Cô lập tức giấu vẻ nghi hoặc trên khuôn mặt, nở nụ cười ngọt ngào nói: “ Không sao đâu, anh bận việc công ty thì cứ làm đi, em có An Kỳ đi cùng rồi!”
“Em vui là được! Tả Dực mở cửa cho cô Thường ”
Thịnh Dục Thần thờ ơ đáp lại, vẻ mặt lạnh nhạt hướng về phía Tả Dực nói.
Thường sở cứng đơ người, thông thường anh ấy sẽ xuống xe và tự mở cửa cho cô.
Thưởng Sở cắn môi ấm ức, ngẩng đầu nhìn Thịnh Dục Thần với ánh mắt rưng rưng, nhưng anh ta lại nhìn thẳng về phía trước xe.
Cửa sau được mở ra, lời nịnh hót cứng nhắc của Tả Dực : “Cô Thường, mời xuống xe!”
Thường Sở thầm cắn răng, “Ngủ ngon, anh Thần!”
“Ừ” Thịnh Dục Thần vẫn không quay lại, lạnh nhạt đáp lại một tiếng.
Xem phim
“Ừ” Thịnh Dục Thần vẫn không quay lại, lạnh nhạt đáp lại một tiếng.
Thường Sở đứng trước cổng lớn nhìn chiếc xe Aston Martin chở Thịnh Dục Thần rời đi, khuôn mặt cười thanh tú bỗng chốc nghiêm lạnh lại.
Cô lấy điện thoại ra gọi, đầu dây bên kia vừa bắt máy cô liền lạnh lùng nói một cách sắc bén: “Tôi là vị hôn thê của Thịnh Dục Thần, cục trưởng của các anh đâu?”
Thường Sở vẻ mặt ủ rũ im lặng một lúc, chắc đầu dây bên kia đang chuyển máy, một lúc sau hình như là cục trưởng nghe máy, Thường Sở ngay lập tức nói giọng căm hận: “Người phụ nữ hôm nay bảo các anh bắt tên là Tô Noãn đó, hãy tìm thêm chứng cứ phạm tội khiến cô ta ngồi tù một năm rưỡi nữa đi!”
“……”
Một lúc lâu——
“Cô nói gì cơ?!”
Thường Sở giật mình bỗng chốc mặt tái nhợt….
Mộ Sơ Tình người đàn bà đê tiện đó lại dám chạy đến công ty anh Thần làm loạn!
Còn anh Thần lại…
Thường Sở giậm chân tức giận, hằm hằm bước vào phòng.
Thường Nghĩa Khoan đang nằm trên ghế sô pha xem bản tin tài chính, nhìn thấy con gái yêu đầy vẻ tức giận, ông bực mình ném chiếc túi trên ghế sô pha cau mày nói: “Một năm trước ca mổ thành công bác sĩ đã nói với con những gì con quên rồi sao, đừng nên nóng giận như vậy!”
“Có cẩn thận nữa thì cũng được gì, dù sao khả năng mang thai là rất nhỏ!”
Thường Nghĩa Khoan nghe thấy vậy, bỏ kính lão xuống.
“Con nói lung tung gì vậy, bây giờ y học tiến bộ như vậy. Bố vừa thấy trên TV có bà già hơn bảy mươi tuổi rồi còn mang thai kìa!”
Đối với một người vừa làm cha vừa làm mẹ như Thường Nghĩa Khoan, việc lảng tránh hay không đều không quan trọng.
Thường Sở không thèm để ý đến bố, lao vào phòng ngủ của mình.
Cô đặt người xuống giường trong lòng đầy oán hận.
Mộ Sơ Tình, sao cô lại xuất hiện như âm hồn không rời, sao không đi chết đi!
Đôi mắt của Thường Sở đỏ lên, cô không tìm cách nào để có thể trút giận, chỉ có thể lấy điện thoại ra lướt xem danh bạ. Trong lúc đang lướt điện thoại, cô đột nhiên giữ chặt cái tên dường như rất thân quen lại bị cô lãng quên. Đôi mắt đẹp sáng long lanh, nhẹ nhàng ấn nút quay số…
………………………………………………………
Mộ Sơ Tình đi đến rạp chiếu phim như đã hẹn
Lúc đi cô nhìn thấy Cố Dĩ An ở lối vào cửa rạp chiếu phim Hi Nhướng.
Anh lặng lẽ đứng trước tấm áp phích ở lối vào rạp chiếu phim, vài sợi tóc đen mềm rủ trước trán, đôi mắt dịu dàng thỉnh thoảng nhìn vào đám đông sau đó ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng và ngay lập tức khuôn mặt lại trở về vẻ hiền dịu như ngọc.
Mộ Sơ Tình ngồi trong xe lặng lẽ nhìn anh rồi chợt nhớ về quãng thời gian học đại học vô tư vô lo.
Bọn họ của lúc đó tình cảm không phức tạp, không có nụ cười giả tạo, tất cả mọi người đều rất ngây thơ trong sáng….
Nhưng bây giờ điều duy nhất không thay đổi hoặc cũng chỉ có người đàn ông hiền lành này thôi.
Mộ Sơ Tình mắt lóe sáng, nhìn bóng dáng người đang lặng lẽ chờ mình cảm thấy vừa áy náy vừa đau lòng
Cô hiểu, cô vẫn luôn hiểu!
Tình cảm của Cố Dĩ An dành cho cô, nhưng…..
Mộ Sơ Tình cười đau khổ.
Trước mặt tình yêu, lúc nào cô cũng đều tỏ ra ngốc nghếch.
Đối với Thịnh Dục Thần vừa thương hại vừa nực cười
Đối với Cố Dĩ An vừa vô tình vừa tàn nhẫn
Ngay cả những lời tối qua Cố Dĩ An nói với cô, bây giờ nghĩ lại cũng thấy đau lòng, “Em không cần phải làm gì cả, chỉ cần nhớ để ý đến anh nhiều hơn là được…”
Cô đã vô tình làm tổn thương anh bao nhiêu lần rồi?
1: Xem phim (2)
Dòng người ở cửa rạp chiếu phim không còn chen chúc nữa, sự thất vọng trong lòng Cố Dĩ An càng ngày càng tăng lên, trong lòng Mộ Sơ Tình giật thót một hồi, vội vàng mở cửa xe.
"Dĩ An!" Mộ Sơ Tình gọi.
Cố Dĩ An bỗng nhiên ngẩng đầu, đập vào mắt là Mộ Sơ Tình chỉ cách anh vài bước chân, con ngươi đen nhánh hiền hầu liền bị vui vẻ thay thế.
Anh ta sải bước đi tới chỗ cô, nhịp đi cũng rất nhanh.
"Em đã đến rồi!"
Nhiều năm như thế, Mộ Sơ Tình cảm thấy, dường như đây là lần đầu tiên cô phát giác, Cố Dĩ An cũng có thể cười rực rỡ đến thế.
Sự vui vẻ đó cứ như thể tản ra từ sâu trong cơ thể, anh ta cúi đầu nhìn cô, nụ cười dịu dàng đó đủ để hòa tan băng tuyết, khiến cho xuân về hoa nở.