⬅ Trước Tiếp ➡
Sợ anh hiểu lầm, cô gái nhỏ vội vàng giải thích.
Người đàn ông không nói chuyện, chỉ là từng bước một ép tới gần.
Chú nhỏ, người ta chỉ muốn lấy quần áo, không hề muốn chạy trốn mà...
Ngồi xuống!
Vị bộ trưởng nào đó bá đạo ra lệnh.
Ót đụng vào gối đầu, Bùi Vân Khinh ngã ngồi ở cuối giường, anh liền cúi người xuống, bắt được chân phải của cô.
cô gái nhỏ vừa mới tắm rửa xong, da thịt trắng như tuyết, mịn mà nõn nà, bàn chân thon dài nhưng ngón chân lại búp măng như trẻ con...
Chân của cô, đẹp quá!
Chú ý tới bàn chân thiếu nữ có dấu tay màu xanh nhạt, Đường Mặc Trầm đưa tay sờ lên đó.
Đây là do anh hôm qua... nắm sao?!
Bàn tay ấm áp, lướt qua da thịt, làm cho người ta phải run rẩy.
Bùi Vân Khinh cong ngón chân lên, có chút không được tự nhiên mà rụt chân lại.
Chú nhỏ!
Nghe thấy tiếnh của cô, Đường Mặc Trầm mạnh mẽ phục hồi tinh thần lại, cầm trong tay định vị GPS lên.
Đây là định vị GPS sẽ được lắp dưới chân em! Đứng lên, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, không được gỡ xuống, không được làm hỏng, rõ chưa!
Định vị GPS sao?
Thứ này được dùng cho phạm nhân đang tạm được tại ngoại mà!
Bùi Vân Khinh nâng chân trái lên một chút. Thôi quên đi, xem như là nể tình anh chết vì cô một lần, không giận nha.
Nhưng mà...
Lúc em tắm rửa thì sao?
Đồ chống nước, en không đi bơi thì sẽ không sao.
Vậy là tốt rồi, dù sao cô cũng không thích bơi lội, chỉ cần anh không bắt cô đi quân đội, việc gì cũng dễ thương lượng.
⬅ Trước Tiếp ➡