Banh l*и ra một chút, Thủy lấy lọ xịt bôi trơn xịt xịt vài cái vào đúng cửa l*и mình. Từ khi lấy Lưu đến giờ, mỗi lúc để chồng làʍ t̠ìиɦ cô vẫn phải làm như vậy, nếu không thì khô khốc không thể chọc vào nổi. Với Thủy, ȶᏂασ nhau với chồng hoàn toàn chỉ là hai từ “trách nhiệm” mà thôi.
Thủy vừa xịt l*и xong thì cũng là lúc Lưu cởi xong cái quần đùi để lộ thông thiên ra bên ngoài cái dươиɠ ѵậŧ chưa được cứng cho lắm nhưng nhìn cũng không đến nỗi tệ. Côи ŧɧịt̠ Lưu dài khoảng 14 cm, độ to thì ở mức trung bình, nói chung là kích cỡ trung bình của người Việt Nam ta. Xé toạc cái bαo ©αo sυ ra, Lưu l*иg nó vào ©ôи ŧɧịt̠ mình rồi chồm sang phía Thủy.
Lưu ngồi xổm vào giữa hai chân Thủy rồi cầm đầu ©ôи ŧɧịt̠ mình dí dí vào cửa lỗ l*и vừa mới được xịt dung dịch bôi trơn giờ hãy còn ươn ướt. Rồi một động tác cũng rất giản đơn đó là hẩy mông ấn cái ©ôи ŧɧịt̠ vào trong l*и:
- Hự!
Tiếng phát ra từ cổ họng Lưu báo hiệu ©ôи ŧɧịt̠ đã vượt qua cửa âʍ đa͙σ mà trôi tuột vào sâu thẳm bên trong. Lưu theo đà nằm đè lên Thủy, cả hai vẫn còn mặc nguyên áo nên đôi vυ" của Thủy không hiện ra bên ngoài, nó chỉ bị bẹp đi đôi chút khi ngực của Lưu tì lên.
Cứ thế không mầu mè, không hoa mĩ, không kỹ thuật, không thay đổi, Lưu dập liên tục vào l*и vợ ở tư thế trai trên gái dưới.
Thủy không có cảm giác gì, với cô lúc này chỉ là sự va chạm giữa hai bộ phận cơ thể, một sự va chạm vô cảm, khô khan đến tẻ nhạt. Cô không thấy đau l*и cũng bởi trong l*и mình có dung dịch bôi trơn mà cô vừa mới xịt. Chồng cứ ȶᏂασ còn Thủy mở trừng mắt nhìn lên trần nhà chờ đợi giờ phút này trôi qua.
Lưu hì hục, thì thụp đưa ©ôи ŧɧịt̠ ra vào trong l*и Thủy được chừng 15 phút thì dập nhanh hơn một chút rồi xuất toàn bộ tϊиɧ ŧяùиɠ vào chiếc bαo ©αo sυ.
Xuất tinh xong, Lưu rút cái ©ôи ŧɧịt̠ đã mềm nhũn của mình ra khỏi l*и vợ, chiếc bαo ©αo sυ nhăn nheo vẫn còn vướng vào thân ©ôи ŧɧịt̠, đầu bαo ©αo sυ có một bọng tϊиɧ ŧяùиɠ trắng đυ.c.
Lúc Lưu rút ©ôи ŧɧịt̠ ra cũng là lúc Thủy cúi xuống mắc ống quần vào cái chân trái rồi ngồi dậy đi vào buồng vệ sinh. Cuộc làʍ t̠ìиɦ đã xong. Vô vị quá đi!.
Lưu mặc lại cái quần đùi rồi trở lại chỗ nằm của mình, nhắm mắt từ từ đi tìm giấc chiêm bao.
Trong nhà vệ sinh, Thủy lấy vòi sen xịt nước vào l*и để rửa đi thứ nước hóa học nhớp nháp vẫn còn dính ở bên trong và mép l*и. Tiếng thở dài thườn thượt phát ra.
Trở lại vị trí ngủ của mình, Thủy với tay tắt điện để mang màn đêm về. Thêm một tiếng thở dài nữa cho chính bản thân mình. Thủy chợt nhận ra, sao cuộc sống của mình là vô vị, lại tẻ nhạt và nhàm chán đến vậy. Cô không có bất cứ cảm giác sung sướиɠ nào như người ta vẫn thường bảo, ȶᏂασ nhau sướиɠ lắm. Sao cuộc sống vợ chồng, cuộc sống tìиɧ ɖu͙© của cô lại buồn chán đến vậy cơ chứ. Nói đâu xa, qua những câu chuyện thì thầm của mấy cô cùng phòng, nhiều lúc cô thấy mình phát ghen lên được. Họ tuy chỉ là nhân viên, lương thấp hơn cô rất nhiều và cuộc sống vật chất cũng khó hơn cô nhiều. Ấy vậy mà cô không hiểu tại làm sao họ lúc nào cũng vui vẻ, cũng cười đùa, cũng mơn mởn xinh tươi. Cô biết họ đang hạnh phúc, họ đang tận hưởng cuộc sống. Không giống như cô, chưa biết hạnh phúc là gì, chưa biết sướиɠ sung và thăng hoa là gì. “Phải rồi, phải thay đổi thôi!, nhưng biết thay đổi như thế nào? Và phải thay đổi từ đâu?”. Hàng loạt câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu Thủy, ở phía bên kia giường là tiếng gáy đều đều của Lưu.
Ông Tình đi làm mang theo nét mặt buồn buồn. Thời gian gần đây, nhất là từ khi ông nghỉ hưu, tâm lý bản thân có thể nói là thay đổi rõ rệt. Từ một người vẫn còn đi làm việc bình thường, vẫn còn cống hiến được cho xã hội giờ chuyển sang chế độ hưu trí. Nghĩ thì đơn giản lắm, chỉ là đến tuổi thì nghỉ hưu thôi. Nhưng người ở trong cuộc mới thấu, đó là một trang mới của cuộc đời, và đó cũng là những trang giấy cuối cùng của tập vở. Cảm giác mình đã già, đã vô dụng, đã không còn nhiều giá trị với cuộc đời là cảm giác chung của những người cầm trên tay cái quyết định nghỉ hưu. Thêm nữa, dạo gần đây, cuộc sống ở nhà với con cháu trở nên ngột ngạt giống như người ta bị nhốt trong một cái túi nilong rồi buộc thắt nút vào vậy.
Nuốt tiếng thở dài, ông bấm thang máy từ tầng hầm gửi xe lên phòng khám của mình. Khi thang máy đi đến tầng 1 thì dừng lại vì có người gọi thang. Oan gia ngõ hẹp. Người bấm thang máy không phải ai khác lại chính là bà Oanh.
Khuôn mặt có chút tươi tắn của bà Oanh tắt lịm khi người đang đứng trong thang lại là cái ông Tình già, người mà bà không ưa gì cho lắm. Chần chừ một hồi không muốn bước vào vì nếu mình vô thì sẽ phải ở chung với ông ta trong một không gian chật hẹp. Sẵn có ác cảm là ông Tình già da^ʍ dê nên bà tiến thoái lưỡng nan không muốn bước vào.
Thấy bà Oanh chưa bước vào, bình thường ông Tình cũng không thèm lên tiếng đâu, nhưng đêm qua, nghĩ lại chuyện mình trêu trọc bà Oanh có phần quá đáng, hôm nay cũng định bụng lên xin lỗi một tiếng, rồi thì giảng hòa để vui vẻ trong công việc, chứ ngày nào cũng gặp nhau là cãi nhau cũng không thấy thích thú gì. Ông Tình vẫn giữ thang rồi nói vọng ra:
- Sao, có vào không?
Thấy ông Tình gọi, bà Oanh ngoảnh đi ngoảnh lại xem có ai vào cùng mình để tránh tình huống đơn thương độc mã đối mặt với “kẻ thù”, nhưng chẳng có ai.
Ông Tình vẫn giữ thang trong tiếng “bíp bíp”, ông biết bà Oanh không muốn đi chung thang máy với mình. Cũng chả lạ tính cách của bà già này, nên ông Tình kích động:
- Sợ tôi làm gì bà à? Yên tâm, tôi đây có thiếu thốn cũng không đến nỗi ……………
Ông Tình không dám nói hết câu vừa rồi, thực ra nếu nói đủ phải là: “yên tâm, tôi đây có thiếu thốn cũng không đến nỗi ………. đè bà ra ȶᏂασ trong thang máy đâu” cơ. Nhưng ông không dám nói ra, bởi nếu bà Oanh mà nghe được thì có 2 khả năng xảy ra, khả năng thứ nhất mà dễ xảy ra nhất là bà ta sẽ chửi cho ông Tình một trận rồi đi rêu rao khắp cái bệnh viện này. Khả năng thứ 2 ít có thể xảy ra nhưng cũng có thể xảy ra là bà Oanh sẽ nhanh nhanh nhanh chóng chóng phi vào rồi thưỡn cái ngực căng mọng như bưởi Diễn của mình ra mà nói: “đây không sợ, thích thì ȶᏂασ đi”.
Thực ra hai cái khả năng trên là suy luận của tác giả mà thôi. Chứ thực tế câu chuyện lại xảy ra như sau.
Bà Oanh thấy câu nói ỡm ờ kiểu thịt ba chỉ của ông Tình thì suy nghĩ trong đầu “lão Tình già mất nết tưởng tôi sợ chắc”. Bà bước vội vào thang máy, bấm tầng của mình rồi không thèm ngoảnh mặt lại mà nói:
- Ông già thì làm được gì.
Ái chà chà!!!!, kẻ tám lạng người nửa cân. Ông Tình nghe xong câu nói ấy thì dần hiểu theo một nghĩa không được tốt đẹp gì cho lắm. Là bà ta chê không còn xí quách gì, có cho ȶᏂασ chưa chắc đã ȶᏂασ được. Là bà ta nói máy ông đã già rồi.
- Thử chưa mà biết.
- “Dám thử không?”, bà Oanh hơi ngoáy cái mông một tí theo phản xạ chứ không cố ý khoe đít.
Ông Tình đứng đằng sau bà Oanh, kể ra ông nay cũng đã vào tuổi lục tuần rồi, không như thanh niên thích soi hàng đàn bà trong không gian kiểu này. Thế nên ông không thèm nhìn vào lưng bà Oanh nơi ẩn hiện viền cái quai áσ ɭóŧ bên trong chiếc áo sơ mi, cũng chẳng chú ý đến cái cổ trắng ngần dài dài có mọc vài sợi tóc tơ. Ông nhìn đít bà Oanh nên phát hiện ra được cái rung rung của cặp mông căng đét trong cái quần vải màu đen. Ông Tình tự đánh giá cặp mông này cũng to chắc tương đương của cô con dâu Vân chứ không hề thua kém.
- Dám cho thử không?
Bà Oanh định tiếp chiêu tiếp thì tiếng thang máy mở ra, ông Tình ra trước nhưng không đi luôn mà quay lưng lại nhìn bà Oanh, cửa thang máy đóng lại nhưng cũng làm bà Oanh kịp nghe thấy tiếng ông Tình nói, giọng nói bình thường nhất mà bà nghe được từ miệng ông Tình kể từ khi hai người gặp nhau ở bệnh viện:
- Trưa nay ăn cơm xong tôi đợi bà ở quán café đối diện bệnh viện. Tôi có chuyện muốn nói.
Nghe xong cũng là lúc cánh cửa thang máy đóng hẳn lại rồi lên tiếp tầng trên, bà Oanh mắt tròn mắt dẹt, miệng chữ A mồm chữ O vì không tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy. “Ông Tình già chết tiệt kia vừa nói cái gì ấy nhỉ?, ông ta mời mình uống café?, ông ta hẹn hò mình?”. Tự nhiên tim bà Oanh đập thình thịch, một cảm giác hồi hộp đến là lạ mà lâu lắm rồi, à hình như là chưa bao giờ bà có thì phải.
Bà Oanh vỗ vỗ mà mặt mình mấy cái để tỉnh cơn mơ, bà tự thầm nhủ: “Cái lão già này, định cưa cẩm gì mình đây. Còn lâu nhé”.
Còn ông Tình của chúng ta thì sao nhỉ? Cửa thang máy đóng lại mang bà Oanh lên trên cũng lại lúc ông giật mình: “Ô, sao mình lại hẹn bà già đanh đá đi uống café nhỉ, mình chỉ định gặp bà ta để xin lỗi vì vụ bưởi Diễn thôi mà”. Đúng là như vậy, hôm nay ông Tình cũng chỉ định gặp riêng bà Oanh để xin lỗi thôi, nhưng lúc ở trong thang máy nghĩ mãi không ra ở trong bệnh viện có chỗ nào riêng tư để gặp bà ta. Nghĩ mãi không ra nên lúc cửa thang máy đóng lại mới buột miệng mà thôi ra câu mời đi sang quán café gặp nhau, ấy là câu nói lỡ miệng bộc phát kiểu trẻ trâu. Nhưng chính câu nói đó lại mở ra một trang mới trong mối quan hệ của ông và bà Oanh, thậm chí là thay đổi cuộc đời của “đôi trẻ”.
-------------------
Đã ngồi đợi bà Oanh được gần nửa tiếng rồi mà chửa thấy xuất hiện. Lòng ông Tình cũng hồi hộp bồn chồn giống như lần đầu tiên hẹn hò với người vợ quá cố cách đây mấy chục năm vậy. Mà không chỉ lúc này ông mới có cảm giác này đâu. Từ sáng đến giờ ông đứng ngồi không yên, nửa thì mong nhanh đến giờ chưa, nửa thì mong nó đừng bao giờ đến. Việc này làm ảnh hưởng đến công việc khám l*и của ông, chẳng thế mà hôm nay có một cô đến khám bướm phải thốn đến chảy nước mắt vì ông nhỡ tay đút cái mỏ vịt vào sâu trong âʍ đa͙σ quá.
Uống gần cạn ly sữa chua đánh đá không café rồi mà chưa thấy mụ già xuất hiện, ông Tình lẩm bẩm: “mụ già, bắt ông già này đợi cả nửa tiếng đồng hồ. Đời tôi chưa phải đợi ai bao giờ. Mụ già này ……. Được lắm”.
Đang định gọi phục vụ thanh toán tiền thì ông Tình nhìn ra phía cửa thấy một bóng hình quen thuộc, là bà Oanh, nhìn bà như kiểu giống như đi ăn trộm, đến cửa quán rồi mà không dám bước vào, còn ngó trái ngó phải như kiểu sợ ai bắt gặp không bằng. Nhưng cuối cùng, lấy hết can đảm khi hít một hơi thật sâu vào trong l*иg ngực, bà Oanh định đẩy cánh cửa kính bước vào nhưng bà làm không được, vì đó là cửa tự động.