qua lướt lại nơi khe nhỏ mềm mại, khơi dậy từng dòng suối hoa càng lúc càng căng tràn, thấm ướt nhúm lông tơ mịn màng của nàng, đồng thời tưới đẫm cả quần ngủ của hắn, để lại một mảng nước sẫm màụ "Meo " Nàng bất chợt thốt lên một tiếng kêu sắc nhọn, đột nhiên cong vút lưng lên như chiếc cung căng cứng.
Bốn chiếc móng trắng muốt của nàng bấu chặt lấy quần hắn trong cơn căng thẳng, khe nhỏ bắt đầu co giật theo nhịp, giam chặt chiếc trâm bạc đang chuyển động không ngừng.
"Đã lên đỉnh rồi ư?" Phó Viễn khó nhọc điều khiển chiếc trâm bị khe nhỏ siết chặt, mong muốn kéo dài dư âm khoái lạc của nàng.
Chẳng dạo đầu giây nào, từ lúc trâm chạm vào đến nay chỉ vỏn vẹn ba phút, vậy mà nàng đã nhanh chóng đạt đỉnh?
Thân thể hắn như dần nóng lên, nơi mềm mại của nàng đè ép bên dưới, vật nam tính của hắn cũng dần có cảm giác cương cứng.
Không được.
Nhận ra bản thân lại có thể động tâm với nàng, Phó Viễn hoảng loạn rút trâm ra.
Hắn đặt nàng sang một bên nhân lúc nàng còn chưa kịp định thần rồi vội vàng đứng dậy lao thẳng vào phòng ngủ chính.
Dư vị


⬅ Trước Tiếp ➡