⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô Diệp.” Nam bồi bàn cung kính chào một cái, đôi mắt to tròn lẳng lặng nhìn vào bên trong phòng tổng thống, quét qua Tư Lẫm đang ngủ say trên ghế sô pha, lúc này mới thu hồi lại ánh mắt của mình, gương mặt nghiêm túc, cực lỳ bình tĩnh nói, “Rất xin lỗi, mới nãy tôi quên không nhắc cô, hộp thuốc mà cô mới mua là loại dùng nhiều lần.
Nhắc đến chuyện này, mặt Diệp Vũ lập tức đỏ lên, nụ cười cao quý ưu nhã vốn có cũng hơi không trụ được, ánh mắt càng lo lắng và thẹn thùng, lại giả vờ ung dung thản nhiên trả lời, “Hả? À, à, tôi biết rồi.”
Không đợi nói dứt lời, Diệp Vũ lập tức đóng cửa lại, tốc độ này còn nhanh hơn cả chạy trốn.
Bên ngoài cửa, trên gương mặt đơn thuần của tiểu thụ bỗng hiện nụ cười gian trá, để lộ hàm răng đều đặn sáng chói mắt, hả hê thì thầm, “Không cần quá cảm kích tôi, Tư Lẫm, thân trai của anh sắp bị phá rồi...A, tại sao tôi lại đột nhiên cảm thấy, thế giới đẹp đẽ đến thế chứ? Hi vọng sáng sớm ngày mai, anh sẽ không muốn giết người, mặc kệ, vì danh tiếng của tôi, tất cả đều xứng đáng! Tư Lẫm à, Tư Lẫm...anh cũng có ngày hôm nay! Haha ~”
Những lời người bồi bàn tự lẩm bẩm một mình, Diệp Vũ đương nhiên không nghe thấy, cô chỉ biết nhăn mặt, hai mắt mơ hồ nhìn Tư Lẫm.
Hẳn là sẽ không chết người chứ? Diệp Vũ chột dạ, gương mặt tràn đầy vẻ bối rối.
Lúc cúi đầu nhìn, chiếc mắt kính gọng vàng của Tư Lẫm không biết đã rơi xuống từ lúc nào, hoàn toàn lộ ra gương mặt tuấn tú tà mị, không có chiếc kính che lại, không có bộ dáng nhếch môi cười, cả gương mặt càng lạnh lùng uy nghiêm, nhất là đôi mắt hẹp dài hơi xếch lên, hiển nhiên đó là một đôi mắt hồ ly, tà khí khiến người ta lạnh sống lưng.
Nhưng đôi mắt tràn đầy tà khí đó lúc này thản nhiên mở ra, mang theo sát khí lạnh thấu xương!
“Cút! Dám đụng tôi, ông đấy giết chết cô!”
Tư Lẫm run rẩy chống đỡ cơ thể, gương mặt đỏ lên, nghiến răng nói ra một câu.
“Cô Diệp.” Tư Lẫm khẽ híp mắt, đôi mắt màu xám hiện lên sự âm ngoan như dã thú, đáy mắt hơi đỏ,, giống như một con báo đang phát điên, âm trầm cười lạnh nói, “Tôi cảnh cáo cô, nếu hôm nay cô có gan dám đụng tới tôi, ngày mai...nhà họ Diệp sẽ bị xóa tên khỏi thành phố Bắc Ninh!”
Diệp Vũ cười khanh khách, nghênh đón ánh mắt như muốn giết người của Tư Lẫm, mỉm cười, giương đôi má hơi hồng, bày ra bộ dáng là một nữ lưu manh, “Anh Tư, anh không lỗ, Diệp Vũ tôi cả đời này vẫn chưa hôn qua bất cứ người nào, anh là người đầu tiên.”
Phải, là kiếp này, không phải là cái cơ thể dơ bẩn ở kiếp trước.
Nghe vậy, Tư Lẫm hơi sửng sốt.
Diệp Vũ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh như nước không còn sự xinh đẹp dịu dàng như lúc nãy, ngược lại là sự lạnh lùng thản nhiên, giống như đang lẩm bẩm tự nói, “Chỉ là tôi không muốn bị súc sinh chiếm tiện nghi thôi, thay vì cho anh ta, cho bằng cho một người mà tôi thấy thích, cũng là người không có quá nhiều vướng mắc về lợi ích, mà anh, anh Tư Lẫm, chính là đối tượng mà tôi lựa chọn...Chuyện này đối với anh mà nói, không có bất cứ thiệt hại nào, không phải sao? Chúng ta hai bên cùng được lợi.”
“Vậy sao? Cô Diệp cho rằng, chút bản lĩnh mèo cào này có thể khống chế được Tư Lẫm tôi?”
Tư Lẫm (2)
Giày vò cả một đêm, Tư Lẫm tràn đầy thỏa mãn ngồi dậy, lúc đứng dậy mặc quần áo, Diệp Vũ chỉ còn một chút hơi sức, cả người trên dưới đau đớn như muốn chết, lại có được một sự thỏa mãn mà trước nay chưa từng có, lười biếng nằm cuộn tròn trong chăn, giống như một con mèo Ba Tư quý hiếm, ánh mắt động lòng người nhìn thẳng vào Tư Lẫm đang mặc quần áo bên cạnh, thiếu chút nữa chảy nước bọt.
Khỏi phải nói, cơ bắp trên người Tư Lẫm không chỉ đều đặn rắn chắc, phía dưới cũng rất đẹp mắt, dưới eo là đôi chân thon dài thẳng tắp, đường cong hiện rõ ràng, lưng dài vai rộng rất cân xứng, cực kỳ đẹp.
Tư Lẫm quay đầu liền nhìn thấy Diệp Vũ đang trần như nhộng cuộn mình trong chăn, gương mặt lười biếng, đôi mắt xinh đẹp đang nhìn mình, không khỏi hài lòng cười một cái, đi đến bên cạnh, tay vỗ nhẹ vào khuôn mặt Diệp Vũ, “Tỉnh rồi?”
Diệp Vũ liếc mắt nhìn đối phương, nâng cánh tay lên, lộ ra làn da trắng như tuyết, vuốt vuốt bàn tay Tư Lẫm, “Sớm đã bị anh giày vò đến tỉnh rồi, còn không biết xấu hổ mà hỏi tôi?”
Tư Lẫm khẽ híp mắt, đôi mắt màu xám lóe lên, sắc mặt mang theo vài phần đắc ý, “...Có từng nghĩ qua, hôm nay phải ăn nói thế nào với chồng mới cưới của cô chưa?”
Diệp Vũ cười giễu, miễn cưỡng ngồi dậy, không chút để ý đến việc đường cong cơ thể của mình bị lộ ra, chỉ là trên người hơi đau khiến cô nhăn mày, nhưng rất nhanh đã thu lại sắc mặt, cầm lấy đồng hồ của Tư Lẫm, giúp anh đeo lên, khóe môi nở một nụ cười lạnh, thờ ơ nói, “Anh Tư, buổi sáng tốt đẹp như vậy, sao anh lại nhắc đến tên súc sinh kia làm tôi buồn nôn chứ?”
Tư Lẫm vừa hưởng thụ sự phục vụ của Diệp Vũ, vừa tinh tế vuốt ve sống lưng nhẵn nhụi của Diệp Vũ, đôi mắt xám hẹp dài thâm trầm, cười như không cười, trêu chọc, “Sao thế, đường đường là thiên kim hào môn, nói chuyện không có chút đoan trang nào sao?”
Diệp Vũ khinh thường, bĩu môi, “Xí, thật là già mồm!”
Tư Lẫm yên lặng, đôi mắt liếc qua vết màu đỏ trên giường, lúc này ngồi xuống bên giường, một tay ôm eo Diệp Vũ, nhẹ nhàng vuốt ve da thịt cô, một tay khác mân mê mái tóc Diệp Vũ, cắn lên làn da trần của cô, cười không nói.
Diệp Vũ lập tức đỏ mặt, hung tợn trừng mắt nhìn Tư Lẫm, âm thầm phun một câu: Cái tên xấu xa!
Hai người đang nhàn rỗi nói chuyện, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa, Tư Lẫm chỉnh sửa lại quần áo, bước ra ngoài mở cửa, trong chốc lát liền bưng vào một cái hộp lớn, ném lên giường.
“Cái gì vậy?”
Diệp Vũ tò mò, mở ra xem, bên trên là một chiếc áo sơ mi thêu tơ tằm và một chiếc váy lụa dài màu đỏ thẫm được xếp ngay ngắn, ngay cả nội y cũng có, ở giữa là một hộp trang sức bằng nhung màu đen, bên dưới là một đôi giày cao, hoàn toàn theo phong cách Anh quốc.
Tư Lẫm nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài sau lưng Diệp Vũ, lại ôm cô vào trong ngực, “Cho cô đó.”
Diệp Vũ cúi đầu liếc nhìn những vết tích trên khắp người mình, ngay cả cổ tay cũng có vài vết, tức giận liếc mắt nhìn Tư Lẫm, tròng mắt xoay chuyển, dường như nghĩ tới điều gì đó, ngẩng đầu, cười híp mắt hỏi, “Anh Tư...xin hỏi, làm sao anh biết size quần áo của tôi?”
Tư Lẫm giơ tay, nói rất hùng hồn, “Còn phải hỏi sao? Dùng tay là đo được rồi.”
Diệp Vũ một lần nữa đỏ mặt, giận dữ trừng mắt nhìn Tư Lẫm, cô lấy chiếc hộp trang sức ở giữa, mở ra nhìn, con người không khỏi co rụt lại: Trọn bộ trang sức phỉ thúy màu xanh biếc trong suốt, long lanh óng ánh, màu xanh rất đẹp mắt, rực rỡ lộng lẫy, giống như có gợn nước đang chậm rãi chuyển động bên trong, nhất là chiếc vòng tay phỉ thúy, hình như là vòng tay làm bằng thủ công, bên trong đó có khắc hoa văn tinh tế, mang vào cổ tay trái, vừa hay che được vết tích của dây nịt.
Diệp Vũ nâng mắt cười nhạt, nhìn đôi mắt hẹp dài màu xám của Tư Lẫm, hơi thăm dò, cười nói, “Sao lại là phỉ thúy? Mẹ tôi ở nhà hay nói, phỉ thúy lục có tà tính, kim cương vẫn tốt hơn một chút.”
Tư Lẫm nhếch môi, đôi mắt mang theo chút ý lạnh, thản nhiên nhíu mày hỏi lại, “Ồ? Vậy sao? Tôi còn cho rằng, cô cả nhà họ Diệp trước nay đam mê sưu tầm bảo thạch phỉ thúy các loại, không thích nhất chính là kim cương...”
Tim Diệp Vũ đập mạnh, khẽ nhíu mày, đôi mắt không khỏi hiện lên sự suy xét, Tư Lẫm, vậy mà lại biết sở thích của mình sao?
Diệp Vũ thích nhất là phỉ thúy bảo thạch, không thích kim cương, điều này luôn là bí mật, ngay cả người trong nhà cũng không rõ chuyện này, lần đầu tiên gặp mặt Tư Lẫm, làm sao anh lại biết?
Người trước mắt thực sự quá thần bí, chỉ là với những gì mình đã trải qua kiếp trước thì cô chưa từng chạm mặt lần nào, anh, rốt cuộc là phô trương thanh thế? Hay thật sự là thâm tàng bất lộ?
Cách làm lần này của mình có phải có hơi bừa bãi không? Còn chưa điều tra rõ lai lịch của Tư Lẫm, hoàn toàn không biết gì về đối phương, vậy mà lại gấp gáp giao nộp bản thân mình ra, còn lựa chọn anh là đối tượng sau này của mình...Lỡ như anh có dính líu đến nhà họ Quân, hoặc là có ý đồ khác với mình, há chẳng phải là một đống phiền phức sao?
Nhưng, ván đã đóng thuyền, không quay lại được nữa!
Nghĩ đến đây, Diệp Vũ đột nhiên ngẩng đầu, thu lại tất cả thần sắc, giương mắt nhìn Tư Lẫm chăm chú, cười nhạt hỏi, “Không biết anh Tư làm gì, xem ra có vẻ như rất thiếu tiền.”
Tư Lẫm tà mị vuốt mái tóc dài của Diệp Vũ, đôi mắt nhàn nhạt ý cười, “Cô cảm thấy, tôi giống làm gì?”
Diệp Vũ mỉm cười, móng vuốt không an phận nhéo vào cơ bắp rắn chắc trên người Tư Lẫm, “Bán thịt heo?”
Không đợi nói xong, Diệp Vũ đã bị Tư Lẫm cắn một cái, cô đau đớn kêu lên, âm u trừng mắt nhìn đối phương.
1 Người bồi bàn hiền lành
Bàn tay Tư Lẫm chu du khắp cơ thể Diệp Vũ, đôi mắt u tối, giọng nói khàn khàn, “Còn dám chọc ghẹo tôi, tôi đảm bảo khiến cô ba ngày không xuống giường được.”
Diệp Vũ khẽ hừ một tiếng, không cam tâm cọ cọ vào cánh tay rắn chắc có lực của Tư Lẫm.
“Tôi tham gia quân đội.” Tư Lẫm nhướng mày, đôi mắt sâu xa khó lường.
Diệp Vũ ngạc nhiên nhìn Tư Lẫm, ánh mắt tràn đầy kỳ dị và hoài nghi, chậm rãi hỏi, “Quân nhân...không phải nên là người kiên cười dứt khoát, nghiêm túc đứng đắn sao?”
“Cô chê tôi không đủ đứng đắn?” Tư Lẫm nhanh nhẹn xoay người, một lần nữa đè Diệp Vũ bên dưới, đôi mắt u ám, nụ cười sâu xa, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt Diệp Vũ, rất tà mị, “Có cần tôi đứng đắn thêm một chút?”
Diệp Vũ không tức giận, đẩy Tư Lẫm ra, lấy nội y bên trong chiếc hộp rồi mặc lên người, lại quay người qua, hùng hổ dặn dò, “Cài móc giúp tôi đi.”
Tư Lẫm nhướng mày, cài móc áo trong cho Diệp Vũ, bộ dáng tràn đầy thích thú, từ nhỏ đến lớn, thật sự đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này cho phụ nữ.
⬅ Trước Tiếp ➡