⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc quần áo xong thì cũng đã qua nửa tiếng, lần đầu tiên, vẫn là cái tên như thú này, cả một đêm, bản thân Diệp Vũ cũng không nhớ rõ là đã bị giày vò bao nhiêu lần, bây giờ không dùng sức nổi, hai chân và eo vừa đau vừa tê, chỗ đó sớm đã sưng đỏ rồi.
Lúc xuống giường, chân Diệp Vũ mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã xuống, Tư Lẫm bên cạnh nhanh tay nhanh mắt, đỡ lấy cánh tay cô, nhíu mày, cười đắc ý, có thể giày vò phụ nữ thành như vậy, không đàn ông nào không tự hào.
Dáng vẻ tự mãn đó, Diệp Vũ hận không thể xông lên cắn vào mặt anh một cái.
Diệp Vũ đau đớn, cô tức giận trừng mắt nhìn Tư Lẫm, may mà cái tên này cũng coi như biết quan tâm, giày mang tới là giày đế bằng.
Miễn cưỡng xuống giường, dưới sự dìu dắt của Tư Lẫm, đi được vài bước, Diệp Vũ lúc này mới đẩy anh ra, đi từng bước nhỏ, khó khăn bước tới phòng khách, lấy túi xách của mình, từ trong túi lấy ra một tờ chi phiếu, ký tên xong, cô để trống chỗ điền số tiền, cười mỉm mở khóa kéo quần của Tư Lẫm, trực tiếp nhét vào.
Tư Lẫm đen mặt, đôi mắt tà khí trở nên âm trầm.
“Tùy ý điền số tiền, chị bao cưng!” Diệp Vũ khí phách nói.
Tư Lẫm thiếu chút nữa bị câu này làm tức giận đến gần chết, trực tiếp đẩy cô lên ghế sô pha, đè xuống, đôi mắt tràn đầy lạnh lùng uy nghiêm, trong nụ cười tà khí mơ hồ còn có sự giận dữ, “Hửm...? Co nói muốn bao tôi?”
“Đúng đó!” Diệp Vũ tiếp tục liều lĩnh.
Tư Lẫm đột nhiên cười, cười đến mức phải gọi là mê hoặc lòng người, hàm răng trắng tinh chói đến mức khiến người ta không mở mắt được, “Sống hơn 20 năm nay, lần đầu tiên có phụ nữ muốn bao tôi.”
Nói đến đây, Tư Lẫm đột nhiên cười lộ hàm răng trắng tinh, cầm lấy chi phiếu một trăm triệu ở trên bàn trà mà Diệp Vũ đã bồi thường trước đó, men theo cổ áo, chẫm rãi nhét vào áo lót của Diệp Vũ, lúc này mới vỗ vỗ mặt cô, âm trầm cười lạnh, “Đây là tiền tiêu vặt ông đây cho cô, nhận rồi, tôi mặc kệ cô có lý do gì, thời gian ông đây nuôi cô, nếu cô dám lên giường với người đàn ông khác, bao gồm cả chồng cô, thì tôi sẽ diệt nhà họ Diệp! Không tin tôi thì cứ thử xem!”
...
Diệp Vũ vừa mới ra khỏi phòng tổng thống, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, không đợi Tư Lẫm mở cửa, một thanh niên trẻ tuổi mặc đồ bồi bàn đã tự động đi vào, trên tay còn bưng một cái mâm, dáng vẻ thanh tú hiền lành, rõ ràng đây chính là người bồi bàn đã bán thuốc cho Diệp Vũ!
Tư Lẫm nâng mắt âm trầm nhìn người vừa bước vào, nhếch môi, mơ hồ trong đó là sự tà mị kỳ quái, “Còn dám xuất hiện trước mặt tôi, gan cũng không nhỏ.”
2 Người bồi bàn hiền lành
Người bồi bàn hiền lành ho vài cái, túm túm chiếc nơ trên cổ mình, “Boss, tôi là vì tốt cho anh thôi, tránh cho mấy ông già kia nghi ngờ anh là gay...”
“Ồ?” Tư Lẫm cười âm u, “Tôi có phải nên cảm kích cậu không? Cảm kích cậu cho người phụ nữ đó thuốc mà cậu chế tạo, làm tôi trúng kế, hay là cảm kích cậu bỏ thuốc tôi, để trong thời gian đó tôi không được tỉnh táo, thiếu chút nữa để một người phụ nữ muốn làm gì thì làm với tôi?”
Người bồi bàn hiền lành rụt rụt cổ, đột nhiên lui về sau một bước, lúc ngẩng đầu, hai mắt sáng lên, có hơi hèn mọn nói, “Boss, tôi đã điều tra qua vị cô cả nhà họ Diệp này rồi, chưa từng có bất cứ kinh nghiệm gì, là một trinh nữ, không chỉ như vậy, sự quyến rũ thiên phú dị bẩm được tổ truyền từ gia tộc Diệp thị...đó chính là tư chất vô cùng hiếm có trong các cô gái nhà họ Diệp, truyền ra ngoài cũng đủ khiến đàn ông điên cuồng!”
“Quyến rũ...thiên phú dị bẩm?” Ngón tay Tư Lẫm gõ nhịp nhàng lên mặt bàn bằng gỗ rắn chắc, nghĩ đến sự điên cuồng trước đó, đôi mắt hiện lên chút dư vị, “Chính là thứ chỉ duy nhất con gái nhà họ Diệp mới có trong truyền thuyết ở thành phố Bắc Ninh?”
Người bồi bàn hiền lành gật đầu, “Vâng. Trong phụ nữ, sự quyến rũ bên trong cơ thể, trăm vạn dặm chỉ có một. Sự quyến rũ mê hoặc chỉ duy nhất huyết mạch của nhà họ Diệp mới có. Hơn nữa, trong mấy đời con gái nhà họ Diệp mới xuất hiện một người cực kỳ hiếm thấy; đến nỗi sự mê hoặc bên trong cộng thêm thiên phú dị bẩm, trong sách sử ghi chép chỉ có vài cái tên: Nổi tiếng nhất chính là yêu phi họa quốc – Diệp Ngọc.”
Mắt Tư Lẫm trầm xuống, Yêu phi Diệp Ngọc...đó là một nữ cường nhân có tiếng trong sử sách, một đời họa thủy, cũng là tổ tiên của nhà họ Diệp, đã từng khiến cho hai vị đế vương của vương triều phong kiến phải điên cuồng si mê, thậm chí còn hủy cả một vương triều!
“Nhà họ Diệp...” Con ngươi Tư Lẫm rụt lại, khóe môi nhếch lên một đường cong mê người, đôi mắt quét qua người bồi bàn hiền lành, ý vị khó lường hỏi, “Tên chồng mới cưới kia của Diệp Vũ có phải vẫn còn ở khách sạn không?”
“Ở phòng cho khách.” Người bồi bàn hiền lành trả lời.
Tư Lẫm hơi gật đầu, đôi mắt hẹp dài tạo thành một khe hở, lãnh đạm nói, “Tôi nghe nói, gần đây cậu mới chế ra một loại thuốc cổ truyền tên là ‘Bất lực hoàn’? Không biết hiệu quả của thuốc thế nào, số liệu thực nghiệm ra sao?”
Người bồi bàn hiền lành trợn mắt, nhịn không được mà châm chọc, “Boss, làm người phải để đức chứ. Lần đầu tiên của vợ người ta đã cho anh rồi còn không đủ, anh còn muốn khiến chồng người ta không thể làm ăn gì được sao?”
Mắt Tư Lẫm lạnh lùng, “...Hửm?”
Vỏn vẹn một tiếng này, người bồi bàn hiền lành gần như run cầm cập, chỉnh sửa lại chiếc nơ của mình, lấy từ trong túi ra một cái bật lửa màu xám, tách phía dưới của chiếc bật lửa ra, lấy một viên ‘Bất lực hoàn’ màu đen ra, “Tôi đi ngay.”
“Một viên không đủ, ba viên mới được.”
Tư Lẫm thù dai, rất bình tĩnh dặn dò một câu, “Còn nữa, đưa thuốc cho tôi, bao nhiêu năm rồi không chơi đùa người khác, phải thường xuyên luyện tập mới được.”
Gương mặt của người bồi bàn tái nhợt, một viên là liều bình thường, ba viên sẽ trở thành thuốc kích tình cực mạnh, đủ khiến cho vị chú rể kia giày vò đến sức cùng lực kiệt nội trong ba tiếng đồng hồ, điều này tổn hại vĩnh viễn tới cơ thể người đàn ông, sau một lần này, trong ba năm sẽ không thể chạm vào phụ nữ nữa, cho dù có dùng thuốc tráng dương cường lực thì cũng không có tác dụng.
Chú rể người ta mới kết hôn điên cuồng một trận với nhân tình, còn chưa kịp chạm vào cô dâu thì đã bị vì này làm cho phế rồi, còn ra vẻ như đang làm chuyện tốt cho cô dâu...còn gì bá đạo bất lương hơn nữa không?!
Chẳng lẽ, chỉ vì cô dâu người ta cho anh uống ba viên thuốc, anh liền báo thù lên đầu người đàn ông của cô ấy?
Lam Mộng
“Ngoài ra,” Tư Lẫm trầm ngâm một lúc, gõ gõ bàn, đôi mắt lóe lên, khóe môi nở một nụ cười gợi cảm tà mị, “Dặn dò xuống dưới, mấy năm nay tôi không về, cho người sắp xếp cho tôi một thân phận bên ngoài, chuyện ở Biên Bắc này càng ngày càng thú vị rồi, không tham gia vào, thực sự có lỗi với thân phận của tôi.”
Người nam bồi bàn không còn bộ dáng hèn hạ như lúc nãy nữa, cung kính nói, “Vâng! Ngoài ra, boss, có cần chào hỏi bên phía Biên Bắc này không?”
“Không cần.” Tư Lẫm hơi lắc đầu, đôi mắt xám hẹp dài hiện lên sự ngưng trọng, “Vừa lúc tôi có chính sự cần làm, nước ở Biên Bắc này quá đục, vừa hay có thể dùng nhà họ Diệp để thâm nhập.”
...
Căn phòng hỗn loạn, bức màn dày nặng, ánh đèn mờ nhạt cùng với tia sáng mặt trời hiện lên bên ngoài cửa sổ, không chỗ nào trong phòng là không thể được sự điên cuồng của hai người vào cả đêm qua.
Làm chuyện đó trong một điếu thuốc, còn hơn thần tiên sống.
Hai người không dây dưa quá lâu, qua mười mấy phút, cơ thể Quân Minh Dực cứng đờ, ngưng lại, lập tức xoay người, nản lòng nằm trên chiếc giường lớn, không còn sự nhiệt tình hứng thú như lúc nãy, ngược lại là sự mỏi mệt và lao lực quá độ, lờ mờ lấy một điếu thuốc từ trong hộp, hút mạnh một hơi.
Người đẹp tuyệt sắc cảm thấy được sự thay đổi bất chợt của Quân Minh Dực, gương mặt vẫn dịu dàng như nước, bò dậy, gương mặt hơi đỏ, khẽ dựa vào đầu lên lồng ngực Quân Minh Dực, lo lắng hỏi, “Minh Dực, sao vậy? Có phải mệt rồi không?”
Quân Minh Dực phà khói thuốc, híp mắt lại, đôi mắt thâm trầm không còn dáng vẻ giả vờ như trong buổi tiệc nữa, người lại lạnh lùng khó đoán, “Không có gì, chỉ là đang nghĩ một số chuyện.”
Người đẹp tuyệt sắc hối hận, hơi nhíu mày, đôi mắt như nước lộ ra sự đẹp đẽ quỷ dị, lời nói giống như ngọt ngào, âm thanh nỉ non, “Có phải nghĩ tới cô vợ nhỏ Diệp Vũ đó của anh không? Đều trách em, em vốn định đến vào cuối buổi tiệc để nhìn anh một chút rồi đi, sau đó cắt đứt tình yêu đối với anh...nhưng không ngờ lại thành ra như vầy.”
“Mộng Nhi, em đang nghĩ lung tung gì vậy?” Quân Minh Dực vươn tay, vỗ vỗ cái mông xinh đẹp của cô ta, “Đương nhiên là anh thích em, càng không thể vì Diệp Vũ mà phụ tình yêu của em, mới nãy chỉ là nghĩ đến sự thay đổi đột ngột của Diệp Vũ trong buổi lễ, cảm thấy sự việc có chút mất khống chế...Hơn nữa, tối qua lẽ ra là đêm động phòng với Diệp Vũ, anh lại không thấy bóng dáng, sợ là cô ta sẽ nổi nóng, dù sao thì, cô ta vẫn là cô cả nhà họ Diệp, thân phận không tầm thường.”
Người đẹp tuyệt sắc áy náy cúi đầu, trèo xuống từ trên người Quân Minh Dực, ngồi dậy, tấm lưng trắng nõn, thân hình lồi lõm hài hòa, mỗi đường cong đều hoàn mỹ, tự trách nói: “Đều tại em, buổi lễ hôm qua, nếu em không xuất hiện, có lẽ hôm nay anh sẽ không khó xử như thế...Nhưng mà, em nghĩ tới dược thiện Tán cung phương của anh vẫn chưa mang tới, em tự mình làm chủ, mang đến cho anh.”
Ba chữ Tán cung phương này khiến Quân Minh Dực vốn dĩ đang ngập ngừng giờ đây đã kiên định lại, đôi mắt nâu sẫm một lần nữa khôi phục lại sự dịu dàng, âm thanh mê người có chút lưu luyến ôn tồn, “Không, Mộng Nhi, anh vẫn phải cảm ơn em mới đúng, trước kia anh vẫn luôn do dự không quyết, là em thay anh quyết định.”
Người đẹp tuyệt sắc dịu dàng cười cười, quay người, đầu ngón tay tỉ mỉ phác họa lại gương mặt tuấn tú của Quân Minh Dực, “Nếu Diệp Vũ đã có phúc gả cho anh, làm vật hy sinh của anh, cô ta và gia tộc của cô ta, có thể trợ lực cho anh, đây chính là sự ban ân của anh với bọn họ...Tán cung phương chỉ là thuốc triệt thai mà thôi, khiến cô ta cả đời không thể sinh con, tóm lại có thể giữ cái mạng của cô ta, vận mệnh cô ta đã như vậy, anh không cần cảm thấy thương hại cô ta.”
“Tạm thời có thể giữ lại cái mạng của cô ta.” Nhắc đến vấn đề này, Quân Minh Dực dường như có chút không thoải mái, tự nhiên đứng dậy, tùy ý khoác áo ngủ, cài dây lưng, trên gương mặt tuấn tú tràn đầy kiên định, “Lúc sản nghiệp của Diệp thị bị anh nắm trong lòng bàn tay thì đó chính là ngày diệt môn của nhà họ Diệp, nhổ cỏ tận gốc, yên tâm được rồi, Anh tuyệt đối sẽ không để cô ta tỉnh ngộ, có cơ hội trở mình!”
“Ừm.” Người đẹp tuyệt sắc cười cười, nụ cười thanh lệ tuyệt mỹ như một đóa hoa thủy tiên.
Người đẹp rắn rết chính là như vậy.
1 Thiết lập ván cờ
Sau khi tắm rửa xong, Lam Mộng sớm đã đi mất rồi, Quân Minh Dực vươn vai, đổi một bộ quần áo khác, phấn chấn lại tinh thần, lúc mới chuẩn bị xuống lầu, nhìn thấy một chiếc hộp giữ nhiệt được đặt ở ngay đầu giường, giương môi cười lạnh...Xách hộp giữ nhiệt lên, bước ra cửa, đi thẳng đến nhà ăn của khách sạn.
⬅ Trước Tiếp ➡