Nhưng mà, Quân Minh Dực không hề có chút ân hận, ngược lại trong lòng còn dâng lên cảm giác thành tựu.
Đích thân hủy hoại một người kinh diễm vô song trong chính bàn tay mình, rõ ràng là một viên trân châu, lại cam tâm tình nguyện bị chạm khắc thành một viên đá bình thường xấu xí, khiến phong thái tao nhã của cô chỉ có thể nở mình thôi...Khiến cả thế giới đều cho rằng, Diệp Vũ cô là người vô dụng, trèo cao bám lấy nhà họ Quân, bám lấy cậu ba Quân, Diệp Vũ cô không xứng với Quân Minh Dực!
Nhưng hôm nay, một thân mặc chiếc váy cưới đỏ thẫm, đỏ đến chói mắt, giống như một cái tát thật lớn, nện lên mặt Quân Minh Dực và nhà họ Quân, đánh bọn họ đau điếng! Đau đến nhục nhã muốn chết!
Chẳng lẽ, sự si mê và ỷ lại mà con nhóc này biểu hiện suốt 20 năm chỉ là một trò đùa thôi sao? Quân Minh Dực không cam tâm!
Trong lòng tuy rằng giận dữ, trên mặt vẫn không biểu hiện điều gì, Quân Minh Dực vẫn như cũ ấm áp nở nụ cười dịu dàng, “A Vũ, em đến muộn rồi.”
Nghe được giọng nói êm tai này, trái tim Diệp Vũ lại nhíu lên.
Kiếp trước, Diệp Vũ cô đúng là ngốc! Ngây ngốc chạy từ chỗ tai nạn xe đến khách sạn, cả người chật vật, lại bị đám phóng viên sớm đã mai phục sẵn ở đó bắt quả tang, đường đường là cô cả nhà họ Diệp, vậy mà trong hôn lễ lại nhếch nhác như chó, điều này biến cô thành trò cười lớn nhất của cả thành phố Bắc Ninh rộng lớn, ai nấy cũng đều giễu cợt cô cả nhà họ Diệp tuổi còn nhỏ mà không thích cưới chồng, ngay cả hạ nhân của nhà họ Quân cũng coi thường cô...
Cho nên lần này, Diệp Vũ cô sẽ không ngốc như vậy nữa, hôn lễ có thể đến trễ, nhưng tuyệt đối không thể xuất hiện một cách nhếch nhác chật vật!
Diệp Vũ muốn mình phải xuất giá một cách xa hoa, ngạo nghễ nhất!
Thấy Diệp Vũ thất thần thoáng cái rồi biến mất, Quân Minh Dực lộ ra nụ cười sáng lạn, đáy mắt mơ hồ lộ ra sự cưng chiều và che chở, khiến người ta không nỡ từ chối, khẽ nắm lấy tay Diệp Vũ, có chút quỷ dị, “A Vũ, chiếc váy cưới mà anh giúp em chọn đâu? Còn tưởng rằng...em sẽ thích chiếc váy cưới đó, đó chính là chiếc váy mà anh đích thân đến nước Pháp mời chuyên gia làm cho em đó, em gái anh Khả Di cũng rất thích.”
Quân Minh Dực rất tự tin, mười năm nay, Diệp Vũ luôn luôn tuân theo lời anh như thánh chỉ vậy, tin chắc chỉ cần một câu nói của mình, thanh mai trúc mã Diệp Vũ nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đổi lại một chiếc váy cưới với kiểu dáng bình thường, tiếp tục làm Diệp Vũ trở nên tầm thường.
Thành phố Bắc Ninh, chỉ cần Quân Minh Dực bộc lộ tài năng là được rồi, không cần một người phụ nữ tranh đoạt phong thái của anh ta!
Kiếp trước chính là như vậy, Quân Minh Dực không thích Diệp Vũ ăn mặc quá xa hoa mỹ lệ, ngay cả váy cưới và trang sức dùng lúc kết hôn cũng rất bình thường, Diệp Vũ chỉ xem như Quân Minh Dực không thích người khác nhìn thấy sự xinh đẹp của mình, trong lòng còn âm thầm thích thú, lại không hiểu, chẳng qua Quân Minh Dực không muốn nhìn thấy Diệp Vũ xuất sắc, khiến tất cả mọi người đều cho rằng Diệp Vũ đang trèo cao bám lấy cậu ba Quân, khiến tất cả mọi người đều cho rằng cô cả nhà họ Diệp là một kẻ vô dụng tư sắc bình thường.
Trong lòng thầm niệm kinh, nhẫn nhịn sự kích động muốn xông lên đâm chết đối phương, Diệp Vũ giương khóe miệng, đôi mắt xoay chuyển, khí thế trời sinh, tránh thoát khỏi tay Quân Minh Dực, nhát gan nhìn Quân Minh Dực, giống như có chuyện nhưng không nói nên lời, chậm rãi nói, “Anh Minh Dực...”
“Hửm?” Trong mắt Quân Minh Dực tràn đầy chăm chú và nghiêm túc, “Sao thế? Không cần sợ, có gì cứ nói thẳng với anh là được rồi.”
Mắt Diệp Vũ sáng lên, giương môi cười, từ từ bước lên, kề môi thì thầm vào lỗ tai của Quân Minh Dực, hơi thở chậm rãi...lời nói ngây thơ nhưng ngạo nghễ lởn vởn giữa hai người:
“Phẩm vị của anh...thật kém! Cái loại rẻ tiền đó, anh cũng không biết xấu hổ mà để em mặc? Anh không cần mặt mũi nhưng Diệp Vũ em vẫn cần.”
Tay Quân Minh Dực bỗng cứng đờ trên không trung, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn, Diệp Vũ trước giờ luôn nghe theo lời anh ta, vậy mà lại có thể nói ra những lời này?”
“Anh Minh Dực, nhà họ Quân không có tiền, A Vũ biết, nếu đã không mua được váy cưới đắt tiền, vậy thì cứ nói thẳng với em là được rồi, nhà họ Diệp em những thứ khác không nhiều, đồ cổ gia truyền mấy trăm năm ngược lại không ít, chẳng qua chỉ là một chiếc váy cưới thôi mà...Em mặc váy cưới nhà họ Diệp là được rồi, về phần chiếc váy cưới mà anh đặt ở châu Âu, em đã thưởng cho người giúp việc trong nhà rồi.”
Nói xong, Diệp Vũ vươn tay, cười duyên dáng chỉnh sửa lại nơ cho Quân Minh Dực, vỗ vỗ lồng ngực rắn chắc của đối phương, nói rất ngây thơ nhưng cao ngạo, “Anh Minh Dực, tiền đãi tiệc ở khách sạn Tứ Nguyệt hôm nay, nhà họ Diệp của em đã trả rồi, chỉ là sau này anh phải nỗ lực kiếm tiền rồi, nuôi A Vũ không nổi, nếu truyền ra ngoài, đừng để người khác hiểu lầm anh là tiểu bạch kiểm ăn cơm mềm...”
Lời nói vừa dứt, Diệp Vũ nghênh ngang bước đi, để lại gương mặt Quân Minh Dực xanh mét!
1: Ném ra ngoài
Làn váy thật dài và lộng lẫy, hai phù dâu điệu đà đi hai bên, Diệp Vũ từng bước đi vào, nghênh đón ánh mắt nóng bỏng ghen tị của vô số người trong khách sạn, chậm rãi đi vào đại sảnh khách sạn, cử chỉ cao quý thanh lịch, tươi cười quyến rũ rạng rỡ, khí thế cường đại, gần như là trong nháy mắt khi cô bước vào đại sảnh khách sạn, liền khiến cho âm thanh ồn ào huyên náo hoàn toàn yên tĩnh lại, vô số cặp mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Diệp Vũ, thậm chí ngay cả cha Diệp và mẹ Diệp cũng không khỏi ngơ ngác mà nhìn cô gái xa lạ này.
Con bé —— thật là Diệp Vũ?
Diệp Vũ vẫn thong dong trấn định như trước, tươi cười sáng lạn bước đến, kéo tay mẹ Diệp Nạp Lan Như Khanh, đáy mắt mơ hồ hiện ra một chút nước mắt: "Mẹ, cha, hai người sao vậy? Con chẳng qua chỉ là mặc áo cưới gia truyền của nhà ta do ông nội khi còn sống để lại thôi, hai người lại không nhận ra con rồi sao?"
Mẹ Diệp bừng tỉnh, sắc mặt tái nhợt lẳng lặng nhìn đứa con gái lớn rất ít khi làm nũng trước mặt mình này, bỗng nhiên có chút vui mừng, nhẹ nhàng nhéo nhéo hai má Diệp Vũ: "A Vũ của chúng ta lớn rồi, vậy mà lại xinh đẹp như vậy. . . . . . Thật tốt."
"Đúng vậy đó." Cha Diệp ở bên cạnh gật đầu, vui mừng nhìn cô con gái lớn ưu tú nhất trong nhà này, vỗ vỗ bả vai Diệp Vũ: "A Vũ, lâu nay con vẫn luôn lớn lên ở bên cạnh ông nội, là cha mẹ không chú ý đến con. . . . . . Thì ra, trong vô thức, A Vũ của nhà chúng ta đã lớn lên xinh đẹp như vậy."
"Mẹ, cha." Diệp Vũ thẳng thắn đón nhận sự tán thưởng của cha mẹ, khó có được lộ ra nụ cười rực rỡ: "Cha, mẹ, chờ sau khi hôn lễ chấm dứt, hai người có thể nghỉ ngơi rồi, đến các nước trên thế giới du lịch, toàn bộ chuyện trong nhà ở bên này có con và hai em. . . . . . Chờ lúc hai người trở về, nhà họ Diệp nhất định sẽ rực rỡ hẳn lên."
Cha Diệp mỉm cười: "Đứa ngốc, cha mẹ có thể đi đâu được chứ? Chờ khi con kết hôn, thì cũng chính thức tiếp nhận sản nghiệp của Diệp Thị, dù thế nào cha cũng muốn giúp đỡ con ngồi vững vị trí. . . . . . Mặc dù con là do một tay ông nội con dạy dỗ, nhưng dù sao cũng còn trẻ, nhất định sẽ không quản lý được Diệp Thị lớn như vậy, đến lúc đó bị người ta ức hiếp, thì phải làm sao bây giờ?"
"Đúng vậy!" Một mỹ nhân tươi đẹp rực rỡ mặc một chiếc váy dạ hội cổ chữ V màu nâu đỏ từ xa đi đến, nở nụ cười có mấy phần nhiệt tình và vẻ kiêu ngạo mơ hồ, thuận thế khoác lấy cánh tay cha Diệp: "Anh Phong, một mình A Vũ cũng không thể trấn áp được hoàn cảnh lớn như vậy, không bằng để cho Tiêu Tiêu đến Diệp Thị giúp con bé đi, Tiêu Tiêu của chúng ta chính là sinh viên ưu tú nhất của trường kinh tế đấy, lại là Hội phó Hội sinh viên, không ít tập đoàn đều muốn có được Tiêu Tiêu của chúng ta đó, nhưng mà Tiêu Tiêu tâm địa thiện lương, một lòng muốn đi giúp em gái nó. . . . . ."
Là bà ta, Hà Mẫn Chi.
Người đàn bà này, là người phụ nữ cha Diệp Diệp Thế Phong nuôi ở trong nhà, cũng là tình nhân mà bà nội Diệp cố ý sắp xếp cho cha Diệp, mục đích chính là khiến cho người con dâu là mẹ Diệp khó chịu, thuận tiện sắp đặt người nhà họ Tô vào nhà họ Diệp.
Năm đó, mẹ Diệp Nạp Lan Như Khanh gả vào nhà họ Diệp còn chưa đến một tháng, bà cụ Diệp liền cố ý đón người đàn bà này vào nhà họ Diệp, lại tự tay bỏ thuốc con trai mình, lừa con trai mình đến phòng Hà Mẫn Chi, làm cho hai người thành chuyện tốt, buộc cha Diệp thừa nhận tình nhân Hà Mẫn Chi này, sau đó còn sinh ra một nghiệt chủng đặt tên là Diệp Tiêu Tiêu, lớn hơn Diệp Vũ hai tháng.
Từ trước đến nay Diệp Vũ luôn chướng mắt người đàn bà vô sỉ này, cho dù là thiện lương dịu ngoan như đời trước, cũng sẽ kiếm chuyện mắng mẹ con này vài câu, cho nên. . . . . . Hiện tại bất kể cô đối xử với mẹ con Hà Mẫn Chi như thế nào, cũng sẽ không bị người khác hoài nghi sự thay đổi đột ngột của cô.
Không có được sự đáp lại của Diệp Vũ, Hà Mẫn Chi vẫn tiếp tục tươi cười tràn đầy nhiệt tình, giựt giây nói: "A Vũ à, hiện tại con vẫn còn nhỏ, bản thân thế đơn lực mỏng, sao có thể chống đỡ được Diệp Thị to lớn như vậy? Không bằng để cho chị con đến giúp con đi, chị con tâm địa thiện lương, học lại giỏi, còn là Hội phó Hội sinh viên, đến Diệp Thị, chỉ cần làm Chủ tịch Tập đoàn là được, đến lúc đó con chỉ cần an tâm ở nhà hưởng thụ, làm Phu nhân nhà quan là được. . . . . ."
Hà Mẫn Chi đột nhiên xuất hiện, làm cho sắc mặc cha Diệp và mẹ Diệp đều có chút khó coi, liếc nhìn nhau, cha Diệp có chút chột dạ nghiêng đầu đi.
2: Ném ra ngoài
Ánh mắt Diệp Vũ lạnh lẽo, hơi hất cằm lên, nhìn về phía mẹ Diệp, giọng nói lạnh như băng: "Mẹ, người giúp việc trong nhà làm gì vậy? Về nhà mau cho bọn họ cút đi! Ngay cả con chó cũng không trông được, cứ vậy mà thả chó ra, còn cắn bậy lung tung, hôm nay tâm trạng con tốt, nhỡ đâu cắn phải người quyền quý nào, nhà họ Diệp chúng ta lấy gì bồi thường cho nhà người ta?"
Tươi cười nhiệt tình của Hà Mẫn Chi nháy mắt đông lại, gần như cương cứng tại chỗ.
Diệp Vũ cười càng thêm rạng rỡ, quay đầu nhìn trợ thủ và mấy vệ sĩ đang ẩn trong đám người, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên người mấy bảo vệ thân thủ nhanh nhẹn đứng ở cửa đại sảnh khách sạn, cong khóe môi: "Hôm nay tôi bao hết toàn bộ Khách sạn Tứ Nguyệt, tại sao các anh lại có thể tùy tiện để cho loại người thấp kém nào cũng có thể vào? Nhỡ đâu, bà ta vào để trộm đồ này nọ. . . . . . Người đâu, ném bà ta ra ngoài cho tôi!"
"Cô dám đối xử với tôi như vậy?!" Hà Mẫn Chi tức đến thở hổn hển!
"Có gì mà dám hay không dám?" Diệp Vũ cười lạnh, liếc mắt nhìn dáng vẻ vừa xấu hổ lại do dự của cha Diệp một cái, giống như nhắc nhở: "Bà đừng quên, bà chẳng qua chỉ là một con chó nhà họ Diệp chúng tôi nuôi, từ khi nào thì chó cũng có thể chạy ra khỏi nhà, diễu võ dương oai ở trước mặt chủ? Đừng cho là bà nội tôi lớn tuổi hồ đồ, nuông chiều bà vài ngày thì bà có thể hất mặt lên trời, quên mất mình là ai!"
"Không. . . . . ." Trong lòng Hà Mẫn Chi biết không đắc tội nổi Diệp Vũ, chỉ có thể cắn chặt răng, nhìn các nhân viên bảo vệ ở xung quanh, đáy mắt tràn đầy vẻ uy hiếp và cảnh giác: "Tôi xem —— các cậu ai dám?!"
Mấy nhân viên bảo vệ được chỉ định đứng đó, chậm rì rì đứng ở đó, không chịu nhúc nhích.
Người đàn bà Hà Mẫn Chi này, các nhân viên bảo vệ đều biết, là khách quen của Khách sạn Tứ Nguyệt, nghe nói được bà cụ Diệp cưng chiều, từ trước đến nay lại ra tay hào phóng, nhưng mà cô dâu hôm nay lại là người thừa kế nhà họ Diệp, là cô cả nhà họ Diệp, đấu với tình nhân của cha mình, hai người đối đầu, thật rõ ràng đây là chuyện trong nhà của nhà họ Diệp. . . . . . Bọn họ chẳng qua chỉ là một đám bảo vệ nhỏ bé, có tư cách gì mà tham gia vào chứ?
"Sao vậy, Khách sạn Tứ Nguyệt từ khi nào thì thay đổi quy củ? Khách hàng không còn là Thượng Đế rồi?" Diệp Vũ khoẻn miệng cười, sóng mắt lưu chuyển, nhưng ánh mắt lại dần dần tản ra từng trận khí lạnh.
"Thật xin lỗi, cô Diệp, là sơ suất của chúng tôi."
Một giọng nói khàn khàn vang lên, một cô gái mặc chế phục bảo vệ đi tới, chế phục bảo vệ lỏng lẻo rộng thùng thình không vừa người, vị trí chính giữa mặt có một vết sẹo hẹp dài, có vẻ cực kỳ dọa người, miệng còn ngậm kẹo que, dáng vẻ giống một nữ lưu manh, một phen túm lấy phía sau lễ phục dạ hội của Hà Mẫn Chi, vậy mà trực tiếp nhấc người lên bằng một tay!
Hà Mẫn Chi kinh hoảng oa oa kêu to, vừa kêu gào muốn trả thù nữ bảo vệ lưu manh, vừa liều mạng giãy dụa . . . . . . Bà ta chính là người phụ nữ của Diệp Thế Phong, tương lai là chủ mẫu của nhà họ Diệp, nếu hôm nay bị người ta ném ra khỏi cửa khách sạn ở trước mặt mọi người, về sau làm sao ra cửa gặp người nữa chữ?
Nhưng bất kể bà ta giãy dụa như thế nào, thì nữ bảo vệ vẫn vững vàng túm lấy bà ta.
Ngay lúc nữ bảo vệ lưu manh chuẩn bị ném Hà Mẫn Chi ra cửa, thì bỗng nhiên dừng bước, quay đầu lại, miệng ngậm kẹo que, mơ hồ không rõ hỏi: "Cô Diệp, có thể ném ra cửa sau được không? Cửa trước nhiều phóng viên lắm, ừm. . . . . . Sẽ ảnh hưởng không tốt đến khách sạn, tôi sợ bị quản lý sa thải."