⬅ Trước Tiếp ➡
Khẩu khí vênh váo tự đắc, Diệp An Kỳ mặc lễ phục dạ hội cao cấp, makeup thịnh hành thời thượng, vừa nói vừa đi về phía Mộ Sơ Tình.
"Ôi, đây không phải chị dâu trước của tôi sao? Thật không ngờ cô cũng ở đây!" Cô ta nói liền khoác lấy cánh tay của Mộ Sơ Tình giống như thân thiết, trong nháy mắt đem Mộ Sơ Tình đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
"Là cô ta à, bên ngoài vô hại, nhưng nghe nói bản chất bên trong là cái hồ ly tinh, nếu không chỉ với thân phận kia của cô ta, làm sao có thể gả cho Thịnh tổng..."
"Nghe nói tâm địa vô cùng xấu xa..."
Những lời bình luận khó nghe xung quanh cứ thế dồn dập đến bên tại Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình dùng gương mặt lãnh đạm hất tay Diệp An Kỳ :
" Chúng ta đã không có bất cứ quan hệ nào, đừng vì giúp người khác xả giận mà nhịn buồn nôn gọi tôi tiếng chị dâu! Tôi cũng rất buồn nôn!"
Mộ Sơ Tình nói xong cũng đi về hướng phòng vệ sinh, lại bị Diệp An Kỳ chặn đường đi.
"Chớ đi , chúng ta dù sao cũng là bạn học, không ngại nói cho tôi biết, bây giờ cô đang ở cao tầng nào đi!"
Mộ Sơ Tình chớp mắt lạnh lùng nhìn Diệp An Kỳ, sự mãnh liệt tỏa ra toàn thân khiến Diệp An kỳ có chút ngây người.
Mộ Sơ Tình thấy thế lại cười cười : " tôi khờ dại, đến tiền lương cơ bản cũng không lấy được, cô hài lòng chứ?"
"Xùy..." Diệp An Kỳ quả nhiên cười một tiếng tươi rói, đem mặt bỏ qua một bên, vẻ mặt khinh thường.
Trên dưới đánh giá  Mộ Sơ Tình một phen, cười nhạo nói:
"Không có có nam nhân nuôi, lăn lộn thành dạng này cũng không tệ rồi !"
"Diệp An Kỳ, cô dám cả gan lặp lại lần nữa!"
Tô Noãn "Bang" một tiếng ném chén rượu trong tay rơi xuống đất, làm bộ liền muốn nhào qua.
"Noãn Noãn!" Mộ Sơ Tình vội vàng chạy tới giữ chặt cô ấy.
"Đừng làm loạn, Noãn Noãn!"
"An Kỳ...cô bớt nói đôi câu đi!"
Mộ Sơ Tình ôm Tô Noãn không cho cô tiến lên, lúc này Thường Sở cũng mang bộ mặt nước mắt như mưa đến bên cạnh Diệp An Kỳ, kéo tay cô ta không ngừng rơi nước mắt một cách đáng thương.
"Hừ, cô ta dám đánh mình! Sở Sở, cậu chính là quá mềm mỏng rồi,đã bị người ta nói như thế cũng không biết phản kháng, cậu bây giờ quang minh chính đại, có gì mất mặt, không biết xấu hổ  là người nào đó mới đúng, biết rõ họp lớp này là anh họ thay cậu làm, còn không biết xấu hổ đến tìm cảm giác tồn tại!"
Toàn thân Mộ Sơ Tình run lên dữ dội, đau đớn trong lòng đã tê dại. Mộ Sơ Tình cô rốt cuộc lúc đầu có bao nhiêu diều chịu không nổi, tại sao trong mắt Thịnh gia cứ đáng ghét như vậy.
"Sơ Tinh, cậu bỏ mình ra! M D, tức chết tôi rồi!"
Nhìn thấy Mộ Sơ Tình không ngăn được Tô Noãn, mấy bạn học nam tiến lên, giúp Mộ Sơ Tình ngăn lại :
" Thế là được rồi, Tô Noãn, buổi hội họp này là lớp trưởng tổ chức, cậu đừng để anh ấy không xuống nổi bục..."
"Đúng, mọi người vất vả mới tụ họp một chút..."
Mỗi người một câu một lời,  sự tức giận của Tô Noãn  cũng hạ xuống không ít. Buổi hội họp tốt đẹp đi đến bước này rồi, phần lớn người cũng không có hứng thú chơi tiếp tục nữa, lớp trưởng nói thẳng lần sau lại tụ họp, liền vội vàng rời khỏi bục, hiển nhiên là mang cơn giận đi theo.
Một nhóm lớn người  lần lượt đi tới cửa, xe của Thịnh Dục Thần đã chờ ở cửa. Thân hình cao lớn thon dài ấy tựa vào trước cửa xe, khí chất tùy hứng mà trầm ổn thật khiến người ta kính mến. Diệp An Kỳ mang theo Thường Sở đến trước mặt anh, lúc này Thường Sở liền nhào vào lòng Thịnh Dục Thần thấp giọng khóc thút thít .
Thịnh Dục Thần cũng không có hỏi vì cái gì, chỉ là nhíu đôi lông mày, nhìn về phía Mộ Sơ Tình vừa mới đi ra.
"Tiện nhân đúng là già mồm!" Tô Noãn nhìn Thường Sở mắng một tiếng, âm thanh không nhỏ, tất cả mọi người đều nghe được.
Ferrari sergio
"Noãn Noãn..." Mộ Sơ Tình thật sự là bất lực, cái tính tình nóng nảy này, cô ấy làm sao một chút cũng không hiểu bớt phóng túng. Có những người đáng hận, nhưng bản thân chính là có nhiều vị trí không thể chọc vào, nếu như đều giống như cô thì vẫn có thể sống tốt rồi. Mộ Sơ Tình kéo Tô Noãn muốn đi, Diệp An Kỳ đảo mắt một vòng, lại gọi về hướng cô.
"Sơ Tinh , các cô tới thế nào vậy, hay là để biểu ca tôi tiễn các cô !"
Mộ Sơ Tình thu vẻ mặt lại, mấp máy môi, lạnh lùng nói : "Không cần, tôi tự có xe!". Trong mắt Diệp An kỳ thoáng kinh ngạc, có thể là không có đoán được Mộ Sơ Tình lại có xe của mình. Sau đó cô ta lại nhìn trang phục trên người Mộ Sơ Tình, nhếch miệng cười một cách khinh bỉ, lại là quay đầu nói với người giữ cửa bên cạnh.
"Thất thần cái gì, còn không đi giúp người ta lái xe tới đây!"
Người giữ cửa kia lập tức chạy đến trước mặt Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình lại nói: "Không cần, tôi tự..."
Tô Noãn lại giành lấy túi của Mộ Sơ Tình, lật ra lấy chìa khóa xe ném cho người giữ cửa.
"Lái cẩn thận! Cọ xước một chút da thì cả đời này đều phải làm không công!"
"Xùy!" Diệp An Kỳ cười một tiếng khinh thường. Nữ nhân này, rời khỏi anh họ cô ta, còn có thể có cái gì? Khẩu khí thật đúng là kiêu ngạo! Cả một đời đền không nổi? Châm biếm ai đây?
"Đi thôi, anh đưa các em về!" Thịnh Dục Thần không có ý định chờ lâu ở đây, một tay anh ôm eo Thường Sở, một tay đẩy vai Diệp An Kỳ, giục họ lên xe. Diệp An kỳ lại né tránh tay Thịnh Dục Thần, ôm ngực đứng ở một bên, bày ra tư thế xem cái kết của trò vui. Thịnh Dục Thần chau mày, không đợi đến khi anh trầm giọng tức giận, mọi người tụ tập ở cửa ra ôm một tâm thế xem kịch giống nhau bỗng nhiên phát ra một tràng kinh ngạc thốt lên.
Bạn học nam hiểu biết về xe cao giọng thốt lên : " Ferrari sergio!"
"Cái gì cái gì? Rất đắt sao?" Mấy bạn nữ không hiểu về xe lập tức truy hỏi.
"Ferrari sergio, 6 chiếc giới hạn toàn cầu, trong nước căn bản cũng không đưa ra thị trường! Nếu như trong nước đưa ra thị trường, phải mấy chục tỷ!"
"Mấy chục tỷ? !"
"U uầy..."
Tất cả mọi người hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn chiếc xe giống như con ruồi nhìn miếng bánh. Đến Thường Sở nghe xong cũng từ trong lòng Thịnh Dục Thần chui ra. Thế nhưng , đợi đến khi cửa xe mở ra, cằm và tròng mắt của tất cả đều muốn rớt xuống. Rõ ràng là người giữ cửa vừa mới bị Diệp An Kỳ chỉ thị đi lấy xe giúp Mộ Sơ Tình. Sắc mặt An Diệp Kỳ lúc này biến đen, vốn dĩ lúc đầu muốn nhìn Mộ Sơ Tình còn có thể lái nổi loại xe gì tốt, cùng lắm là một cái Volkswagen Beetle thôi, lại không nghĩ rằng, so với xe của anh họ còn đắt hơn, còn không có trên thị trường trong nước? !
Đáy mắt Thịnh Dục Thần tối lại, ánh mắt thản nhiên nhìn Mộ Sơ Tình, khuôn mặt tuấn tú u ám.Tô Noãn đắc ý đi đến bên Diệp An Kỳ
: " Ai ya, để cô thất vọng rồi , lúc đầu không muốn rêu rao như thế, lại cứ ép chúng tôi lên giọng, nhân cơ hội này cho cô mở mang tầm mắt, có lợi cho các người rồi !"
Tô Noãn nói , khinh bỉ nhìn Thường Sở, trong con mắt hiện lên một tia buồn nôn, đột nhiên quay người, ngồi lên vị trí ghế lái phụ của chiếc Ferrari , kêu Mộ Sơ Tình: "Sơ Tinh, mau lên xe !"
Mộ Sơ Tình trả lại người giữ cửa chiếc thẻ bài trong tay, cầm túi bước xuống bậc thang, đàng hoàng ngồi vào vị trí lái. Bởi vì phía trước là Aston Martin của Thịnh Dục Thần, Mộ Sơ Tình đành phải lùi xe, quay đầu, lái đi. Trước sau cũng đến thời gian một phút , đến sau cùng, đến cái đuôi xe đẹp đẽ cũng không giữ lại cho họ.
Bóng đen trong màn đêm
Tô Noãn ngồi ở vị trí ghế lái phụ, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thấy đám người ở cửa không động đậy rướn cổ nhìn theo xe của các cô, trên xe một tay lại vỗ vào dùi cười thoải mái.
"Ha ha ha, quá hả giận, cái này gọi là gì, ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo! Đắc ý! Ha ha..."
Mộ Sơ Tình cũng thấp mắt nhìn một chút qua kính chiếu hậu, nhìn thấy sắc mặt trắng xanh của họ, trong lòng quả thật cũng có chút khoái cảm trả thù . Đợi đến lúc Tô Noãn cuối cùng  cũng cười đủ, cô mới lau giọt nước mắt ở khóe mắt, nghiêm túc hỏi: "Nói thật, cậu lấy xe này từ đâu ra?"
⬅ Trước Tiếp ➡