⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ khi Lâm Hiểu Hiểu tới phòng học, tiết tự học buổi sáng đã qua được một nửa, cô còn chưa kịp lấy hơi đã bị giáo viên ngăn lại, hỏi cô tại sao đến trễ, Lâm Hiểu Hiểu suy nghĩ một lý do khá đáng tin “Buổi sáng ngủ dậy làm bài thi toán ngoại khoá không chú ý thời gian.”
Giáo viên gật gật “Lần sau đừng tái phạm, vào đi.”
Lâm Hiểu Hiểu tự ca ngợi sự cơ trí của mình, đúng là cô đã làm, nhưng không phải bài thi. Nếu ngăn cô lại là giáo viên sinh học, vậy cô sẽ làm đề thi sinh học.
Lâm Hiểu Hiểu trở lại trên chỗ ngồi, lấy sách giáo khoa ra ngồi xuống, vừa định lật sách ra, đã nhận được tờ giấy của Nguyễn Đan Đồng ngồi trước, cô mở tờ giấy ra
“Sao lại đến muộn?”
Có nên nói thật với Nguyễn Đan Đồng không, nhưng nghĩ lại nếu giáo viên đúng lúc bắt được tờ giấy hai người truyền, bất kể nội dung có chấn động hay không, nhưng chắc chắn những lời nói dối lúc nãy sẽ lộ tẩy đúng không?
Lâm Hiểu Hiểu viết những lời nói dối lúc nãy xuống tờ giấy, dùng tay chọc chọc phía sau lưng Nguyễn Đan Đồng định trả lại tờ giấy, nhưng chọc một phát lại chọc trúng chỗ khá xấu hổ, Lâm Hiểu Hiểu rất tỉnh táo cho đến khi cô vừa mới đu.ng tới dây áo ngực của Nguyễn Đan Đồng, việc này khiến cho người mới nếm thử trái cấm như cô lại đứng ngồi không yên, Nguyễn Đan Đồng không quay đầu, trắng nõn ngón tay mò mẫm tìm kiếm ở sau lưng nàng ấy, cuối cùng đôi tay nhỏ trắng nõn trơn mềm kia nhẹ nhàng xẹt qua mu bàn tay của cô, lấy tờ giấy, Lâm Hiểu Hiểu cảm giác chỗ bị nàng ấy chạm như có một dòng điện chạy qua.
Cô vội vàng rút cánh tay về, liên tục kiểm điểm bản thân, nàng ấy chính là bạn tốt của mày, sao mày có thể nghĩ tới những chuyện này
Động tác Nguyễn Đan Đồng lấy tờ giấy bị giáo viên phát hiện, giáo viên nói "Nguyễn Đan Đồng Không được phân tâm trong lớp "
Hai tay Nguyễn Đan Đồng vừa mở tờ giấy, vừa nhìn giáo viên, ra vẻ vô tội nói "Em không có."
Lâm Hiểu Hiểu ở hàng phía sau nhìn vào hai đuôi tóc hai bên của Nguyễn Đan Đồng đong đưa như là sóng biển, tóc đen thỉnh thoảng cọ qua chiếc cổ trắng nõn, cô vội vàng dời ánh mắt sang sách giáo khoa để phân tán lực chú ý.
"Ngày mai trường học chúng ta sẽ tổ chức đi dã ngoại mùa thu trong hai ngày, năm một sẽ đi chung với năm một sơ trung, bởi vì có quá nhiều người nên năm hai sẽ đi sau chúng ta, năm ba tiếp tục chuẩn bị cho kỳ thi đại học, các bạn hãy về báo cho cha mẹ một tiếng." Đến lúc cuối tiết tự học buổi sáng, giáo viên tuyên bố một số vấn đề cần chú ý trong chuyến dã ngoại mùa thu.
Chờ đến khi giáo viên thông báo tan học thì chỉ còn hai ba phút lại bắt đầu vào tiết. "Hiểu Hiểu, ngày mai chúng ta ngồi chung đi, mình giữ chỗ cho cậu nha." Nguyễn Đan Đồng hưng phấn quay đầu lại nói. "Cậu thích ăn bánh quy không? Giáo viên nói có thể chọn người ở chung phòng với mình, chúng ta ở chung đi, cậu sẽ không từ chối một cô gái dễ thương như mình đúng không?" Nàng ấy bày ra dáng vẻ nước mắt lưng tròng, khiến Lâm Hiểu Hiểu thật sự không đành lòng từ chối nàng ấy, vốn dĩ cô không muốn đi, nhưng không chịu nổi Nguyễn Đan Đồng năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng cô vẫn gật đầu.
Nhìn Nguyễn Đan Đồng vui vẻ, cô cảm thấy rất đáng giá, dù sao có ai sẽ nỡ khiến nàng ấy không vui chứ? "Thò đầu lại đây." Nguyễn Đan Đồng thần bí ngoắc ngón tay với Lâm Hiểu Hiểu. "Gì vậy?“ Lâm Hiểu Hiểu tới gần như nàng ấy nói, không đợi cô hỏi rõ, đôi tay Nguyễn Đan Đồng đã giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái.
“Aaaaaaaaaa ”
“Tin giật gân gì đây? ”
"Mẹ nó? ”
Trong phòng học loạn thành một nồi cháo, còn có người không ngừng huýt sáo.
Chờ khi hai người tách ra, họ có thể nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của mình trong mắt nhau. "Ngày mai mình chờ cậu.” Nói xong, Nguyễn Đan Đồng rời đi phòng học như đang chạy trốn, để lại một mình Lâm Hiểu Hiểu sững sờ, cuối cùng bị một đám người vây quanh, hỏi có phải cô đang hẹn với Nguyễn Đan Đồng hay không, cô hoảng loạn trả lời “Đây là trò đùa giữa con gái mà thôi ”
⬅ Trước Tiếp ➡