Dường như từ ngữ khủng bố này đã làm Diệp Vũ bừng tỉnh, cô mù mờ cúi thấp đầu, nhìn chiếc váy cưới trắng tinh của mình, lại ngẩng đầu, nhìn thấy con đường và kiến trúc quen thuộc bên ngoài cửa sổ xe, đột nhiên điên cuồng lục tung túi xách bên cạnh, lấy ra một chiếc điện thoại từ bên trong, mở ra nhìn ngày tháng và thời gian:
Ngày 2 tháng 5 năm 2041
Hóa ra mình đã quay về mười năm trước, về lại cái ngày mà mình và Quân Minh Dực kết hôn!
Hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn trào từ khóe mắt, nhưng khóe môi lại giương lên một độ cong quỷ dị: Trời xanh có mắt, Diệp Vũ tôi sống lại rồi! Một lần nữa trải qua cái ngày này, Quân Minh Dực, anh đợi đó cho tôi! Kiếp này, tôi muốn anh thân bại danh liệt, tôi muốn nhà họ Quân khổng lồ kia phải tan thành mây khói, tôi muốn tình nhân của anh sống không bằng chết, tôi muốn tất cả những người làm hại tôi phải quỳ trước mặt tôi khóc lóc sám hối!
Kiếp trước, ác mộng của Diệp Vũ đã bắt đầu từ buổi hôn lễ này.
Quân Minh Dực cưới cô, bất quá chỉ là tham lam lợi ích. Nhà họ Quân thèm muốn tài sản của nhà họ Diệp, kế thừa sự hưng thịnh phồn hoa của thế gia trăm năm, đưa anh ta lên thẳng mây xanh...Chỉ là 10 năm sau, khi nhân tình biến thân thành con gái của thế gia ở thủ đô, người đàn ông này đã tuyệt tình rút dao đâm người vợ đã kết hôn 10 năm!
Là Diệp Vũ cô bị mù mắt, một lòng muốn làm người vợ tốt, vì chồng mà cam tâm tình nguyện thu liễm lại tài năng, cúc cung tận tụy làm một người vợ hiền dâu thảo cho nhà họ Quân đằng đẵng 10 năm, nhẫn nhịn sự khắt khe của mẹ chồng, sự lăng nhục của cô chồng, sự lợi dụng của gia đình chồng, mà có nằm mơ cũng không ngờ tới, người bên gối của mình căn bản là một tên lang sói vong ân bội nghĩa! Tính kế cô đến chết không nói, hại chết người nhà họ Diệp, còn đem cô cho tình nhân hành hạ lăng nhục, cuối cùng, lại đích thân rút dao đâm vào ngực cô!
Kiếp này...Diệp Vũ tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra lần thứ hai!
Nghĩ đến đây, Diệp Vũ đột nhiên mở mắt, sau đó lại hơi cúi mắt che giấu đi sự hận thù và điên cuồng của mình, trên gương mặt là một nụ cười quỷ dị lại hưng phấn, lẩm bẩm nói, “Quân Minh Dực, Lam Mộng, nhà họ Quân, đợi đó cho tôi.”
Thấy sắc mặt Diệp Vũ thay đổi thất thường, Kim Đương Đương đẩy đẩy mắt kính, trong đôi mắt to tròn lộ ra chút hứng thú.
1 Người đẹp điềm đạm động lòng người
Mãi đến lúc này, Diệp Vũ cuối cùng cũng đã có thể xác định, bản thân thật sự đã quay về 10 năm trước rồi, quay về lúc bị tai nạn xe vhoom diễn ra hôn lễ.
Nghĩ đến cái gọi là ‘tai nạn xe’ này, Diệp Vũ không khỏi kéo kéo khóe môi, đôi mắt tràn đầy sự lạnh lẽo và sắc bén, giống như hận không thể bóp chết người chủ mưu phía sau vậy...
“Diệp Vũ, em không sao chứ?” Một giọng nói điềm đạm đúng lúc vang lên bên ngoài cửa xe, mang theo vài phần mềm mại, vừa nghe đã thích, khiến xương cốt người ta mềm nhũn.
Chân mày Diệp Vũ giật giật một cái, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, một bóng dáng mảnh mai trong bộ váy màu hồng đang đứng trước cửa xe.
Đó là một tiểu mỹ nhân điềm đạm động lòng người, dung mạo thanh thuần đáng yêu, lớp trang điểm trên gương mặt hết sức tinh xảo, lông mi dài cong vút, làm nổi bật lên đôi mắt long lanh đáng thương, càng lộ ra một vẻ đẹp khiến người ta thương hại, gương mặt trái xoan tinh xảo trông khá ngọt ngào, đôi môi mỏng hồng hồng hơi vểnh lên, giống như lúc nào cũng có thể nở một nụ cười ngây thơ không rảnh thế sự vậy.
Diệp Vũ của kiếp trước, vừa vặn bị gương mặt ngây thơ vô tội lại điềm đạm động lòng người này mê hoặc, mãi đến sau này mới biết được, kéo xuống lớp da tràn đầy tính mê hoặc kia, ở bên trong chỉ toàn là đen tối!
Cố nén sự kích động muốn xông lên phía trước để bóp chết cô ta, Diệp Vũ cong cong khóe môi, lộ ra nụ cười cực kỳ khó coi, nhịn không được mà cất tiếng mỉa mai, “Chị thấy tôi có giống như không sao không? Tô Tình?”
Tô Tình, thiên kim tiểu thư nhà họ Tô, cũng coi như là chị bà con xa với Diệp Vũ, từ nhỏ đã lớn lên cùng Diệp Vũ, dưới sự trợ giúp của một số người nào đó, cô ta đã trở thành tâm phúc của Diệp Vũ, khiến cho mối quan hệ của hai người càng thân thiết giống chị em.
Kiếp trước, người chị họ Tô này đối xử ‘tốt’ với Diệp Vũ đến tận xương tủy, năm lần bảy lượt hạ độc thủ với Diệp Vũ, nếu không phải kiếp trước Tô Tình chính miệng thừa nhân tất cả âm mưu tai nạn xe lần này và tất cả những gì cô ta đã làm trong những lần sau đó, Diệp Vũ như thế nào cũng không ngờ, một người chị họ lớn lên cũng mình...sớm đã tính kế với nhà họ Diệp!
Bị câu nói của Diệp Vũ làm cho nghẹn, sắc mặt Tô Tình có chút khó coi, trong đôi mắt long lanh kia nhanh chóng được bao phủ bởi một tầng sương mù nồng đậm, hít hít mũi, giống như sắp khóc, nghẹn ngào nói, “Diệp Vũ, xin lỗi, chị biết chị lại chọc giận em ở đâu đó rồi, nếu em giận thì cứ việc trút giận với chị là được, không cần bận tâm...”
“Tô Tình, cô nói vậy là thế nào? Là nói Diệp Vũ đang nổi giận lung tung sao?!” Một giọng nữ hào hùng bức người vang lên cách đó không xa, còn mang theo sự tức giận bất bình.
Diệp Vũ lại một lần nữa nhìn về hướng phát ra tiếng nói, một cô gái xinh đẹp đang mặc một bộ sườn xám màu bạc, thân hình cao gầy, bước đi hùng hổ, 1m85 cộng thêm đôi giày cao gót 7cm, cho dù là đàn ông cũng không dễ dàng gì mà dám đến trước mặt cô ấy, thân hình trước sau lồi lõm thì không nói, đôi chân thon dài thẳng tắp gần như khiến cho tất cả phụ nữ phải ghen tỵ đến phát cuồng, thân hình nóng bỏng có thể so với siêu mẫu nổi tiếng ở nước ngoài, trong nháy mắt thu hút vô số ánh mắt của đàn ông...Người đẹp cao gầy nóng bỏng này, trong cử chỉ hành động còn mang theo sự lưu loát già giặn của quân nhân, mạnh mẽ hiên ngang, chỉ là trên gương mặt trắng như tuyết kia là tràn đầy lửa giận, ánh mắt như dao găm như đang lóc từng miếng thịt của Tô Tình.
Là cậu ấy? Diệp Vũ không nhịn được mà đỏ mắt, dốc sức nở một nụ cười...
Cậu ấy vẫn còn sống, thật tốt.
Người đẹp nóng bỏng như hoa hồng đen này là một người bạn khác của Diệp Vũ ở thời học sinh, tên Tả Vịnh Nhi, lai lịch thần bí, là quả phụ tiếng tăm lừng lẫy, trong một năm đính hôn 3 lần, nhưng mỗi một người chồng chưa cưới lại chết oan uổng, từ đó không ai dám hái cành hoa hồng đen này của thành phố Bắc Ninh nữa.
Diệp Vũ khẽ khép mắt lại, che giấu nước mắt bên trong, lập tức đẩy cửa xe ra, túm túm làn váy cưới, bước ra, “Tiểu Tả!”
“Không sao chứ?” Tả Vịnh Nhi quan sát trên dưới toàn thân Diệp Vũ, phát hiện cô chỉ bị đụng đầu, lúc này mới yên tâm hơn một chút, một lần nữa chỉa mũi nhọn về hướng Tô Tình điềm đạm đáng thương đang đứng một ên, khinh thường bĩu môi, “Tô Tình, ngoài trừ cô giả bộ đáng thương, rơi nước mắt, có thể có chiêu gì mới mới chút không?”
Một người có tính tình cởi mở lại nóng nảy như Tả Vịnh Nhi, trước nay luôn luôn xem thường Tô Tình giả tạo lại nhu nhược, Tô Tình cũng oán giận chuyện Tả Vịnh Nhi luôn xem vào chuyện người khác, cho nên hai người này như nước với lửa.
2 Người đẹp điềm đạm động lòng người
Mắt thấy Tả Vịnh Nhi một lần nữa nổi khí thế hung hăng, Tô Tình nhanh chóng đỏ khóe mắt, khẽ cúi đầu, hàm răng trắng tinh nhẹ nhàng cắn vào đôi môi hồng nhạt, trên đó có chút son bóng, ủy khuyất nghẹn ngào nói, “Không, không...tôi không có...cô thật sự hiểu lầm tôi rồi, cô Tả...”
Chậc chậc, biểu cảm muốn khóc nhưng lại cố tỏ ra kiên cường này, không vào giới giải trí thì tiếc qua, trong lòng Diệp Vũ thầm cười giễu.
Liếc mắt nhìn gương mặt kiêu ngạo lại xinh đẹp của Tả Vịnh Nhi, Diệp Vũ đột nhiên cười nhẹ nhõm, giơ tay vỗ vỗ cánh tay của Tả Vịnh Nhi, ánh mắt lại hướng về Tô Tình, cười lạnh mỉa mai, “Chị họ, hôm nay là ngày kết hôn của em, chị khóc lóc rên rỉ, giống như cha mẹ chết vậy...không phải là cố ý mang xui xẻo cho tôi chứ?”
“Chị, chị thật sự không có...Diệp Vũ, em phải tin chị...” Tô Tình thút thít, giống như đang rất gấp gáp, liều mạng muốn giải thích gì đó vậy.
Diễn xuất tốt thật, Diệp Vũ cảm khái.
Tả Vịnh Nhi lộ ra một nụ cười sáng lạn lại đắc ý, cho Diệp Vũ một ánh mắt giống như ‘nói tốt lắm’, sau đó từ trong tay vệ sĩ phía sau, tiếp nhận một thiếu nữ thanh tú, trực tiếp ném đến trước mặt Diệp Vũ, ngẩng đầu cười châm chọc Tô Tình, “Tô Tình, cô vẫn là nhìn xem người gây họa này là ai rồi sau đó hằng nói tiếp!”
Nhìn thấy thiếu nữ ngồi dưới đất, mặt Tô Tình đột nhiên trắng bệch như tờ giấy, trong lòng mắng chửi không thôi.
Con nhỏ Tô Ưu đần độn này! Tông xe xong tại sao không mau chóng bỏ chạy, vậy mà lại bị bắt đến đây!
Diệp Vũ không lên tiếng, chỉ im lặng đứng đó, mí mắt hơi cúi xuống, thu lại ánh mắt, cũng che giấu đi sự lạnh lùng và giễu cợt bên trong, chỉ là khóe môi giương lên một nụ cười lạnh.
Cô đang đợi, đợi người nào đó đến đây để cho xong màn kịch này.
Quả nhiên giống với tất cả những gì đã xảy ra, Tô Tình điềm đạm động lòng người bước lên một bước, nhẹ nhành bụm miệng, gương mặt ngây thơ không dám tin, kinh ngạc kêu lên, “...Tiểu Ưu, sao lại là em?!”
Người gây họa trong chiếc xe cải trang, bất ngờ lại là em gái Tô Tình, một cô con gái khác của nhà họ Tô – Tô Ưu.
Thiếu nữ thanh tú Tô Ưu lén lút nhìn người chị ruột của mình, lập tức khóc như mưa, “Xin lỗi, em chỉ là quá gấp gáp, không chú ý nên mới tông vào xe hoa...chị Diệp Vũ, em không biết là em đã tông phải xe hoa của chị, thật sự xin lỗi, em không cố ý...”
Tả Vịnh Nhi trước nay tình tình luôn nóng nảy, vậy mà bây giờ lại hiếm khi ngậm miệng lại, khoanh tay xem ‘kịch hay’, trong lòng không khỏi châm chọc.
Trời trời, người nhà họ Tô này có phải đều đươc học diễn xuất không? Nói khóc là khóc, còn khóc rất bi thảm, người đẹp Tô Tình điềm đạm khi khóc phải gọi là cảnh đẹp ý vui, em gái Tô Ưu thanh tú thì cũng có thể khóc đặc sắc như vậy...thật sự không phục không được!
Tô Tình nhu nhược nhíu mày, ‘tức giận’ dạy bảo lại đứa em gái ruột Tô Ưu: “Tiểu Ưu, sao em có thể lỗ mãng như vậy chứ?! Lần này may mà không nguy hiểm đến tính mạng, lỡ thật sự xảy ra chuyện, đến lúc đó, xem em ăn nói thế nào với hai nhà Quân Diệp!”
Dạy dỗ một lúc, Tô Tình xoay người, chớp chớp hàng mi dài cong, trong đôi mắt là tràn đầy hy vọng và mong chờ nhìn Diệp Vũ, nhẹ nhàng đung đưa cánh tay cô, thấp giọng nói, “Diệp Vũ, thật sự xin lỗi, là Tiểu Ưu quá gấp gáp muốn đi tham gia hôn lễ của em, lần này vô ý đụng phải xe hoa, con bé xuất thân là con gái riêng, không có dạy dỗ, lại còn nhỏ tuổi, em trước nay luôn khoan dung độ lượng, đừng tính toán chi ly với con bé, có được không?”
Màn kịch của hai chị em, quả nhiên diễn không tệ, khả năng đổi trắng thay đen cũng rất lợi hại, Diệp Vũ âm thầm khen ngợi.
Không chỉ có diễn xuất tốt, mồm mép cũng không tồi, hai ba câu là đã biến một vụ mưu sát thành một tai nạn xe ngoài ý muốn, còn chụp cái mũ khoan dung độ lượng lên đầu của cô, đến lượt cô, nếu cô tính toán với Tô Ưu, nghiễm nhiên biến bản thân thành một người ỷ lớn lấn nhỏ, cậy quyền hiếp người...
Kiếp trước, Diệp Vũ chính là thua ở vài ba câu nói này của Tô Tình, từ kiềm chế lại sự kiêu ngạo và cao quý của một quý nữ hào môn lâu đời, khinh thường không tính toán với một đứa con gái riêng nhà họ Tô, càng cả tin vào người bạn đồng hành đã chơi cùng cô từ nhỏ đến lớn, ngây thơ cho rằng đây thật sự chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, căn bản không biết được đây là một vụ mưu sát đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, càng thêm ngu xuẩn khi dễ dàng bỏ qua cho hai chị em và người chủ mưu phía sau của nhà họ Tô.
Chỉ đáng tiếc, Tô Tình đợi được chỉ là ánh mắt giễu cợt châm biếm của Diệp Vũ.
Bị đánh