Trái tim cô chết lặng , cô cũng không ngờ rằng Thịnh Dục Thần là một người có thù tất báo như vậy
“Tôi đã biết . Luật sư Trương , ông giúp ta chăm sóc Tô Noãn , Tôi đi xử lý một chút việc”
“Vâng ,giám đốc Mộ”
Mộ Sơ Tình liếc mắt nhìn thoáng qua vẻ mặt nịnh nọt của cảnh sát trưởng , lạnh lùng thu hồi tầm mắt , nhấc chân đi ra khỏi đồn cảnh sát
Không lâu sau , chiếc xe Ferrari màu đỏ bắt mắt của cô dừng lại ở trước cổng lớn của tập đoàn Thịnh Thế.
Cô mở cửa xe xuống , sau lại dùng sức “phanh” một tiếng đóng lại .Điều này khiến người qua đường vừa đi qua giật mình hoảng sợ, ngoại trừ sợ hãi lửa giận trên người Mộ Sinh Tinh ,họ còn cảm thấy đau lòng cho chiếc xe đắt tiền kia.
Mộ Sơ Tình ngửa đầu nhìn liếc qua tòa nhà cao chọc trời trước mặt , nheo nheo mắt xem, trong lòng cô nhói đầu một cái.
Tòa nhà này, hồi trước cô vẫn đến không ít lần.
Lúc ấy….
Mộ Sơ Tình bỗng nhiên lắc đầu, đánh gãy những ký ức sắp ùa về tâm trí mình , nhấc chân đi về phía cửa lớn . Đi vào tòa cao ốc, một luồng gió mát ngay lập tức ập đến trước mặt. Trong đại sảnh tầng một ,người qua lại tấp nập.
Mộ Sơ Tình một đường thông suốt không bị cản trở , đi theo nhóm người đến sảnh chờ thang máy, nhưng là cô lại trực tiếp ấn thang máy riêng dành cho Thịnh Dục Thần
Con số của thang máy dừng lại ở tầng cao nhất , vậy nên Thịnh Dục Thần chính xác là đang ở công ty. Mọi người trong đại sảnh đều nghiêng đầu nhìn Mộ Sơ Tình , nhưng cô lại không chút nào để ý mà cứ thế tiến vào thang máy. Thật ra cô cũng không muốn gây sự chú ý , chỉ là hiện tại nếu muốn lên đến tầng cao nhất thì chỉ có duy nhất thang máy này mà thôi
Thật ra cô cũng không muốn gây sự chú ý , chỉ là hiện tại nếu muốn lên đến tầng cao nhất thì chỉ có duy nhất thang máy này mà thôi
Sự thật chứng minh rằng, muốn gặp Thịnh Dục Thần cũng không phải là như vậy dễ dàng. Đối với vị khách không mời đột nhiên xuất hiện trên tầng cao nhất ,cô trực tiếp bị nhóm thư ký ngăn lại.
“Tôi muốn gặp Tổng giám đốc Thịnh của các người”
Khuôn mặt lạnh lùng của Mộ Sơ Tình mang theo cơn tức giận nói
Một thư ký có thể đã nhận ra Mộ Sơ Tình , mỉm cười nói: ‘Giám đốc Mộ, xin hỏi ngài có hẹn trước không?”
“Không có” Mộ Sơ Tình sắc mặt khó chịu , giọng nói lạnh lẽo kiên quyết nói
Thư ký sửng sốt , nhưng chuyên môn nghiệp vụ tốt ngay lập tức khiến cô phải mỉm cười : “ Giám đốc Mộ thật xin lỗi, nếu không có hẹn trước thì cô không thể thấy….”
Mộ Sơ Tình lười chẳng muốn nghe thư ký nói tiếp , trực tiếp đi thẳng đến văn phòng, nơi mà cô đã từng quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa
“Giám đốc Mộ! Giám đốc Mộ , ngài chậm chút , để tôi giúp ngài hỏi trước Tổng giám đốc Thịnh xem có thể…..”
Mộ Sơ Tình vẫn như cũ không thèm để ý đến thư ký , Cứ vậy mà mở cửa văn phòng Thịnh Dục Thần.
Trong văn phòng nồng nặc vị cà phê,tầm mắt của Mộ Sơ Tình trực tiếp nhìn về phía bàn làm việc.
Trong tay Thịnh Dục Thần đang cầm một bình trà, sau đó ngước mắt lên nhìn cô
------
Đôi mắt đen thâm thúy sắc bén âm thầm hiện lên một vệt lưu quang ,sau đó buông xuống bình trà trong tay , ánh mắt nhàn nhạt mà nhìn thoáng qua Mộ Sơ Tình.
Sau đó lông mày của anh nhíu chặt lại , khuôn mặt tuấn mỹ của anh mang vẻ nghiêm nghị sắc bén .
Anh phất phất tay về hướng thư ký đang đứng thấp thỏm trước cửa ,sau đó nói:
“Cô tới đây làm gì?” Giọng điệu anh sâu kín nhưng lại mang theo một cảm giác ớn lạnh khó tả
Mộ Sơ Tình thu hồi ánh mắt khỏi bình trà vừa đặt xuống , che giấu một chút khác thường trong mắt. Khi nhìn về phía Thịnh Dục Thần một lần nữa, trong lòng cô tự nhiên cảm thấy có một chút sợ hãi. Có thể giống như cô, cư nhiên xông vào lãnh địa của anh thì có hậu quả gì cô cũng không rõ lắm. nhưng là chẳng lẽ còn có thể tồi tệ hơn buổi tối 3 năm trước!
Cô lấy lại bình tĩnh , lần nữa ngước nhìn Thịnh Dục Thần , trong mắt mang theo sự phẫn nộ và tức giận
“Thịnh Dục Thần , đêm qua đánh người của anh là tôi. Nếu anh tức giận không nguôi vậy thì hôm nay tôi qua đây cho anh đánh trả lại. Nhưng xin anh đừng làm liên lụy đến người vô tội”
Sắc mặt của Thịnh Dục Thần khó coi, “Cô như vậy là có ý gì?”
Mộ Sơ Tình nở nụ cười lạnh, chế nhạo nói: “Anh đúng là quý nhân hay quên chuyện, chẳng lẽ anh quên là Tô Noãn bây giờ đang bị anh bắt nhốt trong cục cảnh sát hay sao?”
Ánh mắt Thịnh Dục Thần trầm xuống , từ trên ghế đứng dậy đi đến trước cửa sổ , đưa lưng về phía Mộ Sơ Tình
Một lúc sau anh mới chậm rãi mở miệng nói: “Chuyện của Tô Noãn cùng với chuyện của cô là hai chuyện khác nhau”
“Anh có ý tứ gì?” lần này lại là Mộ Sơ Tình hỏi ngược lại
Thịnh Dục Thần dường như cũng cảm thấy giữa hai người chi gian thay đổi nhân vật quá nhanh, khóe môi cong lên chậm rãi xoay người lại nói “Tôi chưa bao giờ giận chó đánh mèo lên người khác. Cô cho rằng đánh người của tôi chỉ có hậu quả như vậy thôi sao?”
“Vậy Tô Noãn…” Mộ Sơ Tình đột nhiên im bặt , trong đôi mắt phẫn nộ hiện lên một tia sáng tỏ
“Chuyện của Tô Noãn là do cô ta gieo gió gặp bão , miệng quá độc cũng không phải là một thói quen tốt. Cô ta làm Sở Sở bị ủy khuất nên tôi nhất định phải cho cô ta trả một cái giá thật lớn”
“Anh …”
Mộ Sơ Tình bị Thịnh Dục Thần làm cho không nói nên lời , cô oán hận mà trừng hắn , cố gắng khống chế tâm trạng của mình
“Trả giá đắt đúng không? Được, vậy chén rượu kia bao nhiên tiền, tôi đền ”
Giằng co
“Trả giá đắt đúng không? Được, vậy chén rượu kia bao nhiêu tiền, tôi đền”
Thịnh Dục Thần cười xấu xa nói: “ Cô đền không nổi!”
Mộ Sơ Tình cũng cười,:”Thịnh Dục Thần , anh đừng coi thường người quá”
Hai người bốn mắt nhìn giằng co nhau
Thịnh Dục Thần chăm chú mà nhìn cặp mắt kia . Rõ ràng vẫn là cùng một đôi mắt nhưng là ánh mắt trước kia nhìn anh si mê lưu luyến cùng ôn nhu , vậy mà bây giờ lại biến thành phẫn nộ cùng tức giận
Duy nhất không có thay đổi chính là tính cách trước kia làm hắn vừa yêu vừa hận….quật cường và ngang bướng
Anh không tự chủ được mà bước đi về phía người phụ nữ chỉ cách anh vài bước kia , trong ánh mắt tồn tại cảm xúc phức tạp.
Nhìn khuôn mặt phía trước rõ ràng đã thành thục hơn trước đây , cái mũi tinh xảo bởi vì phẫn nộ mà phập phùng đóng mở , đôi môi đỏ hé mở mơ hồ có thể nhìn thấy đầu lưỡi phấn nộn ướt át ở bên trong. Rõ ràng chỉ là hình ảnh rất bình thường nhưng vô cớ lại hấp dẫn anh.
Nghĩ đến trước kia bọn họ triền miên vô số ngày đêm , cánh môi cô hôn lên môi anh, đầu lưỡi cùng anh quấn quýt ,toàn bộ cơ thể của cô đều gắt gao quấn chặt anh… tất cả những gì của cô đều thuộc về anh