⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của Noãn Noãn, sợ cô làm ra chuyện gì không nên làm như vậy. Mộ Sơ Tình cho Tô Noãn một cái cười yên tâm, trong lòng do dự chốc lát, cuối cùng vẫn là nói ra: "Cha tớ chuyển từ Italy về cho tớ, vì để cho tớ về nước, ông tốn không ít tâm tư nịnh nọt tớ! Chỉ có điều phần tiền này tiêu không phải của ông thôi!"
"Cái gì? ! Cha cậu!"
Tô Noãn kêu lên một tiếng kinh ngạc, phảng phất nghe được cái gì đấy giống như giai thoại tuyệt vời,
Mộ Sơ Tình lại bình tĩnh gật đầu : " Ừm, chỉ có điều số tiền tiêu này không phải của ông thôi!"
"Khoan khoan khoan khoan, cậu... có một người cha khi nào?"
"..." Mộ Sơ Tình tức giận trừng tức giận nhìn cô một chút.
"Không có đùa cậu nữa, mau nói!"
"Nói rất dài dòng!"
"Vậy thì nói ngắn gọn!"
"Tớ có một ông bố!"
"Chết tiệt.."
Đưa Tô Noãn về nhà, cô cũng không có thể nói rõ người cha đột nhiên xuất hiện này của cô là xảy ra chuyện gì? Nói rất dài dòng, nói ngắn gọn không được. Tình cảm giữa ba và mẹ cô quá phức tạp, cô cũng không hiểu nổi, cũng không biết nói thế nào. Mộ Sơ Tình đem xe đỗ ở bãi đỗ của tiểu khu, nghĩ lại trò cười trong buổi họp lớp, cô đau đầu không chịu được. Đời này hai người không muốn gặp nhất, lại có thể liên tục gặp phải.
Trời không thương cô! Lắc lắc đầu, cô nhanh chóng bước về nhà. Nhưng mà, cuối cùng đợi đến khi sắp đến lầu dưới nhà mình, bước chân vội vã dần dần trở nên chậm, sau cùng ngừng tại chỗ. Mộ Sơ Tình nheo mắt  nhìn chiếc bóng đen trong màn đêm ở cổng khu nhà ở, lông mày hơi nhíu, bước chân không khỏi lùi về sau một bước. Trong màn đêm đen kịt , tàn thuốc màu đỏ đậm ở giữa không trung, bay đến một làn khói nhấp nhô mờ mịt. Trong bóng tối, cô thấy không rõ mặt của người kia, chỉ nhìn thấy thân hình thon dài mạnh mẽ rắn rỏi dựa vào cửa sau của xe, toàn thân toát ra khí thể cao quý ngạo mạn. Tuy không thấy rõ mặt, thế nhưng là thân hình kia, cô quá quen thuộc. Anh ta dường như cũng nhìn thấy cô, tàn thuốc bị anh ném xuống đất, sau đó truyền đến âm thanh đế giày ma sát với mặt đất. Mộ Sơ Tình đứng tại chỗ không động, anh và xe của anh vừa vặn đứng ở đường mà cô phải đi qua về khu nhà ở. Mà cô, cũng không muốn gặp anh.
Ác ma...Cô lẳng lặng đứng như vậy, ngẫu nhiên gió thổi đến ngấm vào vào làn da của cô, toàn thân cô có chút cứng ngắc, gió giường như lạnh hơn so với vừa nãy.
"Còn biết trở về?"
Tiếng nói của Thịnh Dục Thần trong dòng chảy của thời gian đã sinh ra một loại từ tính đặc thù, thanh âm trầm thấp thăm dò, mang theo sự giễu cợt thản nhiên. Mộ Sơ Tình không biết chuyện trong miệng anh nói là chuyện gì? Là bởi vì cô đột nhiên về nước? Hay là bởi vì cái tiểu khu mà cô đứng này? Có điều cô lạnh lùng nhếch khóe môi, bất luận là loại nào, anh đều không có lập trường đến chất vấn cô cái gì! Cô bừng tỉnh như không nghe thấy, nhấc chân đi đến cửa của khu nhà cao ốc. Cô không có quyền quản lý mảnh đất mà anh đang đứng, càng không có quyền lợi  xua đuổi cái vị khách không mời mà đến này, thế nhưng , chỉ cần anh đứng ở nơi đó, cô chỉ có một con đường từ bên cạnh anh đi qua.
"Sau đó thì sao? Em còn còn muốn làm thế nào?"
Cô ta tự gieo gió gặp bão
Mộ Sơ Tình chậm rãi xoay người, đứng ở nơi bên ngoài cách anh mấy bước, y phục rộng rãi bình thường trên người bị gió thổi nghiêng qua một bên, dáng người tinh tế hoạt bát lộ 1 bên, gương mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ mặt nghi vấn.
"Anh có ý gì?" cô chớp chớp mắt, trong đầu đã đem lời Thịnh Dục Thần lặp đi lặp lại nhiều lần. Thịnh Dục Thần xoay người nhìn cô, trên gương mặt soái khí lãnh khốc có chút âm trầm, trong đôi mắt đen tràn đầy thần sắc bất minh.
"Hôm nay em rất đắc ý sao!"
"Bệnh thần kinh!" Mộ Sơ Tình nhìn thấy biểu cảm của Thịnh Dục Thần mang theo không thể nói lý.
Thịnh Dục Thần đột nhiên cúi đầu nở nụ cười, anh chậm rãi bước đến bên Mộ Sơ Tình, cúi đầu từ trên cao nhìn xuống cô, bên trong đôi mắt đen ánh lên sự sắc bén của ánh trăng chiếu xuống, hùng hổ dọa người.
"Mộ Sơ Tình, Thường Sở cả đời không thể sinh con, em không cần luôn luôn treo ở trên miệng —— "
"Cô ta không có con, không có tử cung, đây đều là tự cô ấy gieo gió gặp bão, trước giờ tôi không nợ anh cái gì, thế nào, anh vì chuyện này mà muốn đến tính sổ với tôi sao?  Tôi thấy tôi không nợ cô ta, là anh nợ cô ta mới đúng, không phải vì anh cô ta cũng không thể biến thành bộ dạng như bây giờ..."
"Em..." trong lòng Thịnh Dục Thần trầm xuống, ánh mắt u ám dường như muốn giết người!
Nắm đấm nắm chặt kêu lên tiếng lộp cộp!
"Thế nào? Anh lại muốn đánh tôi sao? Anh đánh đi, cho dù đánh chết tôi thì vẫn là câu nói đó! Thịnh Dục Thần, anh tự xưng là thông minh, lại là người ngu ngốc nhất trên trên cái thế giới này , rốt cuộc Thường Sở đã rót lời ngon ngọt gì cho anh..."
"..."
Thịnh Dục Thần từng chút một trở nên càng thâm trầm mù mịt, đôi mắt đen đột nhiên trở nên âm u ác liệt, anh chăm chú nhìn Mộ Sơ Tình, hận không thể đem cô nghiền thành tro. Trong lòng dĩ nhiên là sợ hãi cực độ, gương mặt xinh đẹp đã sợ đến mức tái nhợt. Cô thậm chí cảm thấy , cô chưa từng  thực sự hiểu rõ người nam nhân trước mắt này. Mộ Sơ Tình  không nói gì lùi hai bước, suýt nữa bị bậc thang sau lưng làm trượt chân, cô lảo đảo mấy lần, lại bị Thịnh Dục Thần không kịp chuẩn bị gì vội vàng kéo vào trong ngực của anh. Khuôn mặt tuấn tú của anh cứ như vậy chậm rãi xích lại gần cô, gần trong gang tấc khiến Mộ Sơ Tình sợ hãi. Âm thanh như quỷ mị trong đêm khuya yên tĩnh mà anh phát ra  càng làm cho Mộ Sơ Tình không nhịn được run rẩy!
"Mộ Sơ Tình, người muốn kết hôn với anh là em, gây họa bỏ lại đơn ly hôn thoải mái rời đi cũng là em, tiện nghi đều để em chiếm rồi. Thịnh Dục Thần tôi làm sao có thể để người ta dễ dàng sắp xếp chứ?"
Mộ Sơ Tình trong nháy mắt cảm thấy ngũ tạng đều sụp đổ, cả khuôn mặt trở nên trắng bệch không chịu nổi, đôi mắt mang theo sự đau đớn thê thảm vô cùng, Cô tựa hồ như giải tỏa, đối với Thịnh Dục Thần cuồng loạn:
"Không phải! !"
Mộ Sơ Tình bỗng nhiên gầm nhẹ lên,  âm thanh  phẫn nộ bất lực chấn động đến mức Thịnh Dục Thần đau lòng. Thân hình yếu đuối nhỏ bé trong lòng anh không ngừng run rẩy vì ức, nước mắt lã chã rơi xuống. Cô đã nói cô không tổn thương bất kỳ ai! Thế nhưng, cô vì yêu anh mà phải trả cái giá đau đớn quá lớn rồi! Người nào đến giúp cô đòi lại công đạo? ! Mộ Sơ Tình cắn răng một cách căm hận, cô đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn Thịnh Dục Thần, bình tĩnh  nói ra:
"Anh là thiên chi kiêu tử, anh có là địa vị, bao nhiêu người  chạy theo anh như vịt, anh cao hứng bố thí một chút, không cao hứng thì tùy tiện đưa người ta vào chỗ chết, không có ai có thể nắm giữ được anh, tôi càng không thể. Hôn nhân cùng với anh là tuổi trẻ tôi không hiểu chuyện, phạm vào điều đời này không nên phạm vào nhất, thế nhưng tôi cũng đã nhận báo ứng phải nhận rồi. Anh cao ngạo như vậy, cao cao tại thượng như vậy, buông tha cho tôi, chúng ta đời này người dưng khác đường, cuối cùng anh cùng người anh yêu sâu đậm Thường Sở thành người một nhà, tôi đi tìm hạnh phúc thuộc về tôi ..."
  Sắc mặt Thịnh Dục Thần bời vì  một chuỗi dài lời nói của Mộ Sơ Tình mà một giây so một giây trở nên hung ác đáng sợ, mà sau cùng vào thời điểm Mộ Sơ Tình nói ra câu cuối cùng, anh đột nhiên dùng hai tay bóp lấy vai Mộ Sơ Tình, sức lực lớn dường như muốn bao trùm lấy khớp xương yếu ớt của Mộ Sơ Tình, hận không thể đem cả người cô bóp nát.
Tổng giám đốc Mộ
Anh gầm nhẹ cắt ngang lời cô, cả người giống như đã bị cơn giận chiếm đoạt.
"Mộ Sơ Tình, hạnh phúc? Em lại dám nói với anh em muốn truy cầu hạnh phúc của mình? Không phải em nói ở cùng anh là chuyện hạnh phúc nhất đời này của em sao? Nhất là ở giường, bên trên, anh đem em làm tới đỉnh, lúc cao trào..."
"Ba "
Một tiếng vang lanh lảnh, lời Thịnh Dục Thần im bặt, anh mở to đôi mắt huyết hồng kinh ngạc nhìn Mộ Sơ Tình, thần sắc trong nháy mắt thần ra!
"Boss!"
Người ngồi bên trái trên xe vẫn luôn đem mình xem như một người vô hình, thế nhưng, trước giờ anh ta chưa từng nghĩ đến, trên cái thế giới này, còn có người có thể dám đánh Boss một cái tát. Anh ta sửng sốt một chút, mở cửa xe theo bản năng , sau đó cũng không biết sau đó nữa, ...
Nếu như là bất cứ người nào, anh ta có thể không chút do dự lấy súng ra đặt vào gáy họ...Thế nhưng nhìn thấy Mộ Sơ Tình, anh ta thật không biết nên làm thế nào cho phải...Cũng may Thịnh Dục Thần đưa tay ra hiệu cho anh ta, anh ta mới thở phào một hơi chui vào trong xe.
Đôi tay sắt giữ lấy vai Mộ Sơ Tình dần dần thả lỏng lực, đôi mắt trầm mặc u ám.
"Nhớ kỹ việc hôm nay em làm!"
"Vô sỉ! !"
Mộ Sơ Tình đột nhiên hất hai tay Thịnh Dục Thần ra, cắn răng nghiến lợi ném một câu nói, quay người chạy về phía khu nhà ở cao ốc giống như trốn tránh. Thịnh Dục Thần đứng nguyên chỗ không hề động, hồi lâu, anh chậm rãi giơ tay lên, lấy mu tay từ từ chạm vào nơi vừa mới bị Mộ Sơ Tình đánh qua, nhếch miệng đưa thành một vòng tròn nổi lên đầy hứng thú .Ngay sau đó, trong cổ anh cũng phát ra một tiếng cười nhẹ, quay người đôi chân thon dài bước đi, mở cửa lên xe. Mộ Sơ Tình mở cửa phòng của mình một cách hoảng loạn, sau đó lại đóng. Cả người mệt lả dựa vào trên cửa, thở mạnh. Hồi tưởng lại những lời mà Thịnh Dục Thần vừa mới nói, Mộ Sơ Tình ngửa đầu lên, đôi mắt ửng hồng từ từ nhắm lại. Cô làm người rốt cuộc có bao nhiêu thất bại, trong mắt anh, cô làm cái gì cũng đều không đúng, nói cái gì cũng không đáng đều tín nhiệm. Nếu đã như vậy, rõ ràng gặp gỡ không bằng không gặp, đêm nay anh lại vì cái gì xuất hiện trước cửa khu nhà ở đợi cô, chính là để làm cô nhục nhã một lần nữa sao?
 ...
Khi trở về Thịnh gia đại trạch đã là đêm khuya, trong phòng khách đèn sáng trưng, có  người hầu trực ban còn chưa ngủ, thấy Thịnh Dục Thần về nhà, người hầu nhẹ giọng hỏi thăm: "Thiếu gia trở về rồi ạ?"
"Ừm!" Thịnh Dục Thần lạnh lùng lên tiếng, cúi đầu cởi giày.
"Ui, thiếu gia, mặt người làm sao thế này? Ngài chờ một chút, tôi đi tìm đá lạnh.."
Người hầu bỗng nhiên thấp giọng kinh ngạc nói , vừa nói, đã quay người  rời đi.
⬅ Trước Tiếp ➡