Sắc mặt Tô Tình trắng bệch, cô ta chưa từng nghĩ, Diệp Vũ xuất thân danh môn nhưng tính tình dịu dàng sẽ có một ngày dúng ánh mắt như vậy để nhìn mình.
Nhưng đợi Tô Tình bình tĩnh lại, lúc nhìn về hướng của Diệp Vũ một lần nữa thì lại yên lòng, ánh mắt châm biếm mới nãy nhất định là mình nhìn lầm, Diệp Vũ dịu dàng vô hại như vậy, sao có thể có ánh mắt đó được chứ?
Chờ mòn mỏi vẫn chưa chờ được lời tha thứ của Diệp Vũ, Tô Tình không tự chủ được mà có chút tức giận, trong lòng âm thầm mắng Diệp Vũ không biết cân nhắc, sau đó lại giả vờ đáng thương chớp chớp mắt, đầu tiên chỉ là đỏ mắt, lúc này nước mắt dã chực chờ rồi, lúc nhìn Diệp Vũ, ánh mắt ai oán lại ủy khuất, giống như người thiếu chút nữa bị tông chết là cô ta vậy, trong đôi mắt tràn ngập sương mù, nước mắt trong suốt lộp bộp rơi xuống, giống như chuỗi hạt bị đứt dây, khóc phải gọi là hoa lê đẫm mưa, vừa thấy đã thương.
Điệu bộ khóc quen thuộc này, Diệp Vũ gần như cho rằng bản thân mình lại quay về quá khứ...kiếp trước, thứ cô không chịu được nhất chính là dáng vẻ như vậy, chỉ là Tô Tình vừa khóc, bản thân chắc chắn sẽ ngoan ngoãn phục tùng.
Chỉ đáng tiếc, lần này, chiêu này của Tô Tình đã không còn tác dụng nữa.
Không nhịn được, nụ cười trên khóe môi Diệp Vũ càng có ý vị thâm sâu hơn.
Mọi thứ ở đó đang lâm vào sự yên lặng đến nghẹt thở, vô số ánh mắt nhìn về phía Diệp Vũ, tất cả mọi người đều đang chờ quyết định của cô.
Ngay cả Kim Đương Đương lạnh như băng cũng đã xuống xe, đi đến bên cạnh Diệp Vũ, đẩy đẩy chiếc kính trên sống mũi, đôi mắt to tròn giống như tia x quang vậy, tốc độ lại cẩn thận quét qua đôi chị em nhà họ Tô này, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bầu trời màu xanh rộng lớn, giống như trong đầu vẫn đang nhảy số liệu thí nghiệm vậy.
Thật lâu sau, Diệp Vũ hít sâu một hơi, giống như đã hoàn toàn bị nước mắt của Tô Tình làm cho khuất phục, khẽ gật đầu, bất đắc dĩ dặn dò, “Tô Ưu, cô đứng lên đi.”
...Đây là tha thứ cho mình rồi?
Kẻ gây họa Tô Ưu ngồi dưới đất, trong lòng dâng lên cảm giác đắc ý và kiêu ngạo, hóa ra cái gọi là cô cả danh môn, bất quá cũng chỉ như vậy.
Thấy Tô Ưu vẫn còn ngồi dưới đất chưa đứng dậy, Diệp Vũ kéo môi, lộ ra nụ cười quyến rũ, thân hình cao gầy thon thả lúc này khẽ cúi xuống, vươn cánh tay mịn màng trắng nõn của mình ra.
Tay Diệp Vũ vươn đến trước mặt Tô Ưu, ngón tay thon dài mảnh khảnh, lòng bàn tay mềm mịn, trắng như băng tuyết, đầu ngón tay tròn tròn tinh xảo giống như những viên trân châu, lộ ra ánh sáng mê người, nhìn qua rất mềm mại, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, có có chút màu sắc kiểu cọ gì, châu tròn ngọc sáng khiến người ta không nỡ khinh nhờ, cao quý ưu nhã biết bao.
Đây chính là cô cả nhà họ Diệp, xuất thân hào môn lâu đời, tên tuổi lừng lẫy trong giới thượng lưu ở thành phố Bắc Ninh, khiêm tốn nhưng cao quý.
Bàn tay này của Diệp Vũ vươn ra trước mặt kẻ gây họa Tô Ưu, giống như muốn dìu cô ta lên.
Thấy cảnh này, người lên kế hoạch – Tô Tình đang đứng một bên cũng không nhịn được mà giương khóe môi, lộ ra nụ cười tự phụ lại tự tin.
Hừ, cô cả nhà họ Diệp, người thừa kế của Diệp thị - một trong bốn gia tộc lớn, nói ra thì cao quý bất phàm, bất quá cũng chỉ là một con cừu nhỏ ngoan ngoãn, mặc cho mình khống chế thôi nhỉ? Mình chỉ cần nói vài câu, nhiều lắm thì rơi hai ba giọt nước mắt là có thể khiến Diệp Vũ nghe lời mình răm rắp, đến lúc đó ai còn dám cười nhạo nhà họ Tô, nịnh bợ nhà họ Diệp?
Thậm chí đợi đến lúc Diệp Vũ ‘chết oan uổng’, nói không chừng nhà họ Diệp đã rơi vào tay mình rồi!
Thấy Diệp Vũ trước nay luôn cao cao tại thượng vậy mà lại muốn dìu mình, Tô Ưu bất quá mới 16 17 tuổi, lau lau nước mắt trên mặt, tùy ý để Diệp Vũ kéo cô ta từ dưới đất lên, không còn sự lo sợ bất an như lúc nãy nữa, ngược lại gàn dở kiêu ngạo nói, “Biết là chị Diệp Vũ tốt nhất mà, chắc chắc sẽ không trách tội đứa em gái như em đâu.”
Nhưng lời nói tràn đầy ý cười của Tô Ưu vẫn còn chưa dứt, Diệp Vũ đột nhiên khẽ nhíu mày, cong môi nở một nụ cười xinh đẹp nhưng sắc bén, giơ cánh tay còn lại lên, vung tay, tát một bạt tai thẳng vào mặt Tô Ưu, vừa đẹp vừa vang!
Bốp!
Tiếng tát trong trẻo nhanh gọn!
Bạt tai này, Diệp Vũ đã dùng hết sức lực, trực tiếp làm Tô Ưu ngồi lại xuống đất!
Ở đó lại một lần nữa yên tĩnh, người sững sốt không chỉ có Tô Ưu mới bị tát và nhân viên đi theo đoàn xe, mà còn là những người dân vây xem xung quanh.
Lấy tính cách dịu dàng lương thiện của cô cả nhà họ Diệp, dưới ánh mắt của mọi người, vậy mà lại có thể một tay đỡ Tô Ưu lên, tay còn lại tát thẳng vào mặt Tô Ưu?!
Người không dám tin một màn trước mắt này nhất, không nghi ngờ gì chính là Tô Tình.
Diệp Vũ là người thế nào, Tô Tình là người cùng nhau lớn lên với cô là rõ nhất...Nhưng hôm nay, Diệp Vũ phát bệnh gì, vậy mà lại không làm theo yêu cầu của mình?
Cảm giác này rất khiến người ta bực tức, giống như con kiến trước giờ bị mình chơi đùa trong lòng bàn tay, đột nhiên vùng vẫy bò khỏi lòng bàn tay mình, còn quay lại cắn mình một cái!
Tô Tình luôn luôn tính toán tỉ mỉ, lần đầu tiên không khống chế được cảm xúc, kinh hãi thét lên, “Diệp Vũ....em phát bệnh gì vậy?!”
Cái tát này, quả thực còn khó chịu hơn so với tát thẳng vào mặt Tô Tình!
1 Cậu ba nhà họ Quân
Tô Tình căn bản không hề quan tâm chuyện em gái Tô Ưu bị đánh một bạt tay.
Con gái nhà họ Tô nhiều, con gái riêng càng nhiều, đứa em gái Tô Ưu này chỉ là con gái riêng, hôm nay cho dù Tô Ưu chết, cô cả Tô Tình cũng không hề có chút thương xót nào, con gái riêng chỉ là một con chó dưới chân cô cả chính thống của nhà họ Tô thôi, kêu con chó này cắn ai thì cắn người đó, sống chết thì tùy.
Một con chó đương nhiên không đáng được Tô Tình quan tâm, điều cô ta thật sự quan tâm là tại sao nước mắt của mình lại đột nhiên không còn hiệu quả nữa, tại sao Diệp Vũ lại đột nhiên không còn bị cô ta khống chế nữa?
Cái gọi là ‘tình bạn’ này chính là kết quả mà Tô Tình đã dày công tạo nên trong nhiều năm, cô ta tốn hết sức lực để biến một Diệp Vũ đơn thuần lương thiện thành một con cừu nhỏ ngoan ngoãn, mà bây giờ, con cừu nhỏ đột nhiên không còn bị khống chế nữa?
Không! Không thể như vậy! Diệp Vũ chính là con cừu đợi làm thịt trên tay mình, tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện gì vượt ngoài tầm khống chế!
Chú ý đến sắc mặt Tô Tình biến đổi kịch liệt, thậm chí còn vặn vẹo méo mó, tâm trạng Diệp Vũ cực tốt, khóe môi cong lên, xoa xoa bàn tay đỏ ửng của mình, ngẩng đầu, cười như không cười nhìn chằm chằm Tô Tình, âm thanh lạnh lùng, trong sự nghiêm nghị còn mang theo vài phần cao quý và kiêu ngạo chỉ thuộc về hào môn lâu đời, gằn từng chữ hỏi, “Tô Tình, chị chắc chắn...là chị đang nói chuyện với tôi?”
Giọng điệu Tô Tình nghẹn lại, ngây ngốc nhìn Diệp Vũ, không khỏi lùi về sau một bước, sắc mặt một lần nữa trắng bệch, cắn chặt răng, không! Không được! Nhà họ Tô cậy quyền nhà họ Diệp, bản thân cho dù có tức giận, thì chỉ có thể làm vẻ đáng thương, tuyệt đối không được bất kính với cô cả nhà họ Diệp!
Nghĩ đến đây, Tô Tình kiềm chế lại lửa giận trong lòng, nhanh chóng nở một nụ cười yếu ớt động lòng người, thân thiết kéo cánh tay Diệp Vũ, dửng dưng nói, “Sao có thể chứ? Giao tình biết bao nhiêu năm nay của chúng ta, cái loại dã chủng hèn mọn như Tô Ưu sao có thể so sánh được? Diệp Vũ, haiz...chị chỉ sợ em cảm thấy xui xẻo, dù sao hôm nay cũng là ngày kết hôn của em.”
“Vậy thì được, kết hôn, thấy máu mới tốt, ngày tháng sau này cũng trải qua một cách rực rỡ.” Diệp Vũ cong cong khóe môi, trao cho Tô Tình một nụ cười quỷ dị, lại quay đầu, dùng mũi chân giẫm lên Tô Ưu đang ngồi dưới đất, cười nói với người đẹp nóng bỏng Tả Vịnh Nhi, “Tiểu Tả, đứa con gái riêng này tặng cậu đó, không phải cậu đang thiếu bao cát để luyện đấm bốc sao? Chơi đùa vài ngày, nhưng mà cũng đừng chơi hư sớm nhé.”
Mắt Tả Vịnh Nhi sáng lên, thiếu chút nữa muốn cho Diệp Vũ một nụ hôn nồng nhiệt, hưng phấn kêu lớn, “Diệp Vũ, quả thực cậu là tri kỷ của mình!”
Trong mắt loli mặt lạnh Kim Đương Đương đột nhiên lóe lên, ánh mắt trước nay chưa từng có độ ấm đột nhiên hưng phấn, nhìn chằm chằm Tô Ưu dưới đất, giống như đang nhìn bảo bối gì đó vậy, chậc chậc miệng, đáy mắt tràn đầy thương tiếc.
“Vật thí nghiệm sống tốt như vậy, đưa cho một con king kong mẹ Tả Vịnh Nhi, thực sự quá lãng phí.” Kim Đương Đương đẩy đẩy mắt kính, đôi mắt khao khát nhìn Diệp Vũ, trong mắt xuất hiện sự dao động hiếm thấy, “Cho mình đi! Thí nghiệm của mình vẫn còn thiếu một người sống!”
Tả Vịnh Nhi tức giận, “...Con bé loli biến thái, kêu ai là king kong mẹ vậy?!”
Diệp Vũ: “...”
Tiếp nhận ánh mắt hưng phấn của loli biến thái Kim Đương Đương, Tô Ưu kinh hồn bạt vía không khỏi lạnh rùng mình, cô ta đúng là có nghe qua về độ biến thái của vị cô chủ nhà họ Kim này, phịch một tiếng, cô ta quỳ xuống trước mặt chị gái nhà mình Tô Tình, vừa ôm chân Tô Tình vừa gào khóc, “Chị! Chị...cứu em! Cứu mạng...rơi vào tay cô ta, em sẽ sống không bằng chết! Chị! Cứu em, cứu em!”
2 Cậu ba nhà họ Quân
Tô Tình cắn răng, muốn nói gì đó nhưng lúc nhìn thấy sắc mặt cười như không cười của Diệp Vũ, lại cứng rắn nén lại, chỉ có thể phát tiết tất cả lửa giận trong lòng lên người đứa em gái này, nâng chân, đá vào lồng ngực Tô Ưu!
Đáng chết, đều trách con dã chủng này làm việc không sạch sẽ! Vậy mà lại bị bắt tại trận!
Kim Đương Đương chăm chú nhìn Tô Tình, âm thanh lạnh lùng cứng nhắc lộ ra sự không vui, “Nhẹ chút đi, bây giờ Tô Ưu là vật thì nghiệm của tôi, đá hỏng rồi...cô tự lấy bản thân mình đền nhé?”
Mặt Tô Tình xanh mét.
...
Khách sạn Tứ Nguyệt, một phần của tập đoàn Thập Nguyệt, cũng là khách sạn 6 sao duy nhất trong cả thành phố Bắc Ninh, cho dù có phóng tầm mắt đến mấy tỉnh lân cận, đây cũng là khách sạn xa hoa nhất, cũng là nơi tổ chức các yến tiệc được giới thượng lưu yêu thích nhất, nhất là nhà hàng với kiến trúc xoay tròn trên tầng cao nhất, giống như một viên minh châu trên vương miện vậy, là nơi cao nhất của thành phố Bắc Ninh, có thể quan sát được cả thành phố.