Thấy cô nghiêng đầu cười trộm, Đường Mặc Trầm chỉ rằng cô lại đang vận động gân cốt chuẩn bị tìm cách chạy trốn, lông mi tinh xảo nhăn thành hình chữ xuyên 川
Đừng có nghĩ lung tung, một khi bị cắt ra hoặc là hỏng, nó sẽ lập tức gọi cảnh sát.
Yên tâm đi, chắc chắn em sẽ không đi ! Bùi Vân Khinh đứng lên, Hôm nay em tới trường được không?
Nếu cô nhớ không lầm, hôm nay phải thi giải phẫu, nếu bỏ sẽ phải thi lại.
Được!
Đường Mặc Trầm lãnh đạm đáp lại.
Nếu cô thật sự hối cải, ngoan ngoãn đi học trong đã nói, vậy cây kiếm là mình cũng ở bên cũng vô ích.
Bùi Vân Khinh ngước mắt mỉm cười nhìn anh.
Để chứng minh thành ý của mình, từ hôm nay trở đi, ngày nào em cũng về Đường cung, đồng ý để Chú nhỏ quan sát!
Gần quan được ban lộc.
Tóm lại, nếu anh có người phụ nữ khác sẽ tính sau.
Còn bây giờ, cả người của Đường Mặc Trầm đều là của mình, cô sẽ từ từ mà chinh phục trái tim người trong lòng.
Cắn môi dưới, Bùi Vân Khinh khẩn trương nhìn môi anh, sợ nghe được lời nói cự tuyệt.
Đường Mặc Trầm hít nhẹ một hơi, môi mỏng mở ra, thốt ra một chữ.
Được!
Sau khi bị đưa đến La Gia, cô phải chịu đủ mọi loại ép buộc. Nếu anh đồng ý giữ cô ở bên cạnh, ít nhất cô còn có khả năng an phận.
Đường Mặc Trầm đã mấy lần dẫn người đi bao vây, triệt hạ tổ chức La Sát . Tuy nhiên, không phải là không có thương vong. không hề nghĩ có lại có động tĩnh lớn gì.
Thấy anh đồng ý, Bùi Vân Khinh mừng rỡ, cười sáng lạng.
Cám ơn anh, chú nhỏ!
đã bao lâu rồi, em ấy không cười như thế với mình rồi?
Đường Mặc Trầm cảm thấy ấm áp, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, chú ý vào gò má còn dính nước, theo bản năng giơ tay lên lau.
Lòng ngón tay chạm vào hai gò má, tạo ra một dòng điện khiến da thịt hai người đều hơi hơi tê rần.
Dòng điện trong chớp mắt đó ngay lập tức theo đầu ngón tay đi vào trong lòng, làm trái tim anh đập loạn xạ theo.