"Không cần!" Thịnh Dục Thần lạnh giọng ném câu nói tiếp theo, đi lên lầu.
Thịnh Dục Thần lên lầu, trực tiếp tiến vào phòng tắm của mình.
Trước gương, Thịnh Dục Thần đã không mặc đồ, màu da của anh cũng không phải là trắng nõn, mà chính là màu đồng cổ nhạt gợi cảm, thân hình cao ráo rắn rỏi vô cùng hoàn mỹ , dưới ánh đèn sáng phản chiếu thân thể trần gợi cảm mị hoặc. Anh nheo mắt nhìn dấu ấn tay có thể mơ hồ nhìn thấy trên má trái, ánh mắt nặng dần giống như màn đêm vô tận, khuôn mặt vô cùng đẹp trai âm trầm như nước.
...
Ngày thứ hai ——9h sáng. Chiếc Ferrari màu đỏ của Mộ Tinh Sơ đúng giờ xuất hiện ở dưới lầu của công ty Lê thị .Cô vừa mở cửa xe, nhân viên xếp hàng tại cửa ra vào đồng loạt hành lễ.
"Hoan nghênh tổng giám đốc Mộ nhận chức! Nhiệt liệt hoan nghênh!"
Không đợi Mộ Sơ Tình có phản ứng, một nhóm lớn ký giả ùa lên, khiến quanh cô chật như nêm cối…
Đấu thầu
“Tổng giám đốc Mộ, tập đoàn Lê thị 25 năm trước đã chuyển toàn bộ tổng bộ của mình chuyển đến nước Anh, nhưng mà tại sao bây giờ lại nghĩ đến việc quay trở lại thị trường trong nước để phát triển mở rộng? Ngài có biết năm đó tại sao Lê thị lại nhanh chóng chuyển ra khỏi thị trường nội địa không?”
"……"
"Nghe nói rằng cô vừa hoàn thành lễ tốt nghiệp từ Trường Kinh tế và Quản lý Anh Quốc. Sau khi tốt nghiệp cô liền tiếp nhận một công ty lớn như , liệu cô có chắc rằng mình sẽ thành công tiếp quản được công ty không?"
“……”
"Nghe nói Lê thị đã quyết định đấu thầu cho kế hoạch đầu tư phát triển bờ biển phía đông của thành phố, vậy cô có chắc chắn là mình sẽ giành được gói thầu này không?"
"……"
"Tổng giám đốc Mộ, với tư cách là vợ cũ của tập đoàn Thịnh Thế, lần này ngài trở về ,lại trùng hợp với lễ đính hôn của tổng giám đốc điều hành Thịnh Thế và thiên kim tiểu thư của Thường thị.Đối với chuyện này cô có ý kiến gì không?"
-------
“……”
Mộ Sơ Tình khó chịu cau mày, trên khuôn mặt lạnh lùng của cô mang một chút tức giận
Nhân viên quản lý của xí nghiệp Lê thị nghe thấy câu hỏi như vậy, vội vàng bước tới bảo vệ Mộ Sơ Tình , cẩn thận dẫn cô xông ra khỏi vòng vây.
"Tổng giám đốc Mộ, xin cô cho chúng tôi một câu trả lời!"
Mộ Sơ Tình đứng ở trước cửa tòa nhà , nhìn micro của các đài phát thanh tài chính , báo chí lớn và thậm chí còn có cả bút ghi âm của giải trí tuần san cũng đều nhao nhao trước mặt để muốn được phỏng vấn cô. Cô chớp chớp mắt , trên khuôn mặt xinh đẹp , khả ái kia nở một nụ cười khéo léo ,đôi mắt xinh đẹp của cô khẽ liếc về đông đảo phóng viên phía trước ,cuối cùng cô nói:
"Trước hết, cảm ơn tất cả bạn bè truyền thông đã dành sự quan tâm đặc biệt cho doanh nghiệp Lê thị. Bây giờ, tôi dựa vào các câu hỏi mà các bạn phóng viên đưa ra vừa rồi tổng kết lại một chút và có câu trả lời thống nhất là…..”
“Năm đó vì sao Lê thị lại rời đi thị trường nội địa thì tôi cũng không biết rõ lắm . Còn lý do vì sao hiện nay lại đột ngột trở về thì ta chỉ cho thế nói rằng trong đây sẽ có nhiều lý do khác nhau. Có lẽ đây chỉ là một khảo nghiệm mà những cao tầng trong công ty muốn thử thách những tiểu bối chúng tôi, cũng có lẽ là ở thị trường trong nước sẽ có thể kiếm lợi nhuận lớn hơn , hoặc có lẽ cũng chỉ là một quyết định hứng thú nhất thời. Về những quyết định này cũng không phải tôi là có thể quyết định được”
“Mặt khác, quả thực lần này chúng tôi sẽ tham gia đấu thầu cho kế hoạch đầu tư phát triển cho bờ biển phía đông của thành phố .Còn việc có hay không nắm chắc thì ta tin rằng đôi với câu trả lời của mọi xí nghiệp đều chỉ có một”
“Còn về vấn đế cuối cùng, đối với tin tức Tổng giám đốc Thịnh Thế cùng cô Thường đính hôn thì tôi cũng chỉ mới biết hôm qua. Ngoài ra tôi cũng cảm thấy rất vinh hạnh khi nhận được thiếp mời của cô Thường. Bữa dạ tiệc đính hôn tuần sau, tôi nhất định phải quay về .Vậy nên, ngay tại đây , tôi xin một lần nữa gửi lời chúc mừng hai vị”
Mộ Sơ Tình nói xong, nở nụ cười nhạt , quay người rời đi.
Mộ Sơ Tình chậm rãi mà đi đến khu văn phòng. Trên người cô mặc một bộ trang phục công sở màu trắng nhạt, vòng eo mảnh khảnh được ôm lấy bởi bộ quần áo nhỏ thắt eo nửa tay , dưới thân cô kết hợp với một chiếc váy dày cùng màu. Đôi chân dài thon thả của cô thong thả mà nện bước , từng bước sinh phong.
…. …..
[ Thường gia]
Thường Sở ngồi ở trên sô pha , vẻ mặt kinh ngạc vừa qua đi ,cô ta liền oán hận mà nghiến răng nghiến lợi , ánh mắt thể hiện sự ghen ghét cùng phẫn nộ
“Mộ Sơ Tình, cô ta vì cái gì mà đột nhiên trở thành tổng giám đốc tập đoàn Lê thị? Cô ta là người không có thân phận , không có địa vị , rốt cuộc là vì sao chứ?”
Thường Nghĩa Khoan nhíu mày thật chặt , mím môi trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng thở dài một hơi: ‘ Hóa ra Lê thị hiện tại chính là Lê thị năm đó. Xem ra việc đấu thầu lần này quá nửa là không còn hi vọng!’
Thường Sở quay đầu nhìn cha mình nói:“Ba nói cái gì gọi là Lê thị trở về thì chúng ta liền không có hi vọng ? Mộ Sơ Tình căn bản là một người ngoài nghề , làm sao mà có bản lĩnh để có thể tùy tiện nắm chặt lấy mảnh đất kia. Ba, lần này đấu thầu , người giao cho con, con nhất định sẽ lấy được”
Tô Noãn bị cảnh sát mang đi!?
“Không được! Đây cũng không phải là trò đùa.”
“Ba, người cứ tin con đi! Con có khi làm làm ba thất vọng đâu?” Thường Sở đứng dậy khỏi ghế sô pha ,sau đó nhào vào lòng ngực của Thường Nghĩa Khoan làm nũng.
Thường Nghĩa Khoan bất đắc dĩ nhìn cô một cái, cuối cùng cũng gật đầu nói :“ Vậy thì giao cho con trước đi. Gói thầu cũng không phải chuyện nhỏ .Vậy nên con cần khiêm tốn một chút ,lắng nghe các vị tiền bối của công ty , bên trong đó sẽ có rất nhiều phương pháp …”
“Vâng , con biết rồi”
Thường Sở ngồi dựa vào lòng ngực của Thường Nghĩa Khoan, ánh mắt lóe lên một tia tính kế.
Mộ Sơ Tình, ba năm trước đây cô không đấu lại tôi , vậy thì ba năm sau cô vẫn sẽ phải bại trong tay tôi.
Trên tầng cao nhất của tập đoàn Thịnh Thế được trang trí xa hoa lộng lẫy đủ , cái mà đủ để chứng tỏ thân phận và địa vị của chủ nhân của nó. Phòng thể thao, văn phòng , phòng nghỉ và phòng họp đều chỉ dành riêng cho Thịnh Dục Thần.
Trong văn phòng , Thịnh Dục Thần cau mày tắt tivi, vẻ mặt lạnh lùng thâm trầm
Lê Thị?
Đôi mắt hẹp dài của Thịnh Dục Thần nheo lại. Anh từng nghe cha anh nói, năm đó Lê thị ở Phụ Thành là vị trí mà không ai có thể dễ dàng lay chuyển . Nếu không phải Lê thị bỗng nhiên quyết định đem toàn bộ tài sản đến nước Anh thì tập đoàn Thịnh Thế sẽ không phát triển nhanh đến như vậy, thay thế được cả địa vị của Lê thị.
Thì ra cô chính là tổng giám đốc mới được bổ nhiệm của Lê thị. Nhưng là tại sao chỉ trong 3 năm mà Lê Chính Hoa lại dám để cô- một người gần như không có kinh nghiệm , đến tiếp quản tập đoàn?
Thịnh Dục Thần nheo nheo mắt, anh như thế nào lại không biết ,Thường Sở khi nào thì đã đem thiệp đính hôn giao cho Mộ Sơ Tình?
--------
Lê thị , trong văn phòng của Mộ Sơ Tình
Tô Noãn kinh ngạc mà nhìn Mộ Sơ Tình tầm khoảng 2 phút. Sau đó…
“Mộ….Mộ Sơ Tình , cậu như nào sẽ….”
Mộ Sơ Tình có chút bất đắc dĩ xoa xoa giữa 2 chân mày, cười nói : “ Noãn Noãn, việc này nói ra thì rất dài…”
“vậy thì…”
“Nói ngắn gọn cũng không được!”