⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi bước tiến lên của Diệp Vũ giống như càng gần hơn với cái chết vậy, hô hấp và nhịp tim giống như đều bị người đàn ông trước mặt này đoạt mất, dường như chỉ cần một động tác của người đàn ông này thì sẽ có thể cướp đi sự sống lại không dễ gì có được của mình vậy!
Sau một lát, Diệp Vũ đột nhiên cảm thấy, áp lực trên người đã giảm xuống, người đàn ông trước mắt không còn sự khủng bố và sát khí như lúc nãy nữa, trong lòng âm thầm thở phào một hơi, từ từ ngẩng đầu, chỉ một ánh mắt thì lại tiếp tục ngẩn người.
Người đàn ông trước mắt, sự tuấn tú của anh còn mang theo gợi cảm chấn động lòng người, hoàn toàn không còn sự lạnh lùng sát khí như mới nãy nữa, ngược lại ngồi rất bình thản, thân hình thon dài trũng sâu vào chiếc sô pha mềm mại, ngón tay nhỏ mảnh trắng không chút tỳ vết đang khẽ đặt lên quyển sách da dê cổ xưa, quý khí nho nhã giống như một người được bồi dưỡng từ gia tộc lâu đời.
Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng thủ công với kiểu dáng rất bình thường, cúc áo sơ mi làm bằng đá obsidian, cổ tay áo được vén lên để lộ cánh tay trắng trẻo và khỏe khoắn cùng một chiếc đồng hồ nam màu bạc, hai chiếc cúc trên cổ áo sơ mi không được cài, và chiếc cổ dài hơi nổi gân càng tôn lên sự đẹp đẽ, bộ ngực cường tráng rắn chắc lộ ra cùng với xương quai xanh hiện ra rõ ràng, những tấc da thịt lộ ra còn mang theo một chút màu mật ong mê người, rõ ràng rất gợi cảm, phía dưới là một chiếc quần âu màu đen, đôi chân thon thả uy lực, giày dưới chân đen bóng, quần áo phụ kiện trên dưới rõ ràng rất bình thường nhưng khi mặc lên người anh thì lại toát lên vẻ ngông cuồng.
Mái tóc đen như mực, tóc hơi ngắn xõa tùy ý bên tai và trước trán. Trong ngũ quan tuấn thú là nét tà khí khiến người ta sởn gai óc. Chân mày đen dài hơi xéo lên thái dương, còn mang theo một chiếc kính gọng mỏng, trong sự quý khí tao nhã còn có phần lịch sự, đôi mắt đại bàng hẹp màu xám bạc tràn đầy một uy nghiêm bá đạo, khóe mắt nhướng lên, thoáng hiện một tia uy nghiêm gian xảo rồi biến mất, môi mỏng nhếch lên, giống như ở đó luôn luôn có một nụ cười nghiêm nghị lạnh lùng.
Người đàn ông này, quả thực là tổng hợp cũng những gì đối lập nhau, tràn đầy thần bí, nhìn thì như một công tử thế gia, nhưng trên người lại ăn mặc rất bình thường, khiến người ta không nhìn thấu được.
Người đàn ông không đứng lên, vô cùng thẳng thắn chỉ chỉ tay về phía đối diện anh, không hề có ý ‘hất hàm sai khiến’, ngược lại lại sự hống hách và bá đạp khiến người ta không thể phản kháng, âm thanh trầm thấp từ tính vang lên, trong sự gợi cảm còn có chút lười biếng, “Cô Diệp, mời ngồi, chúng ta sẽ nói tiếp về vấn đề bồi thường tai nạn xe.”
Một câu nói đã đẩy hết tất cả thiện cảm trước đó của Diệp Vũ xuống vực sâu.
Cảm giác quý khí ưu nhã gì đó, hoàn toàn là ảo giác! Người trước mắt, chắc chắn là một tên nhỏ mọn ham tiền...Cho dù có gấp gáp yêu cầu bồi thường, tối thiểu cũng phải tự giới thiệu mình trước, hai bên chào hỏi vài câu, sau đó mới nói tới bồi thường tiền gì đó mới đúng chứ? Vị này thì hay rồi, ngay cả lời khách sáo và chào hỏi cũng lười nói, ngay cả quy tắc tối thiểu nhất của giới thượng lưu cũng không nói tới, trực tiếp bày ra bộ mặt sống chết phải cần tiền, uổng cho dung mạo anh ta kinh diễm như vậy!
Lần đầu tiên trong đời, Diệp Vũ muốn xông tới cào cấu gương mặt của trai đẹp...
Tức giận trong lòng, nhưng trên gương mặt Diệp Vũ vẫn không biểu hiện ra, vẫn là bộ dáng phu nhân danh môn xinh đẹp đoan trang, từ ý tìm một chỗ rồi ngồi xuống, chỉ là ánh mắt lạnh buốt sắc như dao không ngừng bay tới người đàn ông đối diện, trên miệng vẫn nở nụ cười, “Cảm ơn, quý danh của tiên sinh là gì? Không phải người bản địa sao?”
“Tư Lẫm...nhà ở nơi khác.” Đôi mắt người đàn ông ngừng trên gương mặt Diệp Vũ, vốn dĩ khóe môi đã mang theo ý cười, nay đột nhiên giương lên nụ cười tà khí, nhấc nhấc chân trái của mình lên, “Cô Diệp đụng vào xe của tôi, hại chân trái của tôi bây giờ vẫn còn mất cảm giác, làm chậm trễ hành trình của tôi, thậm chí có thể khiến tôi đánh mất công việc, làm cho tinh thần của tôi bị tổn thất nặng nề...Thật sự hại tôi thảm rồi, không biết cô Diệp định bồi thường tôi thế nào?”
Không đợi lời nói vừa dứt, Diệp Vũ thiếu chút nữa tức đến thổ huyết.
Nhìn thần thái sáng láng của anh, còn tinh thần thì phấn chấn, bắt chéo hai chân, làm gì thảm như anh nói chứ?!
Mẹ nó, nói nhiều như vậy, còn hình dung bản thân mình thảm hại tột cùng, không phải chỉ vì một chữ...tiền đó chứ?
“Anh muốn bao nhiêu?” Diệp Vũ nghiến răng nói một câu.
Tư Lẫm ưu nhã buông hai chân xuống, ngón tay cầm gọng kính, tháo xuống, đôi mắt màu xám vốn dĩ hẹp dài âm u đột nhiên sáng lên, giống như đang suy tính một lúc, bình tĩnh nói, “Ừm...để cho chẵn thì đưa một trăm triệu đi.”
Vừa nói, tên này còn dùng tay gõ gõ lên bản văn kiện pháp luật ở trên bàn.
Trước mắt Diệp Vũ tối sầm, thiếu chút nữa ngất xỉu.
Cái gì mà ân nhân, đều là ảo giác! Tên này chính là một sao chổi! Anh trai à, anh bị bệnh sao không đi khám đi! Xe với chân của anh làm bằng vàng à? Cho dù lừa người thì cũng không nên lừa như vậy chứ? Thật sự coi Diệp Vũ cô là người tiêu tiền như rác sao?
Một trăm triệu, gần như muốn vét sạch số tiền cá nhân của Diệp Vũ rồi!
Nhưng không biết thế nào, Diệp Vũ đột nhiên nghĩ phúc do tâm mà ra, bỗng chốc bình tĩnh lại, người đàn ông tham tiền như vậy, tuy có chút tham lam, tốt nhất là nên tống cổ đi, nếu đã như vậy, chi bằng...
Nghĩ đến đây, đôi mắt hoa đào động lòng người của Diệp Vũ đột nhiên sáng lên, quan sát Tư Lẫm trên dưới thật kỹ, đôi mắt sáng quắc, giống như muốn nhìn thấu anh vậy.
Nghênh đón ánh mắt như vậy của Diệp Vũ, Tư Lẫm đột nhiên cảm thấy hứng thú, khẽ híp mắt, đôi mắt màu xám lộ ra sự hưng phấn khi chụp được con mồi, “Thế nào, cô Diệp sợ nhiều?”
Diệp Vũ ung dung, lấy ra một xấp chi phiếu từ trong túi, không nói hai lời, trực tiếp điền một dãy số lên trên, xé ra rồi đưa đến trước mặt Tư Lẫm, bình tĩnh hỏi, “Anh Tư, có đủ không? Nếu không đủ, tôi bồi thường cho anh thêm một chút...”
Đây là dùng tiền thăm dò mình?
Lòng Tư Lẫm như gương sáng, lại nhếch môi tà khí, ánh mắt quét qua gương mặt Diệp Vũ, nụ cười càng thích thú hơn, “Ồ? Thật à?”
“Đương nhiên.” Diệp Vũ cười giảo hoạt, “Đụng vào anh, bồi thường là chuyện nên làm.”
“Đáng tiếc...thỏa thuận đã ký xong rồi, cho dù đổi cũng không kịp.” Gương mặt tà khí của Tư Lẫm tràn đầy vẻ tiếc nuối, giống như thương tâm vì bản thân mình đã bỏ lỡ một khoản tiền vậy.
Diệp Vũ mím môi cười nhạt, đột nhiên cầm lấy tài liệu trên bàn trà, bên trên viết rất rõ ràng: Sau chuyện này, hai bên không thể có bất cứ lý do gì để yêu cầu bồi thường từ đối phương.
Một chi tiết đơn giản như vậy khiến Diệp Vũ hài lòng hơn với người đàn ông trước mắt, tuy là tham tiền nhưng không phải lòng tham không đáy, tốt, rất tốt.
“Anh Tư kết hôn chưa?” Diệp Vũ nhướng mày, bắt đầu nhìn thẳng vào người đàn ông này.
Mắt Tư Lẫm hiện lên sự nghi hoặc, gương mặt thì lại cười một cách lười biếng, trong câu nói cũng có vài phần trêu chọc, “Chưa gặp được người vừa xinh đẹp lại tài năng như cô Diệp đây, đương nhiên chưa cưới.”
Có được đáp án, tim Diệp Vũ hoàn toàn kiên định lại, đôi mắt lưu luyến nhìn một khối gỗ hình người trên bàn trà, trên gương mặt trắng như tuyết không tự chủ mà hơi đỏ ửng, ngay cả tay cũng hơi run rẩy, nhưng lại giả vờ bình tĩnh nói, “Có một cuộc làm ăn, không biết anh Tư có chịu làm không?”
“Hửm?” Tư Lẫm hiếm khi có chút kinh ngạc, đôi mắt khẽ lướt qua gương mặt bất an của Diệp Vũ, “Cô Diệp nói thử xem?”
Diệp Vũ khẽ cắn môi, đôi mắt lóe lên, giống như đã ra quyết định gì đó, giơ tay, khẽ chạm vào khối gỗ hình người trên bàn trà, im lặng, dường như đang thưởng thức khối gỗ đó...
Tư Lẫm không nhúc nhích, chỉ là trong đầu nhanh chóng dự tính ý đồ của Diệp Vũ, nhưng đột nhiên cảm thấy trời đất xoay chuyển trong đầu, mơ mơ hồ hồ...
Không ngờ Tư Lẫm lại đột nhiên thất thần, mắt Diệp Vũ sáng lên, dùng tốc độ nhanh như chớp giơ khối gỗ lên, đánh vào sau gáy của Tư Lẫm!
Sau gáy của con người có một huyệt vị mà khi đánh xuống sẽ có thể khiến người ta tạm thời hôn mê, mất đi khả năng hành động, sẽ không vì đánh trúng điểm chí mạng, hoặc là đánh gãy xương cổ dẫn đến việc trở thành người thực vật...Điểm này, kiếp trước Tả Vịnh Nhi đã nói với Diệp Vũ, chỉ là huyệt vị rất khó tìm!
Tư Lẫm căn bản không phòng bị cô cả nhà họ Diệp có giá trị vũ lực bằng không này, mà bản thân anh lại thất thần, cho nên ngay lập tức đánh trúng vào huyệt vị, hai mắt tạm thời tối sầm, cả người ngã xuống ghế sô pha.
Diệp Vũ gần như bị dọa còn nửa cái mạng, giả bộ trấn tĩnh, đứng dậy, đi đến bên cạnh Tư Lẫm, ngay cả mắt cũng không dám mở ra, dùng tay thăm dò hơi thở của anh, xác định mình không đánh chết người, lúc này mới mở mắt ra, thở phào một hơi, vừa lấy một hộp thuốc ra từ trong túi xách, vừa lừa mình dối người nhỏ tiếng nói thầm, “Chuyện này anh cũng không từ chối nhỉ? Tỉnh lại đừng trách tôi phá hư danh tiết của anh...Tôi khinh! Khinh! Đàn ông có danh tiết gì chứ?”
Hộp thuốc chẳng qua chỉ cỡ hộp diêm, bên ngoài ngoài 5 chữ ‘Kim Thương Bất Đảo Hoàn’ ra thì không còn viết gì nữa, ngay cả liều dùng cũng không có, lúc Diệp Vũ mua được từ bên phía bồi bàn của khách sạn Tứ Nguyệt, chỉ biết xấu hổ, quên mất hỏi chuyện liều lượng dùng thế nào.
Mở hộp ra, bên trong chỉ có ba viên thuốc màu nâu khói lớn cỡ móng tay, Diệp Vũ nhăn mặt, cô cũng không phải đàn ông, hoàn toàn chưa dùng qua đồ chơi này, cô làm sao mà biết liều dùng chứ?!
Xóa tên
Hạ quyết tâm, cô dứt khoát nhét hết toàn bộ viên thuốc vào miệng đối phương.
Bưng ly rượu đỏ đã rót sẵn lên, để bên miệng Tư Lẫm, đổ từng chút từng chút vào miệng anh, trên chiếc vòng mã não hồng hiện lên sóng nước lăn tăn, làm nổi bật đôi môi mỏng của người đàn ông, đẹp đẽ theo một cách gì đó rất riêng.
Lần đầu tiên trong hai kiếp, lần đầu tiên yêu đương, lần đầu tiên hôn, lần đầu tiên chung chăn gối, toàn bộ đều cho cái tên tra nam Quân Minh Dực kia, Diệp Vũ cô có oan ức hay không? Kiếp trước, bản thân bị tình yêu che mờ hai mắt, không nhìn rõ con người thật của Quân Minh Dực thì cũng thôi đi, kiếp này, rõ ràng Diệp Vũ cô đã biết người chồng này có đức hạnh thế nào, lại trơ mắt nhìn anh ta và người phụ nữ khác vui vẻ ngay trong đêm tân hôn, dựa vào đâu mà mình còn ngốc nghếch trao lần đầu tiên cho tên tra nam đó nữa?
Cuộc hôn nhân này vốn chỉ là một trò chơi đẫm máu, Diệp Vũ cô rốt cuộc ti tiện đến mức nào mà lại nhất mực đơn phương trung thành, duy trì cuộc hôn nhân với người đã diệt cả gia tộc mình chứ?
Ha, thật nực cười!
Trong lúc tay Diệp Vũ đang run rẩy, chuẩn bị hạ thủ, lại bất ngờ nghe thấy tiếng gõ cửa rất lễ độ vang lên bên ngoài phòng, điều này khiến Diệp Vũ run cầm cập, thuật tay mở cúc áo bằng đá obsidian, nhưng chưa kịp làm gì, chỉ có thể vội đứng dậy từ trên ghế sô pha, đi đến cửa, mở cửa ra nhìn người gõ cửa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Là người bồi bàn trước đó.
Mới nãy không nhìn kỹ, nhưng bây giờ nhìn lại, nếu đối phương mặc trang phục có hơi trung tính, Diệp Vũ thật sự cho rằng cậu ta là một cô gái thanh tú.
Bất quá chỉ mới 17 18 tuổi, lại hơi giống nữ, có khi còn xinh xắn hơn cả con gái, làn da vừa trắng vừa mịn, thân hình nhỏ nhắn, nụ cười sạch sẽ ôn hòa, hiển nhiên là bộ dáng của tiểu thụ, khiến người nhìn cảm thấy có thiện cảm.
⬅ Trước Tiếp ➡