⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Noãn bĩu môi : “thôi bỏ đi, dù sao sớm hay muộn mình cũng sẽ biết!”
“…” Mộ Sơ Tình cười gật đầu
Tô Noãn trầm mặc một lúc lâu, sắc mặt nhìn trông không được tốt lắm . Mộ Sơ Tình nhíu mày có chút lo lắng hỏi : “cậu làm sao vậy, tớ cấp trên làm cậu không thoải mái?’
Tô Noãn ngẩng đầu nên trừng cô: ‘con tiện nhân kia đưa cậu thiệp mời?’
“….” Khuôn mặt của Mộ Sơ Tình bỗng chốc trầm xuống, nhăn mày không nói.
Sự im lặng của cô làm khẳng định suy đoán của Tô Noãn . Tô Noãn tức giận, đứng bật dậy khỏi ghế
“Thôi bỏ đi, cậu không nói thì tớ cũng biết rõ. Tớ còn có việc, đi làm trước đây”
Tô Noãn đóng sập cửa bỏ đi, Mộ Sơ Tình thật sự là có chút đau đầu.
------
Mười giờ sáng, điện thoại nội bộ trong văn phòng của Mộ Sơ Tình đổ chuông
“Có chuyện gì vậy?”
“Tổng giám đốc Mộ, không ổn rồi. Cảnh sát đến công ty đem Tô Noãn của phòng kế hoạch mang đi rồi”
“Cái gì?”
 Mộ Sơ Tình kinh hãi , đột nhiên đứng bật dậy khỏi ghế.
“Có chuyện gì xảy ra!?”
“Tôi cũng không rõ lắm, thái độ của cảnh sát bọn rất cứng rắn, cái gì cũng không hỏi liền bắt người mang đi”
‘Được rồi , ta đã biết.Cô giúp tôi tìm một luật sư”
“Vâng”
Giọng nói của Mộ Sơ Tình có chút lạnh. Cắt đứt điện thoại , cô cầm lấy chìa khóa xe chạy vội ra khỏi văn phòng
Chờ đến khi Mộ Sơ Tình mang theo luật sư cùng đến cục cảnh sát , toàn bộ cục cảnh sát đều vang lên giọng nói tức giận của Tô Noãn.
“Các anh nói chuyện đi, đều câm hết rồi!”
“Cái đ**”
Mộ Sơ Tình vội vàng tiến lên : “Noãn Noãn”
Tô Noãn quay đầu lại , nhìn thấy Mộ Sơ Tình vẻ mặt tức giận,nước mắt rưng rưng, cuối cùng ôm chặt lấy cô.
“Sơ Tình”
Mộ Sơ Tình trong lòng cảm thấy đau xót. Cô cùng Tô Noãn quen biết nhiều năm như vậy, biết Tô Noãn là người tính tình nóng nảy tùy tiện nhưng cô lại chưa bao giờ thấy cô ấy rơi nước mắt.
Nhưng là , lúc này đây, cô đột nhiên bị đưa đến cục cảnh sát không rõ lý do, như thế nào lại không nóng nảy mà khóc cơ chứ.
Mộ Sơ Tình trấn an Tô Noãn một lúc , sau đó mở miệng hỏi: “Chuyện này là thế nào vậy?”
Tô Noãn bị cảnh sát mang đi!?(2)
Tô Noãn cúi đầu thấp: “Mình cũng không biết tại sao. Hỏi những cảnh sát kia thì từng người một đều im giống như người chết vậy”
Mộ Sơ Tình nhíu mày , nhìn về phía luật  sư nói: ‘Cảnh sát bắt người mà không có lý do, vậy có phạm pháp không?”
Vẻ mặt Mộ Sơ Tình bình tĩnh, giọng nói cũng không lớn , nhưng  mà lúc này trong đại sảnh yên tĩnh  nên âm thanh đặc biệt chói tai.
Luật sư nâng cặp kính , khuôn mặt không có cảm xúc nói: “Trong tình huống này có thể cấu thành một hành vi phạm tội”
Luật sư vừa nói xong, những viên cảnh sát phía trước đưa mắt nhìn nhau , bọn họ chỉ là nghe theo cục trưởng yêu cầu mà làm việc, nhưng ngộ nhỡ xảy ra chuyện….
“Trương luật sư, ông giúp tôi viết đơn kháng cáo . Tôi muốn kiện cục cảnh sát”
‘Vâng,giám đốc Mộ”
Mộ Sơ Tình sắc mặt lạnh lùng , cúi đầu đối với Tô Noãn nói; “Noãn Noãn  , cậu ủy khuất ở trong này một chút. Cậu đừng lo lắng,sẽ không có chuyện gì đâu!”
“Được”
Mộ Sơ Tình đứng lên , làm bộ phải rời khỏi , rốt cuộc cuối cùng cũng có người từ trong văn phòng chạy ra đến
“Chậm đã”
Mộ Sơ Tình dừng lại, nhìn người đàn ông mập mạp đang cản trở đường đi của mình , khóe miệng cong lên , lộ ra nụ cười nhạt : “Anh là ai?”
“Xin chào giám đốc Mộ, tôi là cảnh sát trưởng ở đây”
“Ồ?” Mộ Sơ Tình nhướng mày
“Liên quan đến việc bắt nhân viên của cô, tôi cũng không khả năng có thể nói rõ được với ngài. Là có người tố cáo nàng làm hỏng một món đồ quan trọng của người khác….”
“Chết tiệt, khi nào thì tôi làm hỏng đồ vật của người khác? Các anh chính là ngậm máu phun người” Tô Noãn lập tức từ ghế nhảy lên, chỉ vào cảnh sát trưởng mắng
Mộ Sơ Tình nhìn Tô Noãn, cô thật sự là không muốn nhìn Tô Noãn ở chỗ này chịu tội nữa. Cô kiên nhẫn tiếp tục hỏi: “Là ai tố cáo?”
“ Cái này…giám đốc Mộ …”
Nhìn cảnh sát trưởng ấp úng do dự, Mộ Sơ Tình nhẫn lại tính khí hỏi: “Vậy thì cô ấy khi nào làm hỏng đồ vật? Làm hỏng đồ vật nào?”
Vị cảnh sát trưởng kia cũng nhận ra rằng sự kiên nhẫn của Mộ Sơ Tình cũng đến cực hạn rồi, vội vàng nói: “Là đêm qua , làm hỏng một ly rượu!”
“cái ***” Tô Noãn lập tức phẫn nộ , nói tục
“!”
Mà trong lòng Mộ Sơ Tình lại cả kinh giật mình , cô bỗng nhiên nghĩ đến lời nói mà Thịnh Dục Thần nói đêm qua
“Nhớ kĩ việc hôm nay cô làm!”
Vậy nên đây là cách trả thù của anh sao?!
⬅ Trước Tiếp ➡