“......”Mộ Sơ Tình không lên tiếng, tay vô thức siết chặt tay Tô Noãn, toàn thân lạnh lẽo.
“Sơ Tình...” Tô Noãn biết những lời mình nói ra có chút khó nghe, trên mặt có chút mất tự nhiên, lo lắng nhìn Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình lại cười cười : “Không phải là tớ muốn nhẫn nhịn, mà chỉ là tớ không muốn có liên quan gì đến bọn họ nữa...”
“Thôi được rồi được rồi, vào trong đi!”
Tô Noãn nắm ngược lại tay Mộ Sơ Tình, đau lòng cùng cam chịu.
Tiếng nhạc du dương cùng ánh đèn rực rỡ.
Khi Mộ Sơ Tình bước vào hội trường, có thể do cô mặc đồ không hợp hoàn cảnh, cũng có thể là do nguyên nhân khác mà vài người nhìn thấy cô liền tụ tập thành nhóm xì xào bàn tán.
Mộ Sơ Tình mím môi, không thèm để ý.
Dường như Tô Noãn cũng không quan tâm, kéo Mộ Sơ Tình đến chào mấy người bạn học có quan hệ tốt khi còn ở trường.
Bữa tối vẫn chưa ăn, Mộ Sơ Tình hơi đau bụng.
Hầu hết đồ ăn nhẹ trên bàn đều là bánh kem, đều làm dạ dày cô khó chịu, Mộ Sơ Tình vẫn không muốn ăn.
Cô đi một vòng thấy đồ ăn trên bàn có ít hải sản và gà.
Mộ Sơ Tình cảm thấy may mắn, cô vẫn thích ăn gà hơn.
Cô lấy kẹp gắp một miếng gà vào đĩa, nếm thử, cảm thấy cũng ngon.
Đây là món gà xào ớt mà cô thích.
Xem ra người tổ chức buổi họp lớp này nhất định là bạn học có quan hệ tốt với mình.
Mộ Sơ Tình gắp liên tiếp hai miếng gà vào đĩa, tâm trạng cô vui vẻ hẳn lên, trên môi cong cong nụ cười.
“Sở Sở ơi, cậu làm cho mọi người muốn ngưỡng mộ cũng ngưỡng mộ không kịp, sắp trở thành chuẩn “thái tử phi” ở Phụ Thành rồi, đến lúc đấy đừng quên cất nhắc đến bạn học cũ này nhé...”
“Đúng đấy, ngưỡng mộ cậu quá, chưa nói đến giá trị con người của Tổng giám đốc Thịnh, chỉ riêng ngoại hình với vóc dáng thể lực của anh ấy đã làm bọn tớ ghen tị, Sở Sở, có phải là “làm” cậu “ hạnh phúc” đến chết đi được không?”
Người đang nói chuyện có lẽ trước đây cũng là một chân nịnh nọt Thường Sở, nói chuyện với cô ta mà dám có chút thô tục như thế.
“ Cậu nói cái gì thế?” Thường Sở đỏ mặt đánh trêu người đó, tạo ra một tràng cười.
Sức chiến đấu lợi hại của tình nhân
“Này này, tớ còn nghe nói tiệc họp lớp của chúng ta lần này là do chồng chưa cưới của Thường Sở lớp chúng ta chiêu đãi toàn bộ, hơn nữa lại còn sắp xếp chu toàn tận tâm, có đúng không Thường Sở?”
Mộ Sơ Tình nghe đến đây trong lòng chùng xuống, không biết từ lúc nào sắc mặt trở nên tái nhợt, tầm mắt cô rơi xuống miếng gà xào ớt đang cầm trên tay.
Không mấy người biết cô thích ăn gà xào ớt ...
Cô quay người, đặt đĩa gà trên bàn.
Mộ Sơ Tình nhìn xung quanh một lúc, đột nhiên muốn rời khỏi ...
“ Ừm vậy mọi người vui vẻ ăn uống nhé, anh ấy nói rồi, đêm nay có là rồng thì cũng trừ vào thẻ của anh ấy...”
Ngữ khí của Thường Sở có vẻ hơi xấu hổ, nhưng ai cũng nghe ra sự khoe khoang không giấu diếm.
Trong bóng tối thì bĩu môi nhưng trên mặt lại thể hiện nét hoan hô : “Vậy thì phải cám ơn rồi, tổng giám đốc Thịnh đã không có ở đây, vậy kính Thường Sở cũng như kính tổng giám đốc Thịnh!”
Có người khơi mào, đám đông đua nhau cầm ly rượu hướng về Thường Sở.
Nhưng Thường Sở ngượng ngùng cười cười, “Ngại quá, anh Thịnh không cho tớ uống rượu ......”
Nói xong, sắc mặt cô ta đỏ bừng, hơi cúi đầu xuống, ánh nhìn ở đuôi mắt lại xẹt qua một bóng dáng cô độc đang đứng một mình ở trong góc.
Khóe miệng nhếch lên nụ cười dương dương tự đắc.
Khi ngẩng đầu lên lại, khuôn mặt cô ta lại khôi phục vẻ ngây thơ như trước.
“Ôi, anh ấy quản nghiêm thật đó, cậu cũng nghe lời thật, ơ, hay là cậu đang điều dưỡng cơ thể, dự định có con à?”
Lên tiếng vẫn là người bên cạnh Thường Sở, nhưng cô ta không biết rằng, lời nói vô ý của cô ta đã đánh trúng điểm yếu của Thường Sở.
Bàn tay đang cầm ly rượu của Thường Sở càng siết chặt hơn, sa sầm mặt xuống, im lặng.
“Đều là việc làm vô ích, điều dưỡng có ích lợi gì? Cô ta dùng gì sinh con? Xùy......”
Mộ Sơ Tình đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Tô Noãn cầm trong tay ly rượu vang đỏ, đứng cách đó không xa, vẻ mặt giễu cợt.
“Này , Tô Noãn, cậu nói lời này quá đáng quá! Buổi họp lớp đang tốt đẹp cậu đừng có làm loạn lên?”
“Tôi thì có thể gây ra ồn ào gì, mà có làm loạn thì lực chiến đấu cũng không thể nào lợi hại được bằng tình nhân đâu.”
Tô Noãn đang nói thì bên cạnh có người kéo kéo, cô ấy hất tay ra, liếc thấy Thường Sở đang nhìn chằm chằm mình, Tô Noãn tiếp tục chế nhạo: “Mọi người nói xem, lòng dạ của tình nhân có phải là u ám, tâm lí thì biến thái không, lại còn độc địa như rắn rết, không từ thủ đoạn, phá hoại hôn nhân của người khác, thật là không biết xấu hổ!”
Hội trường huyên náo ồn ã vừa rồi trong chớp mắt chỉ còn lại tiếng nhạc du dương vang vọng trong không gian rộng lớn.
Nhưng Tô Noãn dường như vẫn chưa xả hết giận, hả hê cười một tiếng tiếp tục nói: “Chiếm đoạt hạnh phúc thuộc về người khác, vẫn còn không biết xấu hổ mà đi khoe khoang, khoe khoang cái gì, hay là muốn để cho mọi người biết mình là tình nhân, hay là khoe khoang bộ dạng đê tiện của mình hả?”
“Thực ra thì tớ cũng rất vui mừng, thái tử của Phụ Thành lại cưới một con gà mái không biết đẻ trứng, cuộc đời tớ có thể chứng kiến đôi nam nữ cặn bã khiến mình ghê tởm tuyệt tử tuyệt tôn thì tớ cũng rất hả lòng hả dạ. Đừng để đến lúc người tình khác ôm con trai đến cửa nhận bố nhé, thật sự thì tớ cũng thấy vui khi việc đó xảy ra đấy!”
Sắc mặt Thường Sở tái nhợt, cắn chặt môi, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Nghe những lời Tô Noãn nói, tất cả mọi người đều mang suy nghĩ riêng nhìn về phía Thường Sở.
Tô Noãn không nói thì không ai biết, “thái tử” đã kết hôn một lần rồi à?
Vợ trước mà mọi người vẫn nhớ thì là......
Ánh nhìn của mọi người bắt đầu tìm quanh hội trường, có người lên tiếng nói.
“Chồng của mình mà còn không có bản lĩnh trông, lại cứ đến đây ra vẻ uất ức, có mất mặt không, huống hồ, người mà anh họ tôi thích vốn dĩ là Sở Sở, ai là tình nhân còn chưa chắc đâu!”
Tiện nhân đúng là già mồm