Mộc Nghệ Ngưng không biết địch ý của đối phương từ đâu ra, nhưng Nguyễn Đan Đồng luôn là dùng ánh mắt này nhìn nàng khiến trong lòng nàng có hơi nôn nao, nàng mở cặp sách ở trước ngực ra, lấy viên kẹo mận vừa mua ra, vuốt vuốt lưng em gái, dịu dàng nói “Ăn chút kẹo xí muội nha? Sẽ đỡ say xe một chút.”
Lâm Hiểu Hiểu nhìn thoáng qua, quả nhiên sắc mặt em gái Mộc Nghệ Ngưng có chút tái nhợt, đang cau mày trông rất khó chịu.
Cô gái nhỏ ngoan ngoãn gật gật đầu, nhận kẹo xí muội từ trong tay Mộc Nghệ Ngưng bỏ vào trong miệng, rồi uống thêm miếng nước khoáng.
“Ngủ một chút đi, tới nơi chị gọi em dậy.” Mộc Nghệ Ngưng để đầu em gái tựa vào vai mình.
“Cứng quá.” Cô gái nhỏ phàn nàn, Mộc Nghệ Ngưng nghe vậy ngẩn cả người, dường như đang nghĩ cách, nhưng mà không đợi nàng nghĩ ra, Lâm Hiểu Hiểu đã thấy em gái nàng gối đầu lên bộ ngực no đủ của Mộc Nghệ Ngưng "Chỗ này mềm.”
“Tiểu Tích ” Mộc Nghệ Ngưng hờn dỗi nhỏ giọng kêu, lại thấy đối phương vùi mặt vào ngực mình tỏ vẻ đóng cửa từ chối tiếp khách, Mộc Nghệ Ngưng bất đắc dĩ, đành phải ôm thân thể em gái để tránh cô bé ngã xuống đất.
Lâm Hiểu Hiểu ở bên cạnh trộm nuốt nước miếng, cô cảm nhận được sự mềm mại của cặρ vu" kia, Nguyễn Đan Đồng ở giữa hai người thấy hết tất cả, nàng khó chịu vì Lâm Hiểu Hiểu là người nông cạn như vậy, cũng ghen ghét sự phát dục trước tuổi của Mộc Nghệ Ngưng.
Nàng thấy Lâm Hiểu Hiểu còn đang lén lút nhìn chằm chằm ngực Mộc Nghệ Ngưng, tức giận dùng bộ ngực mình ngăn cản tầm mắt của cô ấy “Nhìn cái gì vậy ”
Lâm Hiểu Hiểu còn đang thưởng thức cặρ vu" bự giấu dưới lớp đồng phục của Mộc Nghệ Ngưng, trước mắt bỗng nhiên bị cặρ vu" lép cản trở, cộng thêm nghe được lời của Nguyễn Đan Đồng, cô hơi xấu hổ quay đầu đi, ho hai tiếng “Không gì.”
Xe buýt đến đích, học sinh lục tục xuống xe, Lâm Hiểu Hiểu lo cho vết thương của Nguyễn Đan Đồng nên hai người xuống xe cuối cùng.
Khách sạn do trường sắp xếp trông rất bình thường, vẫn là khách sạn ba sao, kế tiếp chủ nhiệm sắp xếp tập hợp lớp, từng lớp từng lớp vào khách sạn chọn phòng.
Một lớp cao trung của Lâm Hiểu Hiểu chỉ có hai mươi người nên tốc độ rất nhanh, Lâm Hiểu Hiểu và Nguyễn Đan Đồng ở đội ngũ cuối cùng, khi đến lượt thì đúng lúc chỉ còn hai người các nàng, phòng của hai người nằm ở lầu 2 phòng thứ nhất, dựa theo quy định thì ba người một phòng, Lâm Hiểu Hiểu đoán chừng một người từ lớp ba sẽ ở chung với cô và Nguyễn Đan Đồng.
Nhưng khi Mộc Nghệ Ngưng bước vào phòng, vẻ mặt ba người đều vô cùng khó xử, trên thế giới này đúng là có không ít chuyện trùng hợp.
Nguyễn Đan Đồng sắp bị Mộc Nghệ Ngưng âm hồn bất tán này làm cho khó chịu muốn chết, nhưng nàng không thể phá hủy hình tượng tốt đẹp của mình trước mặt Lâm Hiểu Hiểu được, nàng đành phải tỏ ra thân thiện chào hỏi Mộc Nghệ Ngưng mời bước vào từ cửa “Hello Cậu là Mộc Nghệ Ngưng của lớp bên cạnh đúng không? Mình là Nguyễn Đan Đồng, cậu ấy là Lâm Hiểu Hiểu, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Mộc Nghệ Ngưng nghĩ thầm người này đúng là có chút đáng sợ, lúc nãy còn mang dáng vẻ muốn ăn tươi nuốt sống mình, bây giờ lại bày ra vẻ mặt thân thiện, là bởi vì Lâm Hiểu Hiểu? Nàng ấy biết chuyện của mình Lâm Hiểu Hiểu?
Trong lòng Mộc Nghệ Ngưng có nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu đáp lại, lấy hành lý từ trong cặp sách ra thu xếp.
Bởi vì chỉ ở hai đêm, đến buổi tối ngày hôm sau trở lại trường, phía trường học quy định không được mang theo vali, nên mọi người giản lược hết mức.
Lâm Hiểu Hiểu thu xếp xong đầu tiên, nhìn nhìn di động, đã hơn 4 giờ chiều.
"Mình ra quầy lễ tân mua chút đồ uống về, các cậu muốn uống gì?”
“Hiểu Hiểu uống cái gì mình uống cái đó.”
Lâm Hiểu Hiểu gật đầu, hỏi Mộc Nghệ Ngưng "Còn cậu thì sao?”
"Mình không khát, không cần đâu.”
Chờ Lâm Hiểu Hiểu đi, Nguyễn Đan Đồng lập tức thay đổi thái độ, nàng hung dữ nhìn chằm chằm Mộc Nghệ Ngưng "Ê Tôi nói cho cô biết, thu lại cái mùi dâm đãng trên người cô đi, đừng câu dẫn Hiểu Hiểu nhà tôi nữa, tôi biết cô ở phố cũ làm gì.” Mộc Nghệ Ngưng đang thu xếp hành lý thì hơi khựng lại, quả nhiên là như thế.
"Tôi không biết cậu ta. Hơn nữa tôi cũng không định làm quen với cậu ta.” Mộc Nghệ Ngưng lấy đồ vệ sinh cá nhân ra, chuẩn bị bỏ vào trong phòng vệ sinh. "Ồ, tốt nhất là như vậy, nếu không cô sẽ phải gánh hậu quả Đồ đê tiện " Sau khi nàng nói lời tàn nhẫn, hai người cũng không nói nữa, cho đến khi Lâm Hiểu Hiểu trở về, Nguyễn Đan Đồng mới lộ ra nụ cười "Về rồi.“
Lâm Hiểu Hiểu gật gật đầu, suy xét đến miệng vết thương của Nguyễn Đan Đồng có thể sẽ không dùng sức được, sau khi cô tự mình vặn nắp ra mới đặt vào trong tay Nguyễn Đan Đồng, nàng ấy ngọt ngào nhận nước trái cây từ trong tay Lâm Hiểu Hiểu, trong lòng giống như ăn mật Quả nhiên cậu ấy cũng thích mình.
"Không biết cậu thích uống gì nên mình mua cho cậu bình sữa." Lâm Hiểu Hiểu đưa bình sữa tới trước mặt Mộc Nghệ Ngưng, mà Mộc Nghệ Ngưng xua tay nói "Thật không cần đâu."
"Không sao, mời cậu thôi, cũng không phải thứ gì đắt đỏ, cậu không uống thì cho em cậu uống." Nói xong, Lâm Hiểu Hiểu sợ Mộc Nghệ Ngưng tiếp tục giằng co với cô, đặt bình sữa bò ở bên cạnh đối phương rồi ngồi trên sô pha uống nước trái cây của mình.
Mà Mộc Nghệ Ngưng trộm nhìn thoáng qua sắc mặt không tốt Nguyễn Đan Đồng, đang cân nhắc có nên xin đổi phòng hay không.