⬅ Trước Tiếp ➡
“Rất tốt! Diệp Vũ... quả nhiên cô rất tốt!” Ngực Quân Minh Dực phập phồng lên xuống, đôi mắt màu nâu đậm cực kỳ xinh đẹp nhẹ nhàng híp lại, thêm một nét đẹp trai nổi bật.
Bà cụ Quân nhẹ nhàng niệm Phật, mở to hai mắt, trong đôi mắt già nua vẩn đục đã được thay thế bằng sự hiền từ tốt bụng, ánh mắt dịu dàng như chuồn chuột đạp nước lướt qua thân hình của Diệp Vũ, thản nhiên nói: “Minh Dực, hôm nay một màn này, chắc chắn là do lão hồ ly Diệp Cốc Viên kia lúc còn sống đã dựng nên... thật đủ thâm độc, đã chết ba năm rồi, còn có thể làm cho nhà họ Quân như một kẻ ngốc.”
Quân Minh Dực nhẹ nhàng cúi người, dùng khóe mắt liếc nhìn khuôn mặt quyến rũ như yêu tinh của Diệp Vũ, trong lòng đột nhiên nổi lên một ý định: Ván cờ này, không phải là ông cụ Diệp lúc còn sống đã dựng nên, mà là Diệp Vũ tự mình bày ra?
Không! Không có khả năng, cho dù cô nhóc Diệp Vũ này ngụy trang trước mặt mình hai mươi năm, rõ ràng là thiên kim hào môn cao ngạo lộng lẫy, làm ra dáng vẻ thuần khiết vô tội, nhưng sự say đắm trong đáy mắt của cô hẳn không sai! Một cô gái mới hai mươi tuổi, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhà cao cửa rộng, cho dù dạy bảo có tốt đi nữa, làm sao có thể có được tâm kế và thủ đoạn này chứ?
Ánh mắt bà cụ Quân ngắm nhìn ba đứa con trai đang ngồi bên cạnh mình, thản nhiên nói: “Lão Tam, nhanh cho người đi ngăn hai phù dâu kia lại, trên tay họ chắc chắn đang cầm bản thỏa thuận tài sản riêng của từng người trước khi kết hôn, hai bản thỏa thuận kia... cần phải hủy bỏ! Di chúc trên tay đoàn cầm quyền xám, chúng ta không thể động vào, vậy chỉ có thể hủy đi bản thỏa thuận tài sản riêng của từng người trước khi kết hôn rồi.”
“Dạ, mẹ.” Đáy mắt chú ba Quân hiện lên sự lạnh lẽo, dạ một tiếng, liền nhanh chóng rời khỏi hội trường hôn lễ.
Mặc dù Diệp Vũ đang ký bản di chúc kia, nhưng khóe mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bà cụ của nhà họ Quân kia, mắt thấy bà cháu ba thế hệ nói thầm hai câu, Tam Gia nhà họ Quân trực tiếp xông ra khỏi hội trường hôn lễ, nhưng lúc này, kim đồng hồ khổng lồ trên nền của sảnh cưới, đã chỉ hướng mười một giờ...
Nhìn thấy một màn này, Diệp Vũ cực kỳ vui vẻ cong khóe môi, ngay cả cặp mắt quyến rũ từ trong xương tủy cũng tràn đầy niềm vui.
Bà nội Quân thân yêu của tôi ơi, lúc này bà mới phát hiện có gì không đúng sao?
Thật sự là vạn phần xin lỗi, hai vị phù dâu Kim Đương Đương và Tả Vịnh Nhi, mỗi người cầm một bản thỏa thuận, đã lần lượt ngồi lên chuyến bay đi Mỹ và Thụy Sĩ vào nửa tiếng trước!
Tài sản của nhà họ Diệp, … mãi mãi đều sẽ không mang họ Quân!
Trong góc tối, biểu hiện của hai nhà Quân Diệp bị một bóng dáng cao gầy mà thần bí thu vào trong mắt, trong đôi mắt chim ưng hẹp dài màu xám bạc lóe lên tia sáng, lập tức kéo lên khóe môi, một nụ cười của ác ma xẹt qua, một giọng nói trầm thấp và từ tính vang lên, mơ hồ còn mang theo chút bá đạo: “May mà hôm nay gặp được tai nạn xe hơi! Trước nay tôi đều không biết, hóa ra thành phố Bắc Ninh, lại có thể náo nhiệt và thú vị hơn thủ đô, chậc chậc, thật không nở đi, phải làm sao đây…”
3: Hào môn thế gia
Ba đời hào môn, trăm năm thế gia.
Hào môn từ kinh doanh, thế gia từ chính trị.
Hai câu này là tiêu chuẩn đánh giá nổi tiếng của xã hội thượng lưu, hào môn sở dĩ gọi là hào môn, là sự giàu có cần có của cải tích lũy ba đời mà thành; thế gia sở dĩ gọi là thế gia, là cần gia tộc trăm năm có quyền hành và danh vọng trong giới chính trị mà thành… những cái gọi là thổ hào giàu có kia, trong xã hội thượng lưu chân chính mà nói, chẳng qua là một màn kịch hài.
Gia tộc đã qua ba đời và trăm năm cũng chưa từng suy bại, mới có tư cách bước vào tầng lớp quyền quý chân chính.
Hào môn thế gia, từ trước đến nay luôn ganh đua về nền tảng, sự tích lũy, ganh đua về vốn liếng và tài sản thừa kế, hào môn thế gia thịnh vượng chân chính, không nằm ở thế lực và của cải của gia tộc to lớn bao nhiêu, mà nằm ở trình độ xuất sắc của những người thừa kế và sự gắn kết của gia tộc đó có đủ hay không.
Những gia tộc có sự gắn kết mạnh mẽ và những người thừa kế hàng đầu, luôn là sự hâm mộ của cả xã hội thượng lưu; không có người thừa kế thích hợp, đây là ác mộng đối với mỗi một hào môn thế gia.
Đối với nhà họ Diệp của thành phố Bắc Ninh mà nói, nguyên nhân thật sự của việc gia tộc suy bại, chính xác là do gia tộc không có người tài để kế thừa, không có người thừa kế xuất sắc.
Mà hôm nay, hào môn cổ xưa đang ngày càng suy bại, lại hồi sinh một lần nữa, cho mọi người nhìn thấy một mặt khác thuộc về nhà họ Diệp, … cho dù gia tộc Diệp thị không có đàn ông xuất sắc, nhưng có một cháu gái đích tôn xuất sắc có thể chống đỡ cả gia tộc!
Chỉ cần Diệp Vũ không chết, nhà họ Diệp liền có khả năng khôi phục sự hưng thịnh.
Phụ nữ, càng hơn cánh mày râu.
Chỉ đơn thuần là một tiệc cưới náo nhiệt, rất nhiều người đều âm thầm nuốt câu nói ‘Diệp Vũ trèo cao đối với cậu ba Quân’ trở vào.
Diệp Vũ dùng sự xuất sắc và đẳng cấp của bản thân, để giáng một cái tát rất đẹp vào mặt toàn bộ xã hội thượng lưu của thành phố Bắc Ninh!
Tiệc cưới xa hoa, vô số sơn hào hải vị, mùi hương thơm ngát, ăn uống linh đình, dường như có một loại ý vị không giống bình thường đang bao phủ trong không khí, đặc biệt là rất nhiều cặp mắt đang lặng lẽ đuổi theo bóng dáng quyến rũ trong chiếc váy cưới màu đỏ, gần như đang quan sát lại thật tỉ mỉ cô cả nhà họ Diệp trước nay vẫn luôn kín tiếng này.
Mặc dù quy trình của hôn lễ đã kết thúc, cô cả nhà họ Diệp và cậu ba nhà họ Quân đã trở thành vợ chồng chính thức, họ vẫn quen gọi Diệp Vũ… là cô cả nhà họ Diệp.
Kia là một sự công nhận đối với cô, cũng là một loại kháng cự cố chấp đối với việc liên hôn của hai nhà Quân Diệp.
Nhà họ Quân là thế gia nổi tiếng lâu đời, nhà họ Diệp là hào môn cổ xưa, Quân Minh Dực là người thừa kế tương lai của nhà họ Quân, Diệp Vũ sắp trở thành người nắm quyền của nhà họ Diệp, liên minh mạnh mẽ này, sẽ ảnh hưởng đến trật tự của cả thành phố Bắc Ninh… không ai có thể thích điều này.
Ánh mắt của Quân Minh Dực, dừng lại rất lâu trên bàn khách quý nổi bật kia, trên một bàn kia, ngoại trừ người phụ nữ duyên dáng sang trọng và một thiếu nữ lanh lợi, còn lại toàn bộ đều là đàn ông khôi ngô tuấn tú, vẻ đẹp của mỗi người đều không giống nhau, nhưng chính là giữa hai hàng lông mày lại có hơi giống nhau, hoặc là sáng sủa, hoặc là trẻ đẹp tao nhã, hoặc là ấm áp như gió, hoặc là trong sáng thuần khiết, như từng viên đá quý rực rỡ cùng rơi vào trong một đĩa ngọc, vô cùng bắt mắt.
Tuy là hai đời Diệp Vũ mới nhìn thấy nhóm người này, đầu tiên cũng có hơi kinh ngạc, sau đó nghĩ đến dòng họ của những người này, không kiềm chế được trong lòng có hơi kinh ngạc, một cảm giác hâm mộ mạnh mẽ trỗi dậy.
Một bàn đầy người kia, toàn bộ đều là họ Tần, là thế gia hưng thịnh nhất thành phố Bắc Ninh, nhà họ Tần.
Thành phố Bắc Ninh lớn như vậy, hào môn thế gia, chìm nổi thăng trầm, cho đến hôm nay chẳng qua là nhị đại thế gia, tứ đại hào môn.
Cái gọi là nhị đại thế gia, chính là chỉ hai nhà, nhà họ Quân và nhà họ Tần.
Nhà họ Quân là thế gia nổi tiếng lâu đời ở thành phố Bắc Ninh, đã bén rễ ở mảnh đất này hàng chục năm sau thời kỳ đó, lịch sử chính trị gần hơn một trăm năm mươi năm của gia tộc đã làm gia tộc Quân thị này trở thành vua một cõi ở thành phố Bắc Ninh, đặc biệt là mười mấy năm trước ông cụ Quân lấy bà cụ Quân thân phận không bình thường, càng làm nhà họ Quân càng thêm thịnh vượng, trong vòng trăm năm qua, nhà họ Quân bá đạo tiêu diệt biết bao nhiêu thế gia nhỏ đang nổi lên, thủ đoạn cay độc khiến nhà họ Quân hoàn toàn ngồi vững vị trí thế gia số một ở thành phố Bắc Ninh.
4: Hào môn thế gia
Thế gia nhà họ Tần, là một đại thế gia khác một tinh hoa còn sót lại của thành phố Bắc Ninh, là thế lực duy nhất có thể đủ sức chống chọi với nhà họ Quân. Không giống bản chất vua một cõi của nhà họ Quân, thời còn trẻ nhà họ Tần là gia tộc có danh vọng ở phương Nam, gia tộc thịnh vượng, lấy kinh doanh làm chính, chính trị hỗ trợ, nghe nói đắc tội với đại thế gia nào đó trong thủ đô, suýt nữa tan cửa nát nhà, đành phải từ bỏ căn cứ, chạy đến thành phố Bắc Ninh ở phương Bắc, sinh sôi nảy nở, nhưng hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ kinh doanh, chuyên tâm làm chính trị, hơn trăm năm qua, nhà họ Tần chưa từng quên đi sự hổ thẹn năm xưa, con cháu của gia tộc thịnh vượng, vừa xuất chúng vừa tự mình cố gắng, không biết đã làm cho bao nhiêu gia tộc vô cùng ghen tị.
Đại thù của hai nhà Quân Tần, thời trẻ nhà họ Tần chạy đến thành phố Bắc Ninh, khi là tài năng mới xuất hiện của giới chính trị, nhà họ Quân dùng thủ đoạn thấp hèn suýt nữa đã tiêu diệt nhà họ Tần, cũng suýt nữa phá vỡ nền tảng của nhà họ Tần, may mà thủ đoạn của lão tổ tiên nhà họ tần khi đó lợi hại, giữ gìn được gia tộc, chịu đựng gian truân vất vả cả một đời, trước lúc chết, làm nhà họ Quân như một tên ngốc, cuối cùng để cho nhà họ Tần có thể phát triển trở lại; đứng vững gót chân trên ranh giới của thành phố Bắc Ninh.
Mà tứ đại hào môn, là chỉ nhà họ Diệp, Mạnh, Kim, Tô.
Trong gia tộc tứ đại hào môn này, nhà họ Diệp là gia tộc cổ xưa nhất, lịch sử năm sáu trăm năm, có thể bắt nguồn từ thời phong kiến, lịch sử lâu đời thậm chí khiến rất nhiều thế gia ở thủ đô lấy làm hổ thẹn, nếu như không phải là luôn kiên trì làm kinh doanh, cũng nếu như không phải sớm đã kết thúc chế độ quân chủ, sợ là nhà họ Diệp sớm đã trở thành ‘quý tộc’.
Nhà họ Mạnh, thời trẻ là nhà có dòng dõi Nho học, chỉ là kể từ khi làm chính trị thất bại, đổi thành làm kinh doanh, lịch sử hơn một trăm năm khiến gia tộc này hưng thịnh không suy, dòng dõi Nho học và kinh doanh đều xem trọng gia giáo, làm nhà họ Mạnh được ca ngợi khắp nơi là “thương nhân Nho giáo”, hành vi kín tiếng của con cháu trong gia tộc, là gia tộc làm người khác không thể nắm bắt nhất.
Nhà họ Kim, là gia tộc có tiền nhất, ngạo mạn nhất trong tứ đại hào môn này, làm giàu dựa vào tài chính, cho đến hôm nay cũng chẳng qua là bốn thế hệ mà thôi, mặc dù lịch sử ngắn ngủi, nhưng sức ảnh hưởng to lớn, trong phạm vi thành phố Bắc Ninh, ngân hàng nhà họ Kim có thể đột ngột giành một miếng thịt trong một phần thị trường của ngân hàng quốc doanh, hành động này đã khiến cả thành phố Bắc Ninh sôi nổi, cho đến nay, nhà họ Kim vẫn như xưa nắm giữ nửa giang sơn của thị trường tài chính thành phố Bắc Ninh.
Nhà họ Tô, cũng là nhà mẹ của bà cụ Diệp, lập nghiệp dựa vào khai thác than, cho dù qua trăm năm, nhưng vẫn là bán than, luôn bị xã hội thượng lưu khinh thường, mặc dù được xưng là một trong tứ đại hào môn, năm xưa chẳng qua là dựa vào sự cứu tế của nhà họ Diệp, mới từ một nhà bán than mà mọi người khinh thường từng bước gia nhập vào xã hội thượng lưu, mười mấy năm trước mới chiếm được cái gọi là hào môn thứ tư của thành phố Bắc Ninh, nhưng đối với mấy gia tộc ở xã hội thượng lưu này mà nói, nhà họ Tô chính là một trò cười.
Trong lãnh thổ thành phố Bắc Ninh, ngoại trừ nhị đại thế gia này, càng không có cái gọi là thế gia, một số tiểu thế gia lẻ tẻ có đủ điều kiện còn chưa ngồi vững vị trí, đã bị vua một cõi là nhà họ Quân dùng thủ đoạn mạnh mẽ trực tiếp tiêu diệt, chỉ còn lại một vài hào môn nhỏ lẻ tẻ, hoàn toàn không thể tạo ra kết quả gì.
Mà hôm nay, vua một cõi là nhà họ Quân và hào môn cổ xưa là nhà họ Diệp kết thành thông gia, thế gia mạnh nhất và hào môn có nền tảng sâu nhất kết thành đồng minh, một thế gia mới như nhà họ Tần, làm sao có thể ngồi tiếp đây?
Nhà họ Quân càng mạnh, nhà họ Tần cách ngày bị tiêu diệt càng gần hơn một bước.
Cho nên, khi Diệp Vũ kéo tay Quân Minh Dực đi đến bàn này kính rượu, ánh mắt của người nhà họ Tần đều mang theo dao.
 
1: Đàn ông tồi
Trên gương mặt dịu dàng lưu luyến của Quân Minh Dực hiếm khi lộ ra nụ cười tràn đầy năng lượng, như ánh mặt trời tháng ba, trong sự ấm áp và thoải mái lộ ra một hơi lạnh băng giá yếu ớt, bưng ly rượu đế cao trên tay, thủy tinh sáng long lanh càng làm nổi bậc thêm ngón tay thon dài tinh tế, lúc giơ tay, ánh mặt trời xuyên qua ly rượu đế cao sáng óng ánh, làm nổi bật lên những ngón tay trắng nõn, nhất cử nhất động đều vô cùng hoàn hảo.
Không nhìn thấy ánh mắt như dao đang vù vù phóng qua của người nhà họ Tần và nụ cười mơ hồ chứa sự tự đắc của Quân Minh Dực bên cạnh, ngược lại Diệp Vũ thật ra rất tùy ý bưng ly rượu thủy tinh đế cao lên, một cánh tay khác tuân theo nghi lễ cổ xưa, vén góc tay áo của chiếc váy dài, kính tất cả mọi người trên bàn, lúc này mới cười nói: “Bà Tần, cô Tần cùng với các cậu Tần đây, cảm ơn mọi người có thể đến tham gia hôn lễ của tôi và Minh Dực, tôi xin kính trước.”
Bà Tần ung dung và sang trọng bưng ly rượu lên, cũng đứng dậy, một cái nhíu mày một nụ cười đều có dáng vẻ thuộc về phu nhân thế gia, lại không chút nào hợp với dáng vẻ thế gia, thân thiết và nhã nhặn đến mức làm lòng người sinh ra thiện cảm, so với sự kiêu ngạo và ngông cuồng của mẹ chồng Diệp Vũ là Khương Ngọc Lan, hoàn toàn là hai cấp bậc khác nhau.
⬅ Trước Tiếp ➡