⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi sáng ngày hôm sau, Lâm Hiểu Hiểu bỏ một ít đồ ăn vặt và đồ uống vào cặp và kéo khoá lại đi đến trường học, vốn dĩ sẽ tràn ngập tiếng đọc sách nhưng hiện tại không khí trong phòng học lại trở nên rất thoải mái, vài người tốp năm tốp ba tụm lại một chỗ nói chuyện phiếm chơi đùa, chờ chủ nhiệm lớp thông báo.
Lâm Hiểu Hiểu mới vừa ngồi xuống chỗ của mình, Nguyễn Đan Đồng bàn trước lập tức quay đầu lại, trên hai tay cầm một cái hộp nhỏ tinh xảo đựng bánh quy hình gấu, trên mặt mang nụ cười ngượng ngùng, ánh mắt khẩn trương không dám nhìn Lâm Hiểu Hiểu "Cậu thích ăn bánh quy không?” Nàng ấy không đâu vào đâu nói một câu như vậy, sợ Lâm Hiểu Hiểu không hiểu ý của mình, nên đẩy đẩy bánh quy đến trước mặt cô.
Lâm Hiểu Hiểu bị dáng vẻ xấu hổ của nàng ấy chọc cười, cô điều chỉnh giọng nói, cầm một miếng bánh quy bỏ vào miệng "Bình thường.” Hương vị của bánh quy có hơi kỳ lạ, không phải dở nhưng cũng không phải rất ngon, cô tự hỏi Nguyễn Đan Đồng đi đâu mua cái bánh lỗ như vậy?
“Thế nào? Ngon không?”
Lâm Hiểu Hiểu nhìn vẻ mặt chờ mong của đối phương, lời muốn nói đột nhiên bị nghẹn ở cổ họng, cô đổi lời “Rất ngon, hương vị rất đặc biệt.”
“Vậy cậu thích không?” Nàng thận trọng hỏi, trong giọng nói tràn ngập chờ mong.
"Hả? Mình rất thích.”
“Thật vậy sao? Vậy tốt quá rồi Sau này nếu cậu muốn ăn có thể nói với mình bất cứ lúc nào, lúc nào mình cũng có thể mua cho cậu.” Nàng mắc cỡ đỏ mặt, nở nụ cười ngọt ngào.
Nguyễn Đan Đồng vén tóc ra sau tai “Khi ở khách sạn, chủ nhiệm lớp nói có thể tự mình chọn phòng theo nhóm ba người, cậu muốn ở chung với mình không?”
“A...” Mình quên mất chuyện này, ngủ chung với người khác... Vậy bí mật trên người mình... Bây giờ hối hận còn kịp không?
"Cậu không muốn sao?” Nguyễn Đan Đồng kinh ngạc nhìn Lâm Hiểu Hiểu.
“Không...” Được rồi, đến lúc đó ở trong phòng tắm lâu một chút, chờ côn thịt mềm xuống hoặc là tự mình ra tay, rồi trở lại giường, hy vọng khách sạn có ba cái giường. Cô ở trong lòng chắp tay trước ngực cầu nguyện.
"Mình ra ngoài một lát.” Lâm Hiểu Hiểu nói xong thì cầm hai miếng bánh quy ra ngoài.
Cô định đến phòng y tế xin ít thuốc trị bỏng, khi Nguyễn Đan Đồng giơ tay vén tóc, cô thấy dưới tay áo của Nguyễn Đan Đồng có một chỗ bị phỏng, cô gái ngốc này.
Lâm Hiểu Hiểu cắn miếng bánh quy vừa mới lấy "Hương vị này quả nhiên là do người mới vô nghề làm.”
Chờ khi Lâm Hiểu Hiểu trở về cũng đã gần đến giờ, cô đi đến bên bàn Nguyễn Đan Đồng, không giải thích gì mà mà cầm lấy tay phải của Nguyễn Đan Đồng, cẩn thận xắn tay áo của nàng ấy lên, lộ ra vết thương dữ tợn.
“Hiểu Hiểu...”
Lâm Hiểu Hiểu vừa lấy thuốc mỡ và băng gạc ra, nhẹ nhàng bôi lên miệng vết thương, vừa nói “Đừng thả tay áo xuống, vải cọ vào miệng vết thương không tốt đâu, nên cẩn thận đừng chạm vào.”
"Ừm.” Tay trái Nguyễn Đan Đồng nắm chặt đặt trước ngực, cảm nhận được tiếng tim đập kịch liệt, vô thức cúi đầu xuống thấp.
Lâm Hiểu Hiểu xử lý xong miệng vết thương, cũng đến giờ xuất phát, suốt chặng đường cô luôn bảo vệ cánh tay phải của Nguyễn Đan Đồng không cho dòng người cọ xát vào miệng vết thương của nàng ấy, hai người ngồi ở hàng ghế cuối cùng của xe buýt, vừa ăn đồ ăn vặt vừa chờ xe buýt chạy.
Bỗng nhiên ngoài xe truyền đến tiếng của chủ nhiệm lớp, Lâm Hiểu Hiểu ngồi ở bên ngoài, thò đầu ra ngoài cửa sổ xem, là Mộc Nghệ Ngưng, nàng ấy còn mang theo một cô gái nhỏ, hai người trông giống nhau, là chị em sao?
Qua vài phút lúc sau, Mộc Nghệ Ngưng nắm tay cô gái nhỏ kia vào xe buýt lớp Lâm Hiểu Hiểu, chủ nhiệm lớp chỉ vào hàng phía sau nói với nàng ấy "Phía sau còn hai chỗ, em mang em gái em đến đó ngồi trước đi.“
Thì ra là em gái nàng ấy thật.
Nguyễn Đan Đồng nhìn chằm chằm Mộc Nghệ Ngưng, ánh mắt kia giống như một con mèo đang bảo vệ thức ăn, mà ánh mắt Mộc Nghệ Ngưng vẫn luôn không nhìn sang nàng ấy một cái. "Em ngồi bên trong đi." Hàng phía sau có năm cái ghế thông với nhau, chính giữa đối diện hành lang, tuy rằng đều thắt dây an toàn, nhưng cũng không quá an toàn.
Lâm Hiểu Hiểu và Nguyễn Đan Đồng ngồi hai cái bên phải trong trong năm cái, ngoài cùng bên trái đã bị bạn cùng lớp ngồi, hai người chỉ có thể ngồi chính giữa.
Cứ như vậy, Mộc Nghệ Ngưng ngồi ở bên cạnh Lâm Hiểu Hiểu. Không thể để con chó cái này cướp mất Hiểu Hiểu được
Nguyễn Đan Đồng đột nhiên đề nghị đổi chỗ với Lâm Hiểu Hiểu, Lâm Hiểu Hiểu nhìn nàng ấy một cách khó hiểu "Sao vậy? Đột nhiên đổi vị trí làm gì? Tốt nhất cậu đừng di chuyển, đu.ng vào miệng vết thương nữa bây giờ."
"Mình muốn đổi Đổi đi ”
"Được rồi.” Lâm Hiểu Hiểu thấy nàng kiên quyết như vậy, chỉ có thể làm theo nàng, hai người đổi vị trí ngồi xong, Nguyễn Đan Đồng hung hăng hừ một tiếng với Mộc Nghệ Ngưng ngồi bên cạnh, sao đó ôm cánh tay Lâm Hiểu Hiểu khıêu khích nhìn nàng ấy.
Mộc Nghệ Ngưng không hiểu gì hết nhìn nàng ấy một cái, mà Lâm Hiểu Hiểu lại khẩn trương nói “Cẩn thận cái tay kìa ”
⬅ Trước Tiếp ➡