⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cự tuyệt tình cảm tám năm của Cố Dĩ An!
Nhưng mà Mộ Sơ Tình chỉ thấy cảm kích anh, cô không biết làm thế nào mới có thể biến tình cảm này thành tình yêu được.
Hơn nữa, sau khi đã trải qua một mối tình khắc sâu trong xương tủy, làm tan nát cõi lòng cô, trong cuộc đời này Mộ Sơ Tình làm sao có thể tin tưởng vào tình yêu một lần nữa đây?
Cô biết điều này là không công bằng với Cố Dĩ An, cô không nên coi anh ấy như một người có liên quan trong mối quan hệ tình cảm thất bại đó.
Nhưng cô không còn tự tin nữa, ngay cả khi gặp được người tốt hơn nữa, cô cũng không thể nào dành tình cảm nồng nàn sâu đậm như lúc ban đầu cô đã dành cho Thịnh Dục Thần.
Thật ra cô rất sợ....
Đêm muộn mùa hè trời cũng hơi lạnh, làn gió lướt qua mặt hồ cũng lành lạnh, Mộ Sơ Tình xoa xoa hai cánh tay, cô thở dài, đi nhanh về phía tòa chung cư của mình... ...
... ... ... ... ...
Minh Điểu Entertainment Club không phải là khu giải trí tốt nhất ở Phụ Thành, nhưng chất lượng chắc chắn không thấp.
Ánh đèn nhấp nháy đổi màu trong màn đêm, tòa nhà Minh Điểu nguy nga tráng lệ ở trung tâm khu phố nhộn nhịp của Phụ Thành.
Có vài chiếc xe dừng trước cửa tòa nhà, những người xuống xe đều ăn mặc chỉnh tề, đầy ắp tự tin, vui mừng phấn khởi.
Mộ Sơ Tình đỗ xe một bên, xuống xe.
“Sơ Tình!”
Tô Noãn vừa mới xuống xe, giọng nói phấn khích của cô ấy đã vang lên, hôm nay Tô Noãn mặc một chiếc váy dài màu xanh lá nhạt, dáng người cao ráo mảnh mai, trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ hoạt bát xinh đẹp.
Tô Noãn chạy bước nhỏ về phía Mộ Sơ Tình, trố mắt nhìn chằm chằm chiếc xe bên cạnh cô .
Cô ấy chỉ chỉ vào chiếc xe, rồi lại chỉ Mộ Sơ Tình, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Sơ... Sơ Tình ơi, cậu phất lên rồi à?”
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Noãn, Mộ Sơ Tình cười lắc đầu, “ Đi thôi, mau vào bên trong nào!”
“À đúng đúng!” Vẻ mặt ngưỡng mộ của Tô Noãn đảo một vòng quanh thân xe rồi mới kéo Mộ Sơ Tình đi về phía cửa vào.
Hai người đi đến cửa, tụ tập trước cửa đa phần là bạn học đại học của họ, một vài người nhận ra chào hỏi nhau, những người bạn cũ bao nhiêu năm không gặp bắt đầu nói chuyện rôm rả.
Không biết ai trong nhóm bạn học đột nhiên hô lên kinh ngạc, sau đó thì ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người đều tập trung vào chiếc xe bất ngờ đỗ trước cửa, rồi xì xào bàn tán, chỉ trỏ.
Mộ Sơ Tình cũng nghe thấy tiếng phanh phía sau,cô cũng vô thức nhìn theo ánh mắt của mọi người, nụ cười vừa trên môi dần dần biến mất.
Chiếc Aston Martin one77 khoa trương đỗ chính giữa cửa Minh Điểu Entertainment Club, tài xế ngồi trên ghế lái vội vàng bước xuống, chạy ra phía sau mở cửa xe.
Một chân dài cân đối bước ra trước, một giây sau thân ảnh một người đàn ông đã đứng bên ngoài xe.
Anh ta có dung mạo đẹp trai tuấn tú đủ để tất cả phụ nữ thèm muốn, cổ áo sơ mi đen đắt tiền hơi mở vài phân, tay áo xắn lên một cách ngẫu hứng.
Tuy cả người có vẻ giản dị, tùy ý, nhưng trước sau vẫn cho người ta cảm giác đơn giản nhưng quyến rũ.
Ánh mắt Mộ Sơ Tình rơi trên khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, nhìn người đàn ông mỉm cười dẫn người phụ nữ xuống xe, sau đó nhẹ nhàng giúp người phụ nữ chỉnh lại mái tóc, ánh nhìn dịu dàng.
Giọng nói người đàn ông nhẹ nhàng trầm ấm, “Vào đi, khi nào kết thúc anh sẽ đến đón em!”
“Vâng, em biết rồi!”
Giọng nói yêu kiều của người phụ nữ đáp lại,cô ta vươn tay ôm cổ, hôn nhẹ mặt người đàn ông.
Thịnh Dục Thần nở nụ cười cưng chiều quyến rũ.
Đôi mắt của Mộ Sơ Tình như bị thứ gì đó đâm vào, trong nháy mắt cô thu hồi lại ánh nhìn, đau đớn đến nực cười trong lòng khiến cô không thở nổi.
Cô nắm chặt tay Tô Noãn, hốt hoảng bước vào trong tòa nhà.
Nhìn Thường Sở hai ba bước lại quay đầu chào tạm biệt với mình, Thịnh Dục Thần đứng đó, ánh mắt tiễn đưa, nhìn theo bóng dáng cô ta.
Thường Sở nợ nụ cười ngọt ngào mà không biết rằng ánh nhìn mờ dần của Thịnh Dục Thần đã lướt qua vai cô ta, rơi trên bóng dáng mảnh mai đang vội vã chạy trốn kia.
Khóe miệng nhẹ nhàng cong lên lạnh lẽo...
“Làm” cậu “ hạnh phúc” đến chết đi được
Địa điểm buổi họp lớp là một tầng lầu của Minh Điểu.
Lúc Mộ Sơ Tình kéo Tô Noãn đến, trong hội trường rộng lớn có vài chiếc bàn được phủ khăn trải bàn, có bày đủ loại đồ ăn nhẹ.
Mộ Sơ Tình ngẩn người, cô tưởng rằng cái gọi là họp lớp là mọi người tụ tập lại một bàn ăn một bữa cơm, trò chuyện, nhưng cô không ngờ tới, buổi họp lớp lại giống như một bữa tiệc khiêu vũ.
Nhìn bộ quần áo giản dị trên người, Mộ Sơ Tình không biết phải làm gì.
Phía sau có tiếng giày cao gót vang lên, giày cao gót được đám đông bạn học nam nữ vây quanh đi vào hội trường.
Chẳng cần phải nghĩ gì nữa, người được đám đông vây quanh không phải ai khác , chính là Thường Sở.
Lúc đi ngang qua Mộ Sơ Tình, không biết là ai cố ý hay vô tình còn va phải cô.
Mộ Sơ Tình hơi loạng choạng, Tô Noãn đã kịp thời đỡ cô.
“Này các cậu...”
“Noãn Noãn...”
Đương nhiên không phải Tô Noãn làm, cố ý hay không cố ý thì tạm chưa nói đến, va phải người khác mà một câu xin lỗi cũng không có thì cần phải nói lý lẽ một chút.
Tuy nhiên, Mộ Sơ Tình không muốn làm lớn chuyện, nắm tay Tô Noãn lắc đầu.
Tô Noãn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn Mộ Sơ Tình, hất mạnh tay Mộ Sơ Tình ra, khoanh tay trước ngực đứng sang một bên, Tô Noãn nhìn thấy ánh mắt Thường Sở tràn đầy xem thường quét qua Mộ Sơ Tình, đánh giá cô từ trên xuống dưới mấy lần, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt, kiêu ngạo đi qua trước mặt hai người.
Tô Noãn tức giận đến nghiến răng, nhìn chằm chằm bóng lưng cô ta, chửi rủa: “Đồ khốn kiếp!”
“Noãn Noãn...”
Biết Tô Noãn đang giận mình, Mộ Sơ Tình hạ thấp giọng, ngữ khí lấy lòng, lắc lắc tay cô ấy.
Thật sự Tô Noãn không giận cô, liếc mắt nhìn Mộ Sơ Tình, thở dài, cam chịu nói: “ Cậu nói xem đến khi nào cậu mới thay đổi được bộ dạng này, bị người khác đè đầu cưỡi cổ bao nhiêu lần rồi, việc bẩn thỉu hơn cô ta cũng đã làm với cậu rồi, cậu vẫn còn nhẫn nhịn được à?”
⬅ Trước Tiếp ➡