Nhất thời, cả thành phố Bắc Ninh khổng lồ hoàn toàn trố mắt đứng nhìn, ngay cả người nhà họ Diệp cũng trố mắt nhìn cô dâu xuất hiện hiên ngang như vậy, hoàn toàn chìm vào trạng thái trì động...
1 Trận PK đầu tiên
Bay đến vùng trời của quảng trường cách khách sạn Tứ Nguyệt không xa, bốn chiếc trực thăng ngăn ngắn từ từ hạ độ cao xuống, lúc xuống cách mặt đất một mét, dải lụa màu đồng loạt được tách ra, vương tọa phượng hoàng hoa lệ đó từ từ hạ xuống, nhưng vẫn chưa đợi những phóng viên đang vây bên ngoài hoàn hồn lại, một chiếc xe màu tím sẫm thần bí đã phóng nhanh như tên bắn đến trước vương tọa, Tả Vịnh Nhi mặc một chiếc sườn xám màu bạc nhảy xuống trực thăng, lấy móc của dải lụa treo vào phía sau chiếc xe màu tím sẫm, lúc này Kim Đương Đương chạy từ trong xe ra, nhanh nhẹn búng tay một cái.
Hóa ra, phía dưới vương tọa phượng hoàng này còn có trang bị bánh xe, với sức kéo của hai chiếc xe thể thao, vương tọa phượng hoàng màu vàng giống như cỗ xe của nữ thần trong truyền thuyết vậy, từ từ chạy đến trước cửa khách sạn.
Cách xuất hiện phô trương hoa lệ như vậy đã hoàn toàn đoạt lấy hô hấp của tất cả mọi người, cô cả nhà họ Diệp đây là muốn nghịch thiên sao?
Những phụ nữ xuất hiện ở đó đương nhiên là hai mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào vương tọa phượng hoàng, cách xuất hiện sáng tạo lại kiêu ngạo hung hãn này đã khiến tim của vô số những cô gái chưa lấy chồng đập rộn ràng, mà những người đã lấy chồng thì trừng mắt vừa hâm mộ vừa ghen tỵ nhìn cô dâu ngồi trên vương tọa, hận bản thân mình không thể kết hôn thêm lần nữa...Làm gì có phụ nữ nào không hy vọng được trở thành nữ hoàng được mọi người dõi theo trong hôn lễ của mình?
Tất cả đàn ông có mặt ở đó đã hoàn toàn bị tiền của và quyền lực mà cô cả nhà họ Diệp phô bày ra lần này thuyết phục rồi, nhất là người ngồi trên vương tọa đó là một báu vật nhân gian, trong sự cao quý tuyệt mỹ lộ ra sự quyến rũ đoạt hồn rất khác.
Quân Minh Dực đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn cô dâu đang ngồi trong vương tọa màu vàng, trên gương mặt ưu nhã tuấn tú là nụ cười ấm áp trước sau như một, giống như thật lòng vui mừng cho sự xuất hiện hoa lệ phô trương của vợ chưa cưới, chỉ là...sâu trong đôi mắt kia mơ hồ lộ ra sự quỷ dị nhàn nhạt, giống như đã phá vỡ sự tĩnh lặng của hồ nước vậy.
Đang thất thần, một bàn tay vỗ lên vai Quân Minh Dực, sau đó là tiếng cười dí dỏm vang lên, mang theo vài phần trêu chọc, “Minh Dực, cái thằng này thật sự có không ít phúc phận,...chậc chậc, cưới được một người đẹp quyến rũ thì cũng thôi đi, gia thế của người đẹp này còn vững chắc như vậy, tiền sắc đủ cả, thật sự không tồi.”
Bốn chữ ‘tiền sắc đủ cả’ khiến anh ta cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng cũng chỉ thoáng qua, Quân Minh Dực bèn thu lại tất cả cảm xúc trong mắt, một lần nữa trầm lại, cũng không quay đầu, chỉ là mỉm cười nói, “Lam Đình, nếu cậu ngưỡng mộ, có thể quay về nhà thương lượng với cha mẹ, sớm định hôn sự của cậu.”
Thân là bạn bè chí cốt 4 năm đại học, ba năm thạc sĩ, Lam Đình trước nay phong lưu đa tình, ở trước mặt Quân Minh Dực, sớm đã luyện được một bộ mặt dày giống như heo rồi, không hề biết cái gì gọi là hình tượng, nói chuyện tùy tiện, mang theo vài phần trêu chọc, cười đê tiện: “Tôi cưới vợ? Cậu nói đùa à? Vì một cái cây mà vứt bỏ một rừng cây, buôn bán thua lỗ như thế tôi không làm đâu! Nhưng mà nói thật, người vợ này của cậu, chỉ là nhìn thôi cũng khiến trong lòng người ta ngứa ngứa,...không được, lát nữa tôi phải kính người em dâu này vài ly, chỉ là không biết đến lúc đó cậu Quân này có nỡ hay không?”
Quân Minh Dực hơi cười, không nói chuyện, nhẹ nhàng cho người anh em chí cốt Lam Đình một quả đấm, bước ra, dưới ánh mắt hâm mộ ghen tỵ của rất nhiều đàn ông, từ từ bước ra cửa khách sạn, nghênh đón cô dâu.
Diệp Vũ ngồi trên vương tọa phượng hoàng màu vàng, yên tĩnh nhìn chăm chú vào cửa khách sạn, nhìn bóng dáng Quân Minh Dực đứng đó, nhìn phóng viên và khách khứa xung quanh, cảnh tượng quen thuộc trước mắt gần như khiến cô cho rằng mình đã quay về kiếp trước, về lại cuộc hôn nhân tràn đầy lừa gạt và âm mưu kia!
Chiếc xe từ từ chạy về hướng cửa khách sạn, bóng dáng Quân Minh Dực cáo lớn ưu nhã cũng càng ngày càng gần, trên gương mặt tuấn tú đó từ từ nở một nụ cười dịu dàng lưu luyến, trong sự thanh quý khoan thai là sự nhu hòa động lòng người, rung động lòng người như vậy, giống như giấc mơ ngọt ngào, tốt đẹp như thế....nhưng là mặt người dạ thú!
2 Trận PK đầu tiên
Cậu ba Quân cười lên giống như là độc dược đáng sợ nhất được bao bọc bởi lớp kẹo ngọt ngào, lại được gói trong một chiếc hộp xinh đẹp, nhưng bất luận bên ngoài đẹp đẽ, dễ dàng lừa gạt người khác thế nào thì cũng không thể che giấu được sự ác độc ên trong anh ta.
Quân Minh Dực e rằng vẫn không biết, cô dâu hạnh phúc mà anh ta đang nghênh đón, lúc này đã phải dùng rất nhiều ý chí mới có thể khống chế được sự hận thù trong tầm đáy lòng của cô! Lại dùng biết bao nhiêu lực kiềm chế mới có thể khống chế được bản thân xông lên phía trước để ăn tươi nuốt sống anh ta!
Diệp Vũ vĩnh viễn không bao giờ quên, Quân Minh Dực – người đàn ông tuyệt thế với sự ấm áp dịu dàng kia lại vì dã tâm của mình mà đẩy người vợ đã kết hôn 10 năm xuống vực sâu.
Cuối cùng đã đến trước cửa khách sạn, chiếc xe từ từ dừng lại ở bên cạnh thảm đỏ, vương tọa phượng hoàng màu vàng đang chói lợi rực rỡ dưới ánh mặt trời, người đẹp quyến rũ với bộ váy cưới màu đỏ thẫm đang ngồi ngay ngắn trên miếng lót đệm nhung tơ vàng.
Chiếc váy cưới dài tay của được làm bằng loại lụa tơ tằm đỏ tốt nhất, hình phượng hoàng trên váy được thêu cẩn thận bằng tay với lụa vàng và sợi bạc, hình phượng hoàng bằng lụa vàng sinh động như thật cũng được trang trí bằng nhiều hạt châu đủ màu sắc, phía sau là một dải lụa dài màu vàng "đuôi phượng", trong ánh sáng rực rỡ, áo cưới lộng lẫy độc nhất vô nhị thậm chí tỏa ra từng lớp ánh sáng vàng nhạt như sóng nước, phản chiếu vẻ đẹp mê hồn của cô dâu, sự cao quý phong nhã tuyệt mỹ chỉ duy nhất thuộc về cô, sự quyến rũ vốn có!
Một chiếc váy cưới này, chỉ cần chất liệu vải, tiền may thủ công và những chi tiết tô điểm trên đó thôi đã là vô giá, khiến không ít những phu nhân, thiên kim đang vây xem cũng phải xanh mặt! Thậm chí có vài ông bà lão không nhịn được mà run rẩy, đôi mắt già nua nhìn chiếc váy cưới lấp lánh này...hận không thể lấy làm của riêng!
Rất nhiều người chỉ cảm thấy chiếc váy cưới này hoa lệ cao quý, lại không hiểu, tại sao mấy tộc lão đức cao vọng trọng trong những hào môn kia khi nhìn thấy chiếc váy cưới này lại kích động khó kiềm chế?
Bọn họ không hiểu...có thể khiến nhiều người kích động như vậy, không phải vì sự hoa lệ tuyệt mỹ mà chiếc váy này thể hiện, mà là nội tình và lịch sử phía sau chiếc váy này, đó là sự tôn vinh và kiêu ngạo chỉ thuộc về nhà họ Diệp!
Chiếc váy cưới Vân Phong Phượng Hoàng Đồ này đã có lịch sử hơn 500 năm, đã truyền lại hơn mười mấy thế hệ, là váy cưới mà các nữ gia chủ nhà họ Diệp mặc khi kết hôn, mỗi người con gái nhà họ Diệp mặc lên chiếc váy cưới này đều sẽ trở thành nữ gia chủ độc nhất vô nhị của gia tộc, lúc gia tộc nguy nan, trên đôi vai mỏng manh là trọng trách của gia tộc, phục hưng gia tộc, khiến đàn ông phải tự mình e ngại!
Nhà họ Diệp, mặc dù gần trăm năm nay vẫn không sa sút, vẫn là hào môn lâu đời nhất của thành phố Bắc Ninh, không có một trong!
Chiếc váy cưới Vân Phong Phượng Hoàng Đồ này đại diện cho lịch sử 500 năm hưng thịnh của nhà họ Diệp, sau khi biến mất trong vài chục năm, từ từ trở thành truyền thuyết cổ xưa được lưu truyền trong giới thượng lưu ở thành phố Bắc Ninh, không ai ngờ, cô cả nhà họ Diệp lại có thể một lần nữa mặc chiếc váy cưới trong truyền thuyết ở trong buổi hôn lễ này!
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bị sự rạng rỡ chói mắt của chiếc váy cười này thu hút, chỉ có Quân Minh Dực yên tĩnh đứng nhìn người đẹp quyến rũ đang mặc váy cưới.
Bốn mắt nhìn nhau, Diệp Vũ quyến rũ tao nhã, Quân Minh Dực ấm áp lóa mắt.
Tuyệt thế phong hoa làm mọi người chấn kinh
Cả thành phố Bắc Ninh đều biết, cô cả nhà họ Diệp Diệp Vũ có diện mạo bình thường, lại khiêm tốn, ngoài trừ có vài phần khí chất ra, hầu như đều không giống với một cô gái trẻ tuổi.
Nhưng bọn họ không biết được, từ lúc 10 tuổi, mỗi lần cô xuất hiện trước công chúng, mặc vào bộ váy có màu sắc hơi tươi một chút thì sẽ làm cho nhà chồng tương lai không vui và bị khiển trách, từ 12 tuổi, mỗi lần xuất hiện trước công chúng, rõ ràng là xuất hiện với gương mặt mộc, nhưng vẫn sẽ bị châm chọc khiêu khích là hồ ly tinh, sau lời đồn, Diệp Vũ nhận được không phải là sự an ủi và đồng cảm, ngược lại là sự lạnh lùng và không thích của chồng tương lai Quân Minh Dực.
Từ đó về sau, Diệp Vũ tuổi còn nhỏ đã hoàn toàn tách biệt với những quần áo trang sức xinh đẹp, ông nội thương yêu cô cũng chỉ coi như cháu gái mình không thích những thứ đó, lại không biết rằng, rõ ràng Diệp Vũ từ nhỏ đã xinh đẹp tuyệt diễm, chỉ là vì muốn làm vui lòng người đã được định hôn ước với mình từ nhỏ Quân Minh Dực, nhẫn tâm trang điểm khiến dung mạo của mình xấu đi trong 10 năm qua.
Hoa cũng giống vậy, rõ ràng là xinh đẹp chói mắt, lại phải tiêu tan hết khát vọng trong lòng mình, chỉ vì cái gọi là tình yêu nực cười đó.
Lúc đó, Diệp Vũ ngây thơ si mê Quân Minh Dực, vì tương lai có đủ tư cách làm vợ Quân Minh Dực, vì khiến bản thân mình ưu tú để xứng với Quân Minh Dực, vất vả học kinh tế, học thủ đoạn và chỉ huy người khác...Ban ngày học mưu lược, lễ nghi, nghệ thuật, tu dưỡng cá nhân, ban đêm, dưới sự hà khắc của nhà họ Quân, còn phải học thuộc lòng mấy trăm câu , nực cười, học cổ lễ, bào mòn tất cả tài năng của Diệp Vũ, lại thêm mưu kế được dày công chuẩn bị của Tô Tình và Quân Minh Dực, hoàn toàn triệt để dẫn Diệp Vũ trở thành một người con dâu hào môn ngây thơ ngoan ngoãn.
Đã quen với việc cô vợ nhỏ chưa cưới bị bao phủ dưới ánh hào quang của chính mình, Quân Minh Dực căn bản không chú ý đến vợ chưa cưới của mình từ lúc nào đã bắt đầu trở nên bình thường không nổi bật, thậm chí sớm đã quên đi dáng vẻ vốn có của cô...
Nhưng hôm nay, Diệp Vũ tràn đầy hận thù, cuối cùng đã cởi bỏ hoàn toàn dáng vẻ bình thường ngoan ngoãn, lộ ra sự cương quyết bướng bỉnh từ trong xương cốt.
Mọi người dùng ánh mắt sùng bái để nhìn Diệp Vũ, cô rộng rãi cười một cái, đứng dậy, kéo chiếc đuôi phượng hoàng tơ vàng trên chiếc váy cưới lên, từ từ bước xuống vương tọa, mang theo sự cẩn trọng cao quý độc nhất thuộc về thiên kim nhà họ Diệp, ưỡn ngực, hơi ngẩng cằm cao ngạo, dung mạo tuyệt mỹ kinh người, trong mắt là sự bễ nghễ uy nghi chưa từng có, nhẹ nhàng bước đi, mỗi bước chân như giẫm lên tim của Quân Minh Dực, ép anh ta thở không nổi.
Diệp Vũ lúc này, rực rõ khiến người ta không thể nhìn trực diện!
Mái tóc đen như mực, cảm giác óng ánh mềm mại giống như những sợi tơ tằm cao cấp, cây trâm ngọc chạm trổ tinh xảo được cài lên búi tóc, trân châu đen đen và chuỗi ngọc phủ thúy được quấn quanh mái tóc dài, vầng trán đầy đặn nhẵn nhụi được lớp tóc mái được búi lại trang trọng, thuận tiện che đi vết bầm tím trên trán.
Nước da của Diệp Vũ rất trắng, trắng như tuyết như ngọc khiến người ta thèm muốn, giống như sứ trắng nhẳn nhụi tinh tế, ngũ quan kiều diễm mà khí thế, đôi mắt hoa đào cong cong hơi nhấc lên, đôi mắt quyến rũ long lanh giống như có thể chảy ra nước, khi chuyển động đôi mắt, sự quyến rũ trời sinh như muốn câu hồn, khiến người ta khó mà kiềm chế, chiếc cằm nhọn hơi nâng lên, dưới chiếc cổ trắng nõn là xương quai xanh hơi hiện ra, mặc dù đây là bộ Hoa phục cổ xưa nhưng vẫn không che giấu được sự đẩy đà trước ngực...Một cái nhăn mày một cái chớp mắt, quả thực xinh đẹp từ trong xương cốt!
Hoa lệ kiều diễm, cao cao tại thượng, ngạo nghễ nhìn chúng sinh dưới chân cô, như muốn người ta khuất phục trước sự khí thế và phong thái của cô.
Giẫm lên thảm đỏ của buổi hôn lễ, Diệp Vũ cẩn trọng cao quý từ từ đi về phía Quân Minh Dực, mỗi bước chân tiến tới gần hơn, sự lạnh lẽo trong đôi mắt càng được thu lại, nụ cười xinh đẹp động lòng người cũng tràn ra thêm một phần, bày ra dáng vẻ thanh cao ưu nhã, từng bước lại từng bước, chiếc váy cưới đỏ thẫm rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời, giống như một con phượng hoàng hừng hực khí thế đang niết bàn trọng sinh, mang theo sự phẫn nộ và không cam lòng chỉ duy nhất thuộc về cô, ngạo nghễ sống lại!
Bước đầu tiên, Quân Minh Dực, tôi phải tận tay hủy đi dã tâm và con đường tương lai của anh!
Thêm một bước thứ hai, Quân Minh Dực, tôi muốn anh phải trơ mắt nhìn tình nhân của anh nhận hết sự sỉ nhục của thế gian!
Bước thứ ba, Quân Minh Dực, tôi muốn giẫm lên xác của anh, hưởng trọn quyền lực của tôi!
Bước thứ tư, Quân Minh Dực, tôi muốn anh tận mắt chứng kiến nhà họ Quân bị tiêu diệt, tan cửa nát nhà!
Bước thứ năm, Quân Minh Dực, tôi muốn đòi lại gấp trăm ngàn lần tất cả những thua thiệt của kiếp trước...
Mãi đến khi đứng trước mặt Quân Minh Dực, nụ cười của Diệp Vũ rất tươi, trong phút chốc, trăm hoa đua nở, tuyệt thế phong hoa!
Nhìn thấy trước mắt là cô cả nhà họ Diệp đã che đậy phong thái của mình với cả thành phố Bắc Ninh, gương mặt lạnh lùng của Quân Minh Dực không khỏi giương lên một nụ cười âm trầm: Hóa ra, bất tri bất giác, cái đuôi nhỏ lúc nào cũng theo phía sau mình đã trở thành một thiên kim hào môn chân chính, anh ta chỉ là dự đoán sự xinh đẹp của cô, nhưng nằm mơ cũng không ngờ, cái đuôi nhỏ như Diệp Vũ lại có được phong thái tuyệt thế như vậy!
Vẻ đẹp này vậy mà lại bị che giấu gần 10 năm.
Chế nhạo