Sau khi mọi người thu xếp xong, tới bốn giờ hai mươi ba, chủ nhiệm lớp quy định bốn giờ rưỡi xuống dưới lầu tập hợp, ba người thấy thời gian cũng sắp đến rồi nên từng người đi xuống lầu.
Để tiện quản lý, mỗi chủ nhiệm lớp sẽ phát notebook và bút bi của mình xuống để nhóm học sinh điền vào số phòng mình ở, chờ đến lượt Lâm Hiểu Hiểu điền, cơm hộp nhà trường đặt cũng đã tới, vài shipper mang cơm hộp vào trong khách sạn.
Chủ nhiệm lớp thấy đồ ăn tới rồi thì nói "Được rồi, điền xong đi lấy cơm hộp sau đó về phòng, điền xong mới được đi. Đừng gạt tôi ” Chủ nhiệm lớp cảm thấy đám nhóc này thấy đồ ăn thì đầu óc toàn là đồ ăn nên cảnh cáo một câu.
Bởi vì nhân số quá nhiều, nên shipper mang tới rất nhiều lần, Lâm Hiểu Hiểu và Nguyễn Đan Đồng cầm cơm hộp về phòng nhưng không thấy Mộc Nghệ Ngưng, Lâm Hiểu Hiểu khó hiểu hỏi một câu “Đan Đồng, cậu thấy Mộc Nghệ Ngưng đâu không? Lúc nãy lấy cơm hộp không phải còn ở bên cạnh chúng ta sao?”
Nguyễn Đan Đồng âm thầm trợn trắng mắt, có chút giận dỗi nói "Cậu chỉ biết Mộc Nghệ Ngưng, Mộc Nghệ Ngưng, Mộc Nghệ Ngưng Cậu ôm cậu ta sống cả đời luôn đi.”
Mày Lâm Hiểu Hiểu nhăn lại, cách nói chuyện của Nguyễn Đan Đồng cứ kỳ kỳ thế nào ấy, không phải mình chỉ hỏi nàng ấy đi đâu thôi sao? Cần gì phản ứng mạnh như vậy?
"Cậu thích cậu ta sao?” Nguyễn Đan Đồng đột nhiên ngẩng đầu nhìn vào mắt Lâm Hiểu Hiểu hỏi.
“Cái gì?” Lâm Hiểu Hiểu bị câu hỏi đột ngột của đối phương làm cho bối rối.
"Cậu quan tâm cậu ta như vậy làm gì? Cậu thích cậu ta à?” Nguyễn Đan Đồng đột nhiên trở nên vô cùng bướng bỉnh.
"Mình…”
Bị Nguyễn Đan Đồng nhìn chằm chằm, khiến Lâm Hiểu Hiểu đột nhiên có cảm giác chột dạ, nhưng cô nghĩ lại thấy không đúng, mình không yêu đương với ai, ngay cả đối tượng mình cũng không có thì mình chột dạ cái gì? "Mình không có."
"Ừ, vậy thì tốt." Sắc mặt của Nguyễn Đan Đồng lập tức thay đổi giống như từ mưa chuyển sang nắng "Mình nghĩ cậu ta cầm hộp cơm đi tìm em gái cậu ta rồi.”
À, thì ra là thế.
Lâm Hiểu Hiểu gật gật đầu, mở hộp cơm của mình và Nguyễn Đan Đồng ra, hai người vừa xem TV vừa ăn.
Mà bên phía Mộc Nghệ Ngưng, mới vừa gắp cánh gà bỏ vào hộp cơm của Mộc Nghệ Tích, đã bị em gái mình hỏi "Chị, hay là chị đổi phòng khác đi. Em thấy người đó thật hung dữ.”
thật ra mình cũng từng có ý nghĩ này, nhưng chia phòng phần lớn là bạn thân ở chung với nhau, đột nhiên đến ở chung với hai người xa lạ hình như cũng không ổn lắm.
"Em ngoan ngoãn ăn cơm đi, ly nước của em đâu? Chị giúp lấy nước ấm.” Mộc Nghệ Ngưng nói xong thì định đứng dậy, lại bị Mộc Nghệ Tích giữ lại, ép nàng ngồi lại chỗ cũ "Chị luôn bảo em ngoan ngoãn ăn cơm, còn chị?” Mộc Nghệ Ngưng thở dài, nói "Được, ăn cơm trước.” Trong lòng nàng âm thầm cảm thán, lớn rồi, sức lực cũng lớn.
Khi Mộc Nghệ Ngưng trở về đã hơn 9 giờ, Nguyễn Đan Đồng mới từ trong phòng tắm đi ra, dáng vẻ uể oải buồn ngủ, nhìn cũng không thèm nhìn Mộc Nghệ Ngưng, nằm bẹp ở trên giường lớn, dựa vào Lâm Hiểu Hiểu, mà Lâm Hiểu Hiểu lại đưa lưng về phía nàng, cuộn người lại giống như con tôm.
Mộc Nghệ Ngưng thấy hai người sắp ngủ, mình cũng nhanh chóng vào phòng tắm rửa mặt.
“Hiểu Hiểu, cậu làm gì vậy? Quay lại ôm mình ngủ.” Giọng nói mơ màng sắp ngủ của Nguyễn Đan Đồng truyền đến từ sau tai, lười biếng xen lẫn sự tùy ý, cho người ta một loại dụ hoặc vô hình, Lâm Hiểu Hiểu lén lút chảy nước miếng, nói “Ngủ đi, đừng lăn lộn.”
“Không, mình muốn cậu quay qua.” Lâm Hiểu Hiểu bất đắc dĩ, chỉ có thể kẹp chặt thứ kia của mình, đặt ở giữa hai chân, cẩn thận quay đầu lại, bị đối phương mềm mại ôm, hơi thở phả vào quần áo của cô như là mềm nhẹ đánh vào trong lòng cô, khiến cho tim Lâm Hiểu Hiểu đập nhanh hơn.
Mộc Nghệ Ngưng từ phòng tắm đi ra đã nhìn thấy hai người thân mật ôm nhau, nàng hơi kinh ngạc, sau đó làm như không thấy, tắt đèn đi đến nửa chiếc giường còn lại, trải chăn xuống, cũng không cởi quần áo mà tắt đèn bàn luôn.
Đồng hồ sinh học của nàng quen ngủ khuya, bây giờ mới hơn 9 giờ nàng thật sự không buồn ngủ, nàng mở điện thoại xem tin tức một cách không mục đích, cho đến khi bị một vòng tay mềm mại ôm lấy, một cây gậy vừa cứng rắn vừa nóng bỏng đâm vào sâu lưng nàng, nàng hoảng sợ đến xém chút nữa không cầm chắc di động.
"Cậu buông ra ” Nàng buông di động, nắm lấy tay phải đang sờ soạng trên ngực mình của đối phương.
“Giúp mình với, khó chịu quá…”
Trong óc Mộc Nghệ Ngưng boong một tiếng, giống như tắt máy “Không được Bên cạnh có người ”
"Cậu ấy ngủ rất sâu, hơn nữa không cần đi vào, cậu giúp mình đi, trong túi mình có tiền mặt.” Cô học nhiều năm như vậy, chỉ cần trường học phát học bổng cô sẽ có phần, cho nên tiết kiệm được không ít.
Mộc Nghệ Ngưng nghe được lời này, vốn dĩ đang chống cự kịch liệt cũng dần dần trở nên bình tĩnh, cuối cùng bên tai chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề của hai người.
"Mình muốn 300.”