⬅ Trước Tiếp ➡
Ông Tình giơ tay lên khi bà vào bên trong khi nhìn thấy bà đảo mắt dáo dác tìm người. Thấy cái bản mặt đáng ghét của ông Tình, bà cúi gầm mặt đi vào, người ngoài nếu để ý kỹ có thể thấy tim bà đang đập mạnh làm l*иg ngực rung rung, chân bà hơi run run làm dáng đi không được tự nhiên cho lắm.
Giống như ông Tình, cả buổi sáng nay bà Oanh cũng có cảm giác hồi hộp như còn thiếu nữ lần đầu tiên được bạn giai cầm tay. Cả buổi sáng nay bà phân vân không biết có nên theo lời mời của ông Tình đến cái quán café này không? Không biết lão ta có chuyện gì mà hẹn mình ra đây, mình và lão Tình thì làm quái gì có chuyện gì cơ chứ. Đi ra gặp nhau chỉ tổ bốp chát mệt người. Nhưng nghi đi thì như vậy, nhưng nghĩ lại thì thấy mình nên đi. Bởi nếu không đi thì lão Tình lại nghĩ là mình sợ lão. Chính cái viện cớ hết sức mạnh mẽ ấy làm bà Oanh quyết tâm ra đây.
Ngồi phịch xuống cái ghế ngồi đối diện với ông Tình, bà ngoảnh mặt nhìn ra phía cửa mà không nhìn vào ông Tình, bà dẩu môi nói với cái giọng đanh đá:
- Có chuyện gì mà phải hẹn ra đây. Nói nhanh lên tôi còn phải về nghỉ trưa, đầu giờ chiều phải khám rồi.
Ông Tình chưa kịp nói gì thì cô nhân viên bước lại gần:
- Cô dùng gì ạ?
- Cháu cho cô một ly nước cam không đường.
- Vâng ạ.
Cô phục vụ đi khỏi thì ông Tình biết là mình phải trả lời câu hỏi của bà Oanh, nhưng biết trả lời ra làm sao, ông cũng không biết mở lời như thế nào nữa thành ra ấp úng như gà mắc tóc:
- Tôi ………….. thì ………… tôi …………
Bà Oanh cắt lời vì thấy ông Tình có biểu hiện không bình thường của người mắc chứng bệnh Atkinson, bà không nhìn ra cửa theo kiểu kiêu kỳ nữa mà nhìn về phía ông Tình:
- Gì nữa đây, mọi ngày ông chanh chua, cãi tôi nhem nhẻm ra mà. Hôm nay ăn phải hột thị à.
Ra đây không phải là để cãi nhau, chứ như mọi hôm thì ông Tình đã nhảy dựng lên rồi, ông nhỏ nhẹ hít một hơi lấy lại phong độ:
- Tôi gọi bà ra đây là để …………. là để ………… xin lỗi bà.
“Ố ồ”, đó là lời cảm thán phát ra trong đầu bà Oanh, bà mở to đôi mắt vốn đã to sẵn, đen láy của mình với con ngươi như hạt nhãn l*иg Hưng Yên:
- Xin lỗi tôi??????
Thoáng nhìn vào đôi mắt ấy của bà Oanh, ông Tình thấy như có một tia sét từ trên trời đánh xuống, xuyên qua mấy tầng bê tông của quán café này đánh trúng vào đầu ông, lần đầu tiên ông thấy có một cái gì đó cuốn hút mình tỏa ra từ đôi mắt to, với ông đôi mắt ấy rất đẹp:
- Uh, chuyện bưởi Diễn.
Ông Tình nói đến đây thì đúng là động vào nọc bà Oanh, cục tức hôm vừa rồi bị cả bệnh viện hỏi mua bưởi đến nay bà mới nuốt vào được đến cổ họng và đang nghẹn ở đó. Bà thở phì phì, chuẩn bị tá hỏa tam tinh thì cô nhân viên phục vụ cứu ông Tình một mạng:
- Cháu gửi cô nước cam không đường à.
Bà Oanh không dám nổi cơn tam bành trước mặt nhân viên phục vụ đành tạm thời cố nuốt vào trong họng mà ngồi yên không động đậy nhưng tia nhìn hình dao cạo vẫn hướng về khuôn mặt bình thản của ông Tình.
Ông Tình biết là sẽ động phải cơn này của bà Oanh rồi nên không tỏ bất ngờ, chờ cô nhân viên phục đi khuất vào bên trong, ông tiếp lời luôn không để bà Oanh phát tác cơn giận giữ:
- Thôi, chuyện đã qua rồi, tôi xin lỗi rồi. Cũng tại …………………
Nhưng ông Tình ngừng lại không nói tiếp, vì nếu nói ra thì lại tranh cãi kiểu boxing không có điểm dừng.
Bà Oanh nghe cái giọng chân thành hối lỗi của ông Tình thì cũng xuôi xuôi đi phần nào. Chuyện này nếu xét kỹ ra thì cũng là kiểu ăn miếng trả miếng thôi. Nguồn cơn cũng là vì bà trêu cái tên Trung Tình – Tϊиɧ ŧяùиɠ của ông mà ra. Bà dịu giọng đi một tý:
- Thôi được rồi, bỏ qua chuyện đó đi. Còn việc gì nữa không?
Ông Tình im lặng một lúc rồi ngẩng mặt lên nhìn bà Oanh, lần này ông nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt bà, nhìn kiểu một người đàn ông nhìn người đàn bà. Khuôn mặt bà Oanh có chút ửng hồng vì dư âm của cơn thịnh nộ vừa định bộc phát ra bên ngoài. Khuôn mặt ấy thành ra có nét trắng hồng, đôi mắt to đen nằm trên cái mũi cao cao, lỗ mũi vẫn đang phập phồng vì hơi thở gấp gáp. Vành môi mỏng phơn phớt hồng che đi hàm răng trắng đều chằm chặp bên trong. Một bên má phải có lúm đồng tiền lõm vào như là điểm nhấn cho khuôn mặt có thể dùng một từ là “quý phái” của bà Oanh. Tự trong tim ông Tình muốn thay đổi triệt để mối quan hệ của mình với bà Oanh, thế nên ông nhìn vào mặt bà mà nói:
- Bà Oanh này, từ nay đừng cãi nhau nữa có được không? Tôi và bà đi làm cũng là để tìm vui tuổi già, cãi nhau làm gì cho nó mệt.
Trong thâm tâm bà Oanh cũng muốn như vậy, chẳng ai muốn rước cái buồn phiền vào người làm gì cho nó mệt, bản chất mình cũng không muốn đanh đá làm gì. Bà Oanh gật đầu đồng ý nhưng ra điều kiện bằng mồm:
- Được thôi, tôi cũng chẳng muốn cãi nhau với ông làm gì. Chỉ cần ông đừng có trêu trọc tôi là được.
Ông Tình cười hì hì, mục đích cuộc gặp hôm này đã thành công gấp đôi dự liệu, ông quá hài lòng:
- Thì cũng tại lúc đầu tôi thấy bà trạc trạc tuổi tôi, định làm quen, ai dè bà mắng tôi một trận.
Trở lại câu chuyện xưa, ngày hai người gặp nhau cách đây mấy tháng, ngày ông Tình lần đầu tiên đến bệnh viện làm việc, bà Oanh vẫn còn nhớ như in:
- Thì ai bảo ông vừa mới gặp đã kêu tôi là bà già. Cho đáng đời.
- Hì hì hì. Rồi rồi rồi, chuyện đã qua để cho qua đi.
- Ông nói thế thì tôi cũng nói thật, tôi là tôi cũng chẳng muốn phải mặt nặng mày nhẹ với ông làm gì. Mình lớn tuổi rồi làm như vậy các cháu ở bệnh viên nó cười cho. Thôi, sắp đến giờ khám rồi. Mình về đi.
Vậy là ông Tình và bà Oanh cùng đứng dậy ra về. Về đến cửa cơ quan, vì chưa đến giờ khám lên có một tốp các cô y tá điều dưỡng túm năm tụm ba lại đang nói chuyện. Nhìn thấy bà Oanh và ông Tình đang song song bước ra từ quán café đối diện băng qua đường, cả bọn ngạc nhiên quá đỗi như không tin vào mắt mình. Một cô che mồm lại những vẫn ngỡ ngàng thốt ra ra:
- Chúng mày ơi, chú Tình và cô Oanh đi uống café cùng nhau kìa.
Bà Oanh thấy tiếng bọn trẻ thì lẩm bẩm nhưng ông Tình cũng nghe tiếng:
- Hẹn ở đâu không hẹn, hẹn ngay cái quán đối diện. Giờ thì chết rồi, chúng nó lại làm ầm lên cho mà xem.
Ông Tình tủm tỉm:
- Kệ chúng nó!
-------
Bà Oanh theo thói quen hàng ngày vẫn từ bệnh viện về là tạt qua chợ mua thức ăn về nấu cơm. Có một mình nhưng bà vẫn giữ thói quen vì không muốn cơm đường cháo chợ. Buổi trưa ăn trên căng tin bệnh viện gọi là cho có thôi chứ bà chẳng thấy ngon chút nào. Ăn một mình nên nấu ăn cũng đơn giản, cắm nồi cơm, luộc ít rau rồi ít thịt nữa là xong bữa. Lủi thủi một mình cũng buồn nhưng cũng đành phải làm quen mà sống qua ngày thôi.
Chưa muộn lắm nhưng bà Oanh cũng chuẩn bị đi ngủ khi vừa xem xong một tập phim Việt chiếu trên VTV1, cái bộ phim tên là gì ấy nhỉ, à phải rồi, phim “Tuổi thanh xuân”.
Bà có một thói quen là trước khi đi ngủ vẫn thường bôi một loại kem dưỡng toàn thân. Từ từ cởi từng chiếc cúc trên cái áo ngủ bằng vải satanh, đôi vυ" bà Oanh hiện ra trước gương. Bầu vυ" vẫn còn căng mọng không hề chảy xệ, núʍ ѵú không còn được hồng như của thiếu nữ nhưng không thâm xì giống như những người phụ nữ cùng tuổi. Tại sao lại như vậy, có hai lý do. Thứ nhất là bà Oanh sống đơn thân. Tính đến nay người chồng xấu số mới bóρ ѵú bà có vài lần, và cũng cách đây ba chục năm rồi. Thứ nữa bà là một bác sĩ, rất biết cách giữ gìn thân thể của mình. Mới hôm vừa rồi đi may bộ áo dài, người đo lấy một cái dây đo vòng quanh ngực bà, số đo là đủ 90 cơ đấy. Nói về hình dạng bầu vυ" ấy là chưa đủ, nó đẹp bởi chính bản thân nó rất trắng, lại đặt trên nền một tấm thân cũng trắng ngần như thiếu nữ tuổi đôi mươi. Bụng bà Oanh hơi to một chút nhưng không có ngấn của mỡ thừa, to nhưng da bụng rất căng, mịn màng được tô điểm bằng lỗ rốn sâu hun hút.
Cởi xong chiếc áo, bà Oanh cúi mình xuống một chút rồi cởi cái quần dài. Bình thường bà chỉ cởϊ qυầи dài và để lại qυầи ɭóŧ, nhưng hôm nay, không hiểu sao bà lại một lượt lột cả qυầи ɭóŧ và quần dài ra khỏi đôi chân. Hai chiếc quần vừa thoát khỏi người bà nằm vắt vẻo lên thành chiếc ghế tựa là lúc đôi chân dài thườn thượt hiện ra, không một vết sẹo nào dù là nhỏ nhất. Bà Oanh đứng thẳng người lên, bà tự nhìn mình trong tấm gương lớn trong căn phòng. Chùm lông bướm mỏng mỏng, mượt mượt mọc nhẹ nhàng trên bờ mu vùm hẳn lên ở phần háng như phô trương cho người nhìn. Khi đứng thẳng người như vậy, bà không thể nhìn thấy được chi tiết cái l*и của mình.
Đặt đôi tay mình lên nâng niu hai bầu vυ", bà quay người lại để đôi mông trần mình phản chiếu vào trong chiếc gương soi. Bà ngoảnh đầu lại để nhìn cho kỹ bờ mông mịn màng, không căng đét khi có vài nếp nhăn báo hiệu tuổi già, nhưng đó cũng là quá đẹp đáng để bà tự hào so với những người phụ nữ đồng trang lứa rồi.
Bà Oanh tự nhủ: “Mình vẫn còn rất đẹp”.
Ngồi xuống chiếc ghế tựa, bà Oanh lấy chai tinh dầu ra, đổ một ít lên lòng bàn tay rồi xoa xoa vào nhau. Sau đó, bắt đầu từ cổ, xuống đến hai bờ vai rồi xoay xoay vào cuống vυ" sau đó là lên đến đầu ti.
⬅ Trước Tiếp ➡