⬅ Trước Tiếp ➡

nâng lên, đôi mắt phượng hẹp dài sâu thẳm liếc nhìn nàng.
Nàng thật sự không hiểu hay là đang giả vờ không hiểu?
"Chưa học sinh lý à?
Ngươi đến kỳ phát tình rồi." "Kỳ phát tình?" Nghe vậy, Diêu Yểu ủ rũ xị mặt "Lão sư nói tháng nào bọn ta đều có một tuần phát tình đó." "Nghe nói kỳ phát tình sẽ rất khó chịụ.
Meo, ta cũng bắt đầu thấy khó chịu rồi nè." Nàng tủi thân dùng móng vuốt nhỏ cào cào quần hắn.
Rồi như chợt nghĩ ra điều gì, mặt mày nàng trở nên tươi rói "Gia gia nuôi, ta đến kỳ phát tình rồi, nghĩa là ta đã phát triển hoàn toàn rồi, thật sự có thể kết hôn với người rồi " Vừa nghe thấy chữ "kết hôn", hắn không nhịn nổi muốn trợn trắng mắt, bóp bóp đuôi nàng.
"Ngươi nghe cho kỹ đây.
Bất luận thế nào ta cũng sẽ không kết hôn với ngươi." Hắn nói một cách nghiêm túc, nàng nghe xong cũng nguội lạnh lòng.
"Tại sao cơ chứ?" Hắn thở dài "Vậy ngươi thì sao?
Tại sao lại muốn kết hôn với ta?" Diêu Yểu mấp máy môi, nhỏ giọng nói "Ta muốn thành tiên." Phó Viễn ngẩn người, nhẹ nhàng nói "Thành tiên có gì tốt đâụ" "Nếu không tốt thì sao lại có nhiều người và yêu muốn thành tiên như vậy?" "Thật ra so với trước kia, bây giờ số lượng yêu quái một lòng muốn tu luyện thành tiên đã ít đi nhiều rồi." Nghĩ lại năm xưa, yêu quái thành tiên còn có chỉ tiêụ Đối với mỗi yêu quái, việc đắc đạo thành tiên cũng giống như việc con người thi đậu vào trường đại học danh tiếng top mười thế giới.
Nhưng kể từ sau sự kiện lớn hai ngàn năm trước, đám yêu quái không còn mặn mà với việc tu tiên nữa.
"Nhưng trong nhà ta thì đây là chuyện vẻ vang tổ tông..
Ta không muốn nghe yêu quái khác nói Diêu gia ta bao nhiêu năm nay không có đến một yêu quái có thể tu luyện thành tiên." "Thế nên ngươi mới muốn dựa hơi ta à?" Diêu Yểu ôm chặt đùi hắn "Gia gia nuôi, người chiều người ta đi mà." Phó Viễn liếc nàng một cái tỏ vẻ không vui, bàn tay lớn vỗ nhẹ vào cái mông nhỏ của nàng.
"Không làm mà đòi có ăn là điều đáng xấu hổ nhất." "Meo." Mông nàng bị hắn đánh đau, khe thịt nhỏ của nàng co rút theo bản năng, ép ra một vũng dịch hoa dâm mỹ.
Cơn đau khe khẽ tiểu huyệt vừa ngứa ngáy vừa hơi tê dại, Diêu Yểu lắc lư cái mông "Gia gia nuôi, muốn nữa " Tim Phó Viễn bất giác loạn nhịp trước sự lẳng lơ này của nàng, dục vọng thú tính bị giam cầm nhiều năm trong cơ thể chớm có dấu hiệu sống lại.
"Kỳ phát tình chỉ kéo dài một tuần, ngươi nhịn một chút là qua thôi." Hắn nói muốn đuổi nàng khỏi đùi mình nhưng nàng lại cố chấp bám lấy đùi hắn, tiếp tục vểnh cái mông nhỏ về phía hắn.
Là một người lớn trưởng thành, điềm tĩnh và quan tâm đến thế hệ sau, cuối cùng Phó Viễn cũng chịu thua.
"Thấy ngươi khó chịu như thế, ta miễn cưỡng giúp ngươi một chút vậy." Nói xong, trong tay hắn bỗng xuất hiện một cây trâm bạc dài khoảng mười tám phân.
Một đầu trâm bạc được mài nhẵn mịn, đầu kia được chế tác theo hình dạng đốt trúc.
Hắn vừa giữ chặt cơ thể nàng không cho nhúc nhích lung tung vừa chậm rãi đâm đầu trâm nhỏ nhắn tròn trịa của cây trâm bạc vào khe thịt của nàng từng chút một.
Một vật lạnh lẽo rắn chắc chạm vào nơi ấm nóng ẩm ướt của nhục huyệt khiến thân hình nhỏ bé của Diêu Yểu hoảng hốt run lên.
"Đừng động đậy." Dù sao đây cũng là lần đầu


⬅ Trước Tiếp ➡