Đường Mặc Trầm nhanh chóng rụt tay lại, khuôn mặt lại phủ một tầng khí lạnh.
cô bé kia rất tinh quái. Ai dám cam đoan đây không phải là kế hoãn binh để cho mình yên tâm, buông lỏng cảnh giác. Đến lúc đó, cô sẽ nhanh chóng bỏ trốn mất dạng.
không được làm ra vẻ!
Bùi Vân Khinh giơ tay phải lên, xòe bàn tay ra, cười nhu thuận.
Tuyệt đối sẽ không!
Môi của cô cong lên, lộ ra mấy cái răng nhỏ nhắn, chỉnh tề, làm cho Đường Mặc Trầm không kìm được mà nhớ đến chuyện xảy ra tối qua... hình như anh đã hôn cô, môi mềm mại, ngọt ngào như vậy...
Đáng chết!
Mình muốn hôn cô!
Tốt nhất là như vậy!
Xoay người, Đường Mặc Trầm sải bước đi vào phòng tắm.
Bùi Vân Khinh mở vali ra, nhớ tới vết thương của anh, vội vàng chạy tới mở cửa phòng tắm.
Chú nhỏ, anh đang bị thương, cẩn thận đừng để dính...
Trong phòng tắm, Đường Mặc Trầm đang cởi khăn tắm trên người. Đột nhiên thấy cô xông tới, vội vàng đem khăn tắm quấn quanh người lại.
Nhìn vào ánh mắt người đối diện, cổ họng trong tức khắc khô khốc, chữ nước nghẹn lại không thốt ra được. Bùi Vân Khinh không ngừng lảng tránh chỗ quan trọng, xoay người đi ra. Nhưng mới được hai bước, thiếu nữ dừng lại.
Vết thương đã bị nhiễm trùng, nếu lại dínnh nước, càng khó hồi phục.
Nếu hiện tại quan hệ giữa họ đã thân thiết như vậy rồi, cô cần gì phải lại kiêng kị này nọ nữa?
Dù sao, Đường Mặc Trầm là người đàn ông của mình, giúp anh tắm rửa thì có làm sao nào!
Vừa nghĩ đến đây, cô cắn cắn răng, hùng dũng, khí phách hiên ngang quay lại, đẩy cửa phòng tắm ra.
Tay không nắm giữ lực đạo tốt, trong chớp mắt cửa bị đẩy mạnh vào.
Đường Mặc Trầm nhíu mày xoay người lại, ánh mắt rơi vào cô gái chỉ quấn khăn tắm.
Em lại muốn làm gì?
Bùi Vân Khinh bước vào phòng tắm, cầm lấy vòi hoa sen.