Khi bàn tay bà xoay xoay tạo thành một vòng tròn ở hai đầu ti, cảm giác đầu ti hơi tê tê truyền lên não bộ làm cổ họng bà tự động phát ra tiếng “hư hư hư” giống như cảm giác của người phụ nữ lúc làʍ t̠ìиɦ. Không suy nghĩ được nhiều, bà Oanh tiếp tục lập lại động tác thủ da^ʍ vυ" như vậy vài lần nữa để làm tăng thêm sóng kí©ɧ ŧɧí©ɧ vừa được truyền lên. Nhắm mắt lại mà thưởng thức những mùi vị tìиɧ ɖu͙© nhỏ nhoi, ít ỏi trong cuộc đời.
Thêm một chút tinh dầu nữa, bà Oanh xoa khắp cái bụng của mình rồi vòng ra phía đằng sau lưng. Cứ như vậy, bà như đang tự massage cho chính bản thân mình. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, từ trước ra đằng sau, từ trên xuống dưới để cho tinh dầu ngấm vào bên trong da thịt. Tinh dầu này có tác dụng dưỡng da, trẻ hóa làn da, tẩy da chết.
Rồi đến đôi chân. Không còn thon thả như hồi xưa nữa, nhưng làn da trắng cộng với không một vết sẹo nào dù là nhỏ nhất và dài thượt cũng làm cho đôi chân bà Oanh thành một nét hấp dẫn người khác phái. Nó trắng bởi hầu như nó chẳng bao giờ được trơ ra đón nắng ngoài trời, bà Oanh hầu như không mặc váy bao giờ mà chỉ mặc quần dài, đó là thói quen của bà từ hồi thiếu nữ đến tận bây giờ.
Và cuối cùng là đến trung tâm các bộ phận trong cơ thể người đàn bà. Đó là bướm. Bà Oanh thường vẫn để bướm là nơi cuối cùng được xoa tinh dầu, cũng là nơi bà sẽ làm kỹ nhất. Đàn bà mà, dù làm đẹp không để làm gì bởi bà có chồng đâu, cũng chẳng bồ bịch nhăng nhít với ai bao giờ, nhưng đó là nơi người đàn bà tỉ mỉ chăm sóc nhất, dù chỉ để cho mình ngắm mà thôi.
Ngồi tựa lưng lên ghế, hai chân bà Oanh cũng đặt lên mép ghế làm háng bà banh rộng ra để rõ mồn một cái bướm hồng hồng phản chiếu rõ nét trong chiếc gương. Một tiếng thở dài phát ra từ cổ họng bà Oanh khi bà nhìn vào trong gương và bắt gặp chính “đứa em gái” của mình. Chùm lông l*и mỏng mỏng, mượt mượt mọc lưa thưa trên phần mu vùm lên nổi bật, đâu đó có vài lợi lông đã chuyển sang mầu vàng nhạt như kiểu người thiếu nữ nhuộm tóc high-light. Nhìn xuống một chút nữa là cái đầu l*и đỏ au như một quả cà chua chín, cái đầu l*и ấy thò hẳn ra ngoài đến gần nửa phân như muốn báo với “bà chủ” của mình về sự nhàn nhã đến đáng thương. Cái đầu l*и ấy muốn được làm việc, được làm đúng chức năng của mình là mang lại những cảm giác sướиɠ khoái cho não bộ ở tít trên cao.
Hai môi lớn mầu hồng nhạt đang e ấp úp chụp vào nhau để che đậy cái toàn bộ phần ẩn dấu bên trong, ánh điện phản chiếu làm chúng long lanh vì có những bọt nước không biết từ đâu chảy ra làm ướt hai mép thịt l*и. Cũng vì không được sử dụng nên hai môi l*и không giống như những người đàn bà đồng niên khác mở toác ra hai bên và vẫn thẹn thùng như thiếu nữ 16 mà rũ quặp vào nhau. Nhưng nếu kẻ cuồng si nào mà nhìn kỹ vào hai lá thịt l*и ấy thì cũng có thể nhận ra, chúng vẫn hồng đấy, vẫn ủ rũ chụm chịm đấy nhưng đã có những nếp nhăn lăn tăn nhỏ bé rồi chứ không còn được căng, còn được mịn như ngày xưa nữa. Cũng chẳng trách được cặp lá này, nó đã ở trên cõi đời gần 60 năm rồi chứ có ít gì đâu.
Bà Oanh nhẹ nhàng dùng ngón tay trỏ của mình tách đôi hai mép thịt ra. Cửa lỗ âʍ đa͙σ và một chấm nhỏ như hạt đậu phía bên trên hiện ra trong gương. Và thật là kỳ lạ thay, kì lạ bởi nó là cửa vào thiên đường của một phụ nữ đã bước sang tuổi xế chiều, vẫn còn hồng tươi giống như của thiếu nữ trinh trắng bước vào tuổi dậy thì. Lỗ âʍ đa͙σ chỉ hơi he hé mở ra một chút, long lanh bóng nước. Theo nhịp thở của l*иg ngực, cửa lỗ l*и hấp hé rất nhẹ giống như miệng của người sắp chết, dùng những lực còn sót lại trong cơ thể để trăn trối với người thân những điều cuối cùng.
Đầu ngón trỏ bà Oanh miết một cách nhẹ nhàng từ cửa lỗ âʍ đa͙σ lên phía trên đầu l*и. Trong cổ họng bà vô thức phát ra tiếng rên “hư hư hư hư hư”, rất nhẹ thôi nhưng đó chính là phản xạ của một cơn sướиɠ khoái mong manh do những va chạm giữa thịt với thịt vào vị trí nhạy cảm, đó là cảm giác của tìиɧ ɖu͙©.
Cảm giác vừa đến từ con tim thì bị lý trí bà Oanh bắt phải ngừng lại ngay, bộ não điều khiển ngón tay dừng lại cái hành động vừa rồi, ngón tay đặt trên đầu l*и. Bà Oanh nói ra miệng cho chính bản thân mình nghe thấy:
- Chết thật, mình vừa thủ da^ʍ. Dạo này bướm hay hư lắm, hay chảy nước lắm. Này bướm ơi, mày có đòi hỏi cũng chẳng được gì đâu. Tao già rồi.
Bỗng đâu đó ở phía bên dưới có tiếng nói vọng lên như mơ như hồ, như ở một thế giới thần bí nào đó vọng về, không thành âm thanh giống bình thường, mà nó chỉ vang lên trong đầu của bà Oanh:
- “Chị già nhưng em chưa già, em vẫn còn đẹp lắm, vẫn còn non nớt lắm, đừng bỏ phí em nữa”.
Bà Oanh nghe rõ, bà chìm vào thế giới của riêng mình, bà trả lời giọng nói vừa phát ra trong đầu:
- Biết làm thế nào bây giờ? Chị biết tìm đâu?
Thế rồi hình ảnh ông Tình già lúc hai người đối diện nhau trong quán café buổi trưa nay lại hiện về. Cái hình ảnh ấy không biết là do bà Oanh cố tình nghĩ đến, hay chính là đòi hỏi của cái bướm. Bà buộc miệng:
- Tình ơi!
------------
Chúng ta trở lại với ông Tình của ngày hôm nay nhé. Từ lúc nói chuyện với bà Oanh ở quán café, ông Tình bỗng thấy cuộc đời mình như trẻ ra đến vài chục tuổi, cảm giác mình như thời con thanh niên với con tim biết loạn nhịp. Hôm nay ông khám phá ra một điều rất thú vị về bà Oanh, người mà trước nay ông vẫn hiểu là rất đanh đá, chua ngoa. Hôm nay, ông thấy một bà Oanh ngược lại, là một người rất hiền dịu, nữ tính. Và còn thêm nữa, bà Oanh cũng rất đẹp.
Mang cái niềm vui nhỏ nhỏ như trẻ con được quà ở bệnh viện về nhà, ông phấn chấn hẳn với khuôn mặt rạng rỡ làm bữa cơm cũng bớt đi phần tẻ nhạt mặc dù nó chẳng khác mọi hôm cái gì cả.
Khi cả nhà ăn cơm xong, hai bố con Lưu vẫn đang chơi đùa với nhau ở phòng khách dưới tầng 1 thì ông Tình đi lên phòng mình để tắm rửa. Chuyện hàng ngày là vậy không có gì lạ cả, nhưng hôm nay, không biết là trời xui đất khiến thế nào mà có một chuyện ngoài mong đợi của ông Tình đã diễn ra.
Chẳng là khi lên phòng mình ở tầng trên thì phải đi qua phòng ngủ của vợ chồng Lưu – Thủy nằm ở tầng 2. Bình thường ông không có chú ý gì đâu vì đó là không gian riêng tư của bọn trẻ. Nhưng hôm nay ông sững người dừng bước vì cánh cửa phòng không đóng hết, he hé ra một chút đủ để người bên ngoài nhìn được vào phòng tắm phía bên trong căn phòng. Nếu chỉ đơn giản như vậy thì cũng không nói làm gì cho mất thời gian. Tấm cửa kính của phòng tắm có hình ảnh tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của một người phụ nữ đang tắm ở bên trong. Và người phụ nữ đang tắm đó không ai khác ngoài Thủy.
Thủy cũng cẩn thận đóng cửa phòng rồi mới đi tắm, nhưng chẳng là do sơ xuất hay sao ấy mà cửa không khép chặt để hở ra một chút. Vào nhà tắm, cô tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đứng dưới vòi hoa sen.
Ở bên ngoài, ông Tình hoàn toàn không nhìn rõ phân da sợi lông nào của con dâu. Nhưng qua tấm cửa kính mờ, lại có điện bên trong phản chiếu, ông nhìn rõ phần thân người cô con dâu từ đùi trở lên trên. Ông nhìn rõ những động tác kỳ cọ cặρ √υ", nhìn rõ những lần Thủy cúi đầu lấy tay cọ vào l*и, nhìn rõ bóng dáng cặp mông đang chổng ra phía ngoài cửa như trêu ngươi, như thách thức người nhìn. Bất giác ông Tình có cảm giác dương mình mình đang cứng lên trông thấy. Chẳng lẽ là ông đang có nứиɠ tình với đứa con dâu lạnh lùng khó đoán này hay sao?
Bản thân ông Tình trong giờ phút này cũng không nghĩ được sâu xa Thủy là con dâu ông đâu, ông chỉ nghĩ bóng mờ trong kia là của một con cái đang kỳ thành thục, chín muồi nhất. Và ông là một con đực thèm thuồng những khát khao tìиɧ ɖu͙© một cách thực sự thôi. Không dám thò tay vào trong quần mà thủ da^ʍ vì bố con Lưu vẫn đang ở bên dưới có thể đi lên bất kỳ lúc nào. Nhưng ông cũng mạnh dạn nghĩ trong đầu là Thủy rất đẹp, rất sεメy, rất quyến rũ với thân hình của mình, vυ" to, eo nhỏ, mông căng, mu vồng. Ông Tình đắm đuối nhìn về phía cửa, ông chợt có một ước mơ cháy bỏng ngay vào lúc này, đó là được cho rõ thân hình của Thủy, xa hơn nữa là được úp toàn bộ cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của mình vào cơ thể không mảnh vải của Thủy. Táo bạo hơn nữa, đó là được đút cái ©ôи ŧɧịt̠ của mình vào trong l*и của nó.
Những ý nghĩ xấu xa không hợp với lẽ thường ấy chạy thật nhanh qua đầu ông Tình trong một hai phút ngắn ngủi vô tình được nhìn thấy khung ảnh mờ ảo vừa rồi. Ông bước thật nhanh lên phòng mình, bước nhanh cũng chính là để chạy trốn, chạy trốn cái hành động tội lỗi.
Nhưng cơn thèm khát vẫn còn nguyên mà không mất đi tẹo nào. Ông mặc vội bộ quần áo rồi đi thật nhanh xuống nhà. Cửa phòng ngủ Lưu – Thủy đã khép chặt.
Ông đi sang nhà Phong – Vân.