⬅ Trước Tiếp ➡
Muốn bao trọn nhà hàng xoay tròn trên tầng cao nổi tiếng gần xa này, chỉ là giá cả thôi cũng đắt đến mức khiến da đầu người ta tê dại, cần phải đặt trước với tổng bộ tập đoàn Thập Nguyệt từ 3 tháng, thủ tục xét duyệt cực lỳ phiền phức, thậm chí nhà giàu bình thường căn bản không có tư cách xin hẹn trước, khiến cho không ít nhà giàu lực bất tòng tâm.
Mà hôm nay, khách sạn Tứ Nguyệt khổng lồ, bao gồm nhà hàng xoay tròn trên tầng cao, vậy mà đã được người ta bao trọn gói.
Trên tuyến đường chính chủ yếu thông đến khách sạn Tứ Nguyệt sớm đã được kiểm soát, toàn bộ xe công cộng đều phải đều tuyến đường đi, bình thường xe cộ đông nghịt nhưng hôm nay đột nhiên yên tĩnh, chỉ có vài chiếc siêu xe dừng ở gần khách sạn Tứ Nguyệt, khách khứa từ bên trong bước ra, vô cùng cao sang, tùy tiện chỉ một người là đã đủ leo lên trang nhất của báo chí bản địa rồi.
Ngoài cửa của khách sạn Tứ Nguyệt khổng lồ sớm đã được trải vài trăm mét thảm đỏ, hai bên cạnh bày đầy hoa hồng và bong bóng đủ màu sắc, thậm chí còn có pháo mừng được dựng ở phía sau, nhân viên bồi bàn đều là tuấn nam mỹ nữ, đứng ngay ngắn ở hai bên cửa, chào đón khách khứa ùn ùn kéo đến.
Hôm nay, hôn lễ của cậu ba nhà họ Quân Quân Minh Dực và cô cả nhà họ Diệp Diệp Vũ, không nói đến tên tuổi của hai nhà Quân Diệp, chỉ hai cái tên Quân Minh Dực và Diệp Vũ thôi cũng đã khiến không ít phóng viên của báo tuần san nghe tin liền lập tức hành động, sớm đã chờ ở cách đó không xa, chỉ đợi nhân vật chính xuất hiện thì sẽ lên trang nhất của báo giải trí.
Cửa sổ sát đất của đại sảnh khách sạn Tứ Nguyệt, một bóng dáng tuấn tú không dễ dàng cho người khác nhìn trực diện đang đứng lặng im bên cạnh chậu cây cảnh, ánh nắng mặt trời màu vàng nhạt lặng lẽ chiếu vào trên mái tóc đen của anh ta, lộ ra sự ấm áp nhưng chói mắt, 27 28 tuổi, làn da trắng mịn càng làm nổi bật lên thân hình cao ráo của anh ta, dung mạo tuấn tú lịch sự tao nhã, ngũ quan tinh xảo hòa hợp với nhau, ấm áp như ánh nắng mặt trời sau buổi trưa, đôi môi mỏng hơi vểnh lên tạo nên một đường cong đẹp mắt, trong nụ cười tràn đầy thoải mái và vui vẻ, đôi mắt màu nâu sáng đến chói lóa, ánh mắt ấm áp nhưng chăm chú, giống như đang đắm chìm trong mối tình, yên lặng đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, khắp nơi đều tràn ngập sự tốt đẹp và ấm áp của ánh mặt trời.
Anh chàng đẹp trai cực chói mắt này, dung mạo ưu nhã đẹp đẽ, bên ngoài ấm áp vui vẻ, giống như ánh mặt trời chiếu vào màn đêm, chói đến cực độ, giơ tay nhấc chân đều thể hiện sự thanh quý khoan thai của con cháu thế gia, trên người mặt một chiếc áo đuôi tôm màu trắng thuần khiết được cắt may tỉ mỉ, trong sự tuấn dật là sự thâm trầm, đứng trong đại sảnh khách sạn, vậy mà lại không khiến người ta cảm thấy có chút áp lực nào, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy dễ chịu thả lỏng, khiến người ta không nhịn được mà hướng mắt về anh.
Anh chính là Quân Minh Dực, cậu ba nhà họ Quân tuấn mỹ lại ấm áp chói mắt.
Quân Khả Di
“Anh!”
Tiếng kêu của thiếu nữ trong trẻo làm quấy nhiễu sự ấm áp đang ngưng tụ trong bầu không khí, liền sau đó, một thiếu nữ kiêu ngạo mặc một bộ lễ phụ màu hồng nhạt đang tức giận xông đến, gương mặt nhỏ giương cao hơi có chút tàn nhang, ôm chặt cánh tay đối phương, tức giận nói, “Người phụ nữ Diệp Vũ đó cũng quá không để anh vào mắt rồi đó?! Ình thường giở thói kiêu căng của cô cả nhà họ Diệp cũng thôi đi, bây giờ ngay cả hôn lễ của hai người mà cô ta cũng dám đến muộn? Theo em thấy, anh nên đá cô ta đi, xem cô ta còn kiêu ngạo cáo gì? Dù sao thì ở thành phố Bắc Ninh này vẫn còn rất nhiều thiêm kiêm hào môn chưa lấy chồng, sao anh lại nhất quyết cưới cái loại đó chứ?”
“Khả Di, không được nói như vậy, liên hôn hai nhà Quân Diệp là do ông nội định lúc còn sống...Diệp Vũ là chị dâu ‘ruột’ của em.” Quân Minh Dực ấm áp chói lóa dùng ánh mắt nhẹ nhàng quét qua đứa em gái Quân Khả Di đang ôm cánh tay anh, âm thanh lưu luyến mơ hồ còn có sự lười biếng mà mập mờ.
Chỉ là một ánh mắt hờ hững như vậy, thiếu nữ một giây trước vẫn còn kiêu ngạo tự đại, bây giờ lại đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, cẩn thận dè mặt buông lỏng cánh tay kình, lùi về sau một bước, cách xa anh trai ruột mình ra một chút.
Người khác chỉ nói cậu ba nhà họ Quân ấm áp dễ gần, đứa em gái ruột như cô ta thì lại cảm thấy đó chỉ là ngụy trang thôi.
Quân Khả Di lui về sau, Quân Minh Dực lúc này mới thu hồi ánh mắt của mình, ngón tay dài mảnh nhẹ nhàng chơi đùa với lá cây bên cạnh, giọng nói mềm mại ấm áp vang lên, mang theo vài phần mập mờ, “Mới nãy nhà họ Diệp đã giải thích rồi, trên đường Diệp Vũ tới đã gặp phải tai nạn xe, phải thu dọn một lúc mới có thể tới được, bất quá hôn lễ chỉ hoãn lại nửa tiếng đồng hồ thôi, em yên tâm đừng nóng nảy...nếu thực sự nhàn rỗi, vậy thì lên lầu giúp anh tiếp khách đi.”
Câu cuối cùng, coi như là người làm anh trai như anh đang chỉ điểm cho em gái mình.
So với chút tình thân ít ỏi kia, đứa em gái hoang tưởng tự đại lại không có não này rõ ràng không có tác dụng gì, nếu có thể dùng cô ta để đổi lấy một phần tài nguyên chính trị, gia tộc sẽ rất vui.
“Em mới không muốn kêu ả tiện nhân đó là chị dâu!” Quân Khả Di khinh thường bĩu môi, vẫn bày ra cái bộ dáng kiêu ngạo của thiên kim thế gia, mắng chửi một cách độc ác, “Hứ! Trên đường tới hôn lễ mà cũng có thể bị tai nạn xe, đáng đời! Theo em thấy, Diệp Vũ chính là sao chỗi! Tai nạn xe sao không đụng chết cô ta luôn đi, để lại gây họa cho người ta à.”
Nhớ lại gương mặt bình thường có hơi chút dễ thương của Diệp Vũ, Quân Minh Dực vểnh môi, không trả lời, chỉ là trong đôi mắt ấm áp động lòng người của người đàn ông đã mơ hồ xuất hiện sự lạnh lẽo, rồi lập tức được giấu đi.
...
Hứa hôn của hai nhà Quân Diệp có thể tìm hiểu ngược về 20 năm trước, vào cái năm mà Diệp Vũ mới ra đời.
3 năm trước, gia chủ nhà họ Diệp Diệp Cốc Viên qua đời, trước lúc lâm chung, đã để một bản di chúc công khai: Tất cả sản nghiệp của Diệp thị toàn bộ thuộc về cháu gái lớn Diệp Vũ, truyền thừa vị trí gia chủ nhà họ Diệp cho cháu gái lớn Diệp Vũ, vào ngày thành hôn sẽ chính thức kế thừa sản nghiệp Diệp thị, những người khác không có quyền thừa kế.
Một bản di chúc công khai đã chính thức đẩy Diệp Vũ khi đó mới 17 tuổi lên đứng mũi chịu sào, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô cả nhà họ Diệp trước nay luôn khiêm nhường, các gia tộc lớn nhỏ không hẹn mà cũng nhau thể hiện sự hứng thú đối với cô cả nhà họ Diệp, thậm chí lúc Diệp Vũ đi học, còn gặp phải đủ các thể loại theo đuổi nhiệt tình, ngay cả nhà họ Tần – kẻ thù không đội trời chung với nhà họ Quân cũng có người âm thầm tiếp cận Diệp Vũ...Lần này, rốt cuộc đã chọc giận nhà họ Quân, yêu cầu hai người nhất định mau chóng cử hành hôn lễ.
Tiếc rằng, lúc đó ông cụ Diệp mới mất, Diệp Vũ lại lại chưa đến tuổi kết hôn theo luật định, bèn lấy lý do để tang cho ông nội ba năm, từ chối theo đuổi của tất cả mọi người, điều này cũng dặp tắt lửa giận của nhà họ Quân.
Hôm nay, sau 3 năm, Diệp Vũ đã đến tuổi kết hôn theo luật định, lại hết thời gian để tang, dưới sự yêu cầu của nhà họ Quân, cuối cùng đã mặc lên bộ váy cưới, kết hôn với cậu ba Quân Minh Dực...
Ngày cưới cũng chính là lúc Diệp Vũ thừa kế gia nghiệp của Diệp thị, điều này khiến rất nhiều hào môn thế gia tâm động không thôi: Lúc còn sống Diệp Cốc Viên bá đạo cường thế, nhưng sau khi ông ta chết lại không có người kế tục, sản nghiệp khổng lồ của nhà họ Diệp, há chẳng phải trở thành miếng thịt béo bở đặt bên miệng những hào môn thế gia khác sao? Chỉ cần có được phân nửa sản nghiệp của Diệp thị, không, chỉ cần một phần mười thôi cũng đủ khiến gia tộc bọn họ nâng lên một tầm cao mới rồi!
Về phần Diệp Vũ...haha, một con nhóc mới 20 tuổi, làm sao có thể gánh vác được sản nghiệp khổng lồ của nhà họ Diệp?
Mà đối với nhà họ Quân mà nói, nếu không phải tình hình kinh tế xuất hiện nguy cơ, trên tài khoản nhà nước của nhà họ Quân đã bị lũng đoạn làm liên lụy cả gia tộc, cần gấp một khoản tiền lớn để bù vào khoản thâm hụt, để tránh ảnh hưởng đến bố cục ở khu vực xung quanh của nhà họ Quân, bản thân Quân Minh Dực cũng sẽ không gấp gáp cưới Diệp Vũ vào cửa...Cái gọi là thế gia, chẳng qua chỉ là vẻ hào nhoáng bên ngoài thôi.
Thế gia thiếu tiền, hào môn thiếu quyền, đây chính là lý do mà hào môn thế gia liên hôn.
1 Xuất hiện lộng lẫy
Dường như đang khiêu chiến tính nhẫn nại của bạn bè thân thích hai nhà Quân Diệp, khách khứa đã đến, mà cô dâu – nhân vật chính của buổi hôn lễ này lại chậm chạp chưa đến, ngay cả cha Diệp mẹ Diệp cũng không nén được giận trên gương mặt, chỉ có thể vừa an ủi nhà họ Quân cùng với quan khách, vừa chịu đựng sự chửi rủa và mắng nhiếc của bà cụ Diệp, âm thầm cho đứa con gái thứ hai là Diệp Nghiên khẩn trương gọi điện thoại cho con gái lớn, nhưng điện thoại thì lại máy bận.
Diệp Nghiên mặc một bộ lễ phục màu trắng đính trân châu, mù mờ cúp máy, ngón tay trắng trẻo thon gầy nắm chặt nắm chặt chiếc điện thoại màu hồng tinh xảo, màn hình vẫn sáng, hình nền điện thoại chính là bức hình của cô ấy, thiếu nữ trong bức hình tràn đầy thanh xuân hồn nhiên, kiều diễm động lòng người, nụ cười sáng lạn chói mắt...Chỉ đáng tiếc, những thứ này nếu so sánh với sự xinh đẹp của chị gái, vẫn kém hơn rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Diệp Nghiên nhẹ nhàng ngẩng đầu, đôi mắt như nước liếc nhìn người đàn ông ấm áp chói mắt kia, ngại ngùng xấu hổ nhìn góc nghiêng của đối phương, mạng sống gần như cũng trong nháy mắt là trở nên tươi mới, trái tim nhảy nhót loạn xạ như một chú nai con trong lồng ngực, mong chờ...
Đôi mắt yêu thích nhưng có chút e lệ lưu luyến nhìn gương mặt tuấn tú ưu nhã của Quân Minh Dực, theo góc nghiêng từ gò má trở xuống, lúc ánh mắt di chuyển đến hoa cài ngực trên bộ áo đuôi tôm màu trắng kia, hai chữ ‘chú rể’ lại giống như một gáo nước lạnh dội lên đầu Diệp Nghiên, lạnh đến thấy xương!
Người đàn ông này, sắp trở thành anh rể của cô ấy rồi.
“Nghiên Tử!” Một giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên từ phía sau, mang theo sự vui mừng, ôm lấy cổ của Diệp Nghiên, gương mặt trái xoan xinh đẹp xuất hiện trước mắt, dùng trán mình dựa dựa vào trán Diệp Nghiên, cười hi hi nói, “Hâm mộ chị Diệp Vũ chết đi được, vậy mà lại may mắn được gả cho cậu ba Quân, a...đó là người đàn ông hoàn mỹ nhất trong mắt tất cả phụ nữ của thành phố Bắc Ninh đó! Cứ như thế mà rơi vào tay chị cậu!”
Diệp Nghiên giả vờ thoải mái nhún vai, nhắc đến chị gái ruột nhà mình, gương mặt tràn đầy sự kiêu ngạo, “Cậu hâm mộ cũng không làm gì được đâu, ai kêu chị tôi là con gái lớn nhà họ Diệp, mới sinh ra là đã có hôn ước với anh Minh Dực chứ! Thông minh giỏi giang thì không nói, còn là người được ông nội đích thân dạy dỗ, chị ấy và anh Minh Dực là trời sinh một cặp đấy.”
“Phải! Phải! Chị Diệp Vũ là người chị gái tốt nhất trên đời!” Bạn thân Tô Đan Hồng cười híp mắt ôm cánh tay Diệp Nghiên, đột nhiên trong gương mặt thân thiết mơ hồ mang theo vài phần tiếc nuối, chớp chớp đôi mắt, cười nói có vẻ rất ngây thơ, “Chỉ đáng tiếc, chẳng qua chị ấy chỉ lớn hơn cậu hai tuổi mà thôi, chỉ vào chuyện chị ấy là con gái lớn nhà họ Diệp mới được gả cho cậu ba Quân,...haiz...nếu cậu sinh ra sớm hơn chị ấy, e rằng người bây giờ được gả cho cậu ba Quân là cậu rồi nhỉ?”
Nghe được câu này, tim Diệp Nghiên dường như đập nhanh hơn gấp trăm lần, gương mặt lập tức trầm lại, vung tay người bạn thân Tô Đan Hồng ra, hình như có hơi tức giận, “Đan Đan, nếu cậu là bạn thân của tôi thì sau này không được nói những lời như vậy nữa, người mà hiện tại anh Minh Dực cưới là chị tôi, cậu không nên lôi tôi vào, như vậy có ý nghĩ gì cậu biết không?”
Tô Đan Hồng chợt ngẩn ra, giống như không ngờ sự khiêu khích trong câu nói của mình, vậy mà lại làm cho Diệp Nghiên tức giận, thái độ khác thường.
2 Xuất hiện lộng lẫy
Tô Đan Hồng, cũng là một trong những đứa con gái riêng nhà họ Tô, cũng là ‘em gái’ của Tô Tình, giống như Tô Tình trở thành bạn thân của con gái lớn nhà họ Diệp Diệp Vũ, từ nhỏ Tô Đan Hồng đã thông minh hơn người, sớm đã kết giao mối quan hệ với con gái thứ hai của nhà họ Diệp Diệp Nghiên, dùng trăm phương ngàn kế trở thành bạn thân của Diệp Nghiên, thấy Diệp Nghiên đơn thuần dễ lừa gạt, không ít lần cô ta đã âm thầm chia rẽ mối quan hệ của hai chị em nhà họ Diệp.
Diệp Nghiên tức giận liếc nhìn Tô Đan Hồng, không nhịn được mà lên tiếng khiển trách, “Bình thường không phải cậu là người rất khéo ăn khéo nói sao? Nhiều chuyện cũng không nhìn hoàn cảnh, ngày hôm nay, cho dù là chị gái Tô Tình của cậu cũng không dám nhiều chuyện, từ khi nào mà đến phiên cậu ăn nói lung tung vậy? Chẳng trách mấy thiên kim hào môn khác đều xem thường nhà họ Tô các cậu, thật sự là không xứng tầm,...nếu không phải bà nội muốn tôi chiếu cố cậu, thật sự lười để ý đến cậu!”
Trái tim của Tô Đan Hồng bị một câu ‘không xứng tầm’ của Diệp Nghiên hung hăng làm bị thương, ngay cả nụ cười giả vờ cũng có chút không trụ được.
Dường như hai chị em tâm linh tương thông, đang lúc Diệp Nghiên trút giận lên người Tô Đan Hồng, lại nghe được tiếng ầm ầm vang lên từ trên không trung, tiếng ồn đó dường như bao phủ cả đại sảnh của khách sạn, lập tức thu hút tất cả ánh mắt của mọi người.
Trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên một suy nghĩ: Cô dâu cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
Diệp Nghiên theo tiếng động nhìn qua, xuyên qua cửa sổ sát đất, nhìn thấy bốn chiếc trực thăng tân tiến nhất đang bay tới từ phía xa xa, rõ ràng đó chính là trực thăng quân dụng cao cấp nhất trên thế giới!
Bốn chiếc trực thăng bay lượn trên bầu trời, giống bốn  con chim ưng đang giương cánh, trên thân trực thăng còn có dán chữ ‘Hỷ’ màu đỏ, bay kề vai theo hình chữ 井, mỗi chiếc đều mang theo băng lụa màu, mà ở chính giữa nơi những dải lụa đan xe...là một vương tọa phượng hoàng với màu vàng đỏ đan xen!
Không ai ngờ tới, cô cả nhà họ Diệp lại có ý tưởng hoa lệ lại kinh diểm thế này, không cần đi xe, không cần khinh khí cầu, thậm chí không ngồi máy bay, ngược lại dùng bốn chiếc trực thăng chim ưng để thay thế, vương tọa màu vàng hoa lệ cao quý đó buộ trên không trung, cô ngồi trên vương tọa, cao quý ưu nhã nhưng cũng khoan thai lười biếng, kiêu ngạo phô trương đi về hướng khách sạn.
Vương tọa màu vàng to lớn, chỗ tựa lưng cao ngất được chạm trổ thành hình một con phượng hoàng màu vàng rất sinh động, hai đầu tay vịn được tạo hình thành hai chiếc cánh của phượng hoàng, bên trong ghế ngồi được bao bọc bằng một lớp nhung màu đỏ chói mắt, bên trên là vô số những vụn kim cương được khảm nạm, cả vương tọa giống như một con phượng hoàng vàng óng đang niết bàn trọng sinh trong sự hừng hừng khí thế, dưới sự phản chiếu của ánh nắng mặt trời rực rõ, đúng là hoa lệ chói mắt!
Ngồi trên vương tọa phượng hoàng hoa lệ kia chính là nhân vật chính của hôn lễ - Diệp Vũ!
Cô hoàn toàn dùng cách của mình để tuyên bố sự tồn tại hoa lệ của cô với cả thành phố Bắc Ninh!
⬅ Trước Tiếp ➡