⬅ Trước Tiếp ➡
 
          Trong nháy mắt, bà cụ Diệp lại nổi trận lôi đình, "Mày là thứ hèn hạ! mày tạo phản rồi! Lại dám lấy nhà họ Tô uy hiếp tao sao? Nếu mày dám động vào một sợi tóc của nhà họ Tô , thì tao sẽ đánh chết thứ hèn hạ đĩ điếm mày đấy! Mày là đồ tai tinh mất tiền... Mày đây là muốn giết chết tao à! Bà cụ sắp già như tao còn phải bị tiện nhân uy hiếp như vậy, tao không muốn sống nữa!"
 
          Đông đảo các tân khách đều âm thầm lắc đầu than thở, hôm nay nhìn người của nhà họ Diệp và bà cụ Diệp hồ đồ này, thảo nào khi còn sống ông cụ Diệp phải giao phó sản nghiệp của gia tộc cho trưởng tôn nữ Diệp Vũ này.
 
          Bà cụ Diệp nổi giận rồi, đương nhiên không quan tâm nhiều như vậy, nhưng gia chủ cũ của nhà họ Tô lại nhìn hiểu sự uy hiếp sâu đậm trong đáy máy của cô cả nhà họ Diệp, trong lòng thầm mắng ông cụ Diệp đã qua đời, nhưng lại kiêng kỵ cô cả nhà họ Diệp đang nắm được gia sản này sẽ gây ngáng chân cho nhà họ Tô, nên chỉ có thể đứng dậy, kéo cánh tay của bà cụ Diệp, cẩn thận khuyên nhủ, "Chị họ à, có lời gì, chị về nhà rồi hãy nói, hôm nay là ngày liên hôn của hai nhà, chị... nếu chị tiếp tục ồn ào như vậy, chỉ có thể khiến người khác chê cười."
 
2 Bà cụ Diệp la lối khóc lóc
 
          Có gia chủ nhà họ Tô cho bậc thang đi xuống, bà cụ Diệp tạm thời dập tắt được ngọn lửa, hung ác trợn mắt nhìn trưởng tôn nữ trêu người chán ghét này, nhưng trong lòng lại là suy nghĩ đợi trở về nhà, bà ta tự có cách làm ầm ĩ để lấy lại sản nghiệp của nhà họ Diệp từ trong tay cô nhóc này!
 
          Sau khi làm ầm ĩ như vậy, cuối cùng bà cụ Diệp cũng ngừng công kích coi như kết thúc.
 
          Diệp Vũ lấy được sản nghiệp của nhà họ Diệp, điều này không khỏi làm tất cả mọi người của nhà họ Quân, mừng thầm trong lòng: Diệp Vũ lấy được càng nhiều, nhà họ Quân bọn họ càng có lợi.
 
          Ngay trước mặt xã hội thượng lưu của toàn bộ thành phố Bắc Ninh, Diệp Vũ thoải mái nhận lấy bản di chúc từ trong tay ông Andre, ký nhận thỏa thuận, từ giờ khắc này, cô chính thức trở thành gia chủ đương thời của nhà họ Diệp, nhưng cuối cùng lúc bắt tay với ông Andre, cô lại lặng lẽ nhận ra được, ông Andre nhét một chiếc chìa khóa vào trong lòng bàn tay mình ...
 
          "Ha ha, cô gái nhỏ, chúc mừng cháu." Ông Andre cởi mở chúc mừng, còn tặng thêm cho Diệp Vũ một cái ôm thật lớn, "Hy vọng cháu đừng phụ lòng kỳ vọng của ông nội cháu đối với cháu."
 
          Diệp Vũ cười quyến rũ xinh đẹp, "Dĩ nhiên.  Ông nội Andre, mặc dù cháu không biết ông nội thông qua con đường nào để liên lạc với đoàn luật sư cầm quyền xám, nhưng, không biết chúng ta có thể tiếp tục hợp tác này hay không ?"
 
          Lời này vừa nói ra, lại khiến ông Andre sửng sốt, vẻ mặt hơi không hiểu, hoàn toàn không rõ vừa rồi cô gái nhỏ hai mươi tuổi này rốt cuộc là có ý gì.
 
          Ánh mắt của Diệp Vũ kiên định nhìn toàn bộ hội trường, cuối cùng cố định trên người ông Andre ở trước mặt, "Là ý trong lời nói của cháu. Cháu muốn thay đổi di chúc vào hôm nay, ngày tháng hết hạn của di chúc này đến lúc cháu ba mươi tuổi: Trước khi tôi ba mươi tuổi, bất luận là chết bất ngờ hoặc là bị bệnh chết, thì tất cả di sản dưới tên của tôi giao hết cho giám đốc quốc tế bên thứ ba xử lý, do giám đốc bên thứ ba cầm quyền xám tiến hành, bất kỳ ai cũng không có quyền thừa kế, bao gồm con và cha mẹ của tôi."
 
          Nói tới chỗ này, Diệp Vũ liếm môi, ánh mắt nguy nghiêm nhìn bà cụ Diệp, tiếp tục nói, "Nội dung của di chúc: Nếu tôi không chết, thì 5% lợi nhuận hàng năm sẽ cung cấp đều cho sinh hoạt hàng ngày của người nhà tôi, 5% lợi nhuận sẽ xem như tiền thuê giám đốc của bên thứ ba, 10% lợi nhuận sẽ xem như tiền thuê cầm quyền xám, 20% lợi nhuận dùng cho việc từ thiện, 10% lợi nhuận dung nhập vào vốn hoạt động nội bộ của sản nghiệp tập đoàn ... 50% lợi nhuận còn sót lại, quyên tặng cho nhà nước."
 
          Toàn bộ hội trường xôn xao!
 
          Những thiên kim phu nhân kia chưa bao giờ hiểu được mùi vị, chỉ cảm thấy cô cả nhà họ Diệp thật là nể mặt rồi mà không biết xấu hổ, còn nhỏ tuổi lại bắt chước ông nội lập di chúc; những tân khách hiểu được tâm ý trong đó, âm thầm giơ ngón tay cái lên với cô cả nhà họ Diệp!
 
1: Nhà họ Quân mắc lừa
Xem ra, cô cả nhà họ Diệp này sớm đã nhìn rõ bản thân tứ bề khốn đốn, tình cảnh kẹt trong hang cọp, gả vào nhà họ Quân nào phải là đi hưởng phúc? Rõ ràng là vào hang sói! Một bầy sói đói đầy mưu đồ đối với sản ngiệp của nhà họ Diệp! Cô lập bản di chúc này, là vì phòng ngừa về sau, dùng lợi ích khổng lồ kéo đoàn luật sư cầm quyền xám và đất nước xuống nước, hơn nữa chính là giữ lại cho bản thân cô một tấm bùa hộ mệnh, cũng giữ lại cho nhà họ Diệp một con đường lui…
Có lợi ích khổng lồ này làm cái giá, nếu như Diệp Vũ thật sự xảy ra chuyện không may, các tiểu bối của nhà họ Diệp ít nhất còn có thể giữ được mạng.
Nếu không, Diệp Vũ cô kế thừa sản nghiệp nhà họ Diệp, chỉ cần tìm người trực tiếp giết chết cô, theo luật thừa kế, không phải sẽ có cơ sở có được gia sản hàng tỉ của nhà họ Diệp hay sao?
Biết rõ đây là một cái hố, còn là cái hố to, là người giữ quyền quyết định của đoàn luật sư cầm quyền xám sắc mặt Andre có hơi thay đổi, do dự trong giây lát, nhưng vẫn không ngăn được sự hấp dẫn từ số của cải to lớn kia, ngay tại chỗ viết ra di chúc, được Diệp Vũ ký tên liền có hiệu lực…
Nhìn Diệp Vũ và ông Andre ký bản di chúc mới kia ngay tại chỗ, nụ cười dịu dàng chói mắt trên mặt Quân Minh Dực dần dần nhạt đi, cho đến cuối cùng, đáy mắt hiện lên một tia không cam lòng, mưu tính nhiều năm như vậy, việc sắp thành, Diệp Vũ lại có thể giở trò như vậy!
Đừng nói là Quân Minh Dực, ngay cả bà cụ Quân ngồi ở phía trước cũng nhẹ nhàng khép lại hai mắt vẩn đục, để che đi sự âm u lạnh lẽo thoáng qua trong đôi mắt.
Dường như, hôn lễ này đã trở thành buổi biểu diễn của cô cả nhà họ Diệp, cô dùng một cách hoàn toàn mới, tuyên bố với toàn bộ xã hội thượng lưu của thành phố Bắc Ninh quyết tâm chấn hưng gia tộc của Diệp Vũ cô.
Chỉ là, trong lòng bà cụ Quân mơ hồ có hơi bất an, dường như… một trận ầm ĩ lớn như vậy, làm mọi người tạm thời quên đi một việc.
Đợi đã!
Không đúng… mắc lừa rồi!
Bà cụ Quân thản nhiên mở to đôi mắt, trong đôi mắt già nua vẩn đục kia lộ ra sự khẩn thiết và sốt ruột, sự tức giận thoáng hiện lên trên khuôn mặt già nua hiền từ rồi biến mất, đó là vẻ mặt thẹn quá hóa giận sau khi bị người khác tính kế!
Phát hiện sắc mặt bà nội nhà mình không đúng, nhân lúc lực chú ý của mọi người đều đặt trên người Diệp Vũ, Quân Minh Dực lặng lẽ lùi về sau mấy bước, đi đến bên cạnh bà cụ Quân, nhỏ giọng hỏi: “Bà nội, sao vậy?”
Bà cụ Quân cố gắng kiềm nén lửa giận trong lòng, ánh mắt sáng rực nhìn sang đứa cháu dâu mới, thấp giọng hỏi: “Minh Dực, phù dâu bên cạnh con bé Diệp đâu?”
Quân Minh Dực không rõ tình hình bên trong, nhìn lướt qua toàn hội trường: “Hửm? Bà nội, bà không nói cháu cũng không chú ý, hai phù dâu bên cạnh Diệp Vũ đều không thấy nữa rồi...”
Lời còn chưa dứt, đáy mắt Quân Minh Dực chợt lạnh, cuối cùng anh ta cũng ý thức được chỗ nào không đúng rồi!
Đầu tiên là Diệp Vũ dựa trên thỏa thuận của ông nội lúc còn sống, lừa gạt chính mình ký xuống bản thỏa thuận tài sản riêng của từng người, còn ký ba bản, mỗi người một bản cũng thôi đi, nói là lấy một bản khác đi công chứng, tiếp đó, đoàn luật sư cầm quyền xám mang theo bản di chúc của ông cụ Diệp khi còn sống xuất hiện, giao lại toàn bộ gia sản hàng tỉ chưa giải quyết được trong ba năm cho Diệp Vũ, mà đồng thời, hai vị phù dâu mang theo bản thỏa thuận tài sản trước đó liền không thấy bóng dáng...
Mà ý tứ này, chính là toàn bộ tài sản khổng lồ của nhà họ Diệp đều thuộc về Diệp Vũ, không thuộc về tài sản chung của vợ chồng, cho dù Quân Minh Dực là chồng của Diệp Vũ, bất kể Diệp Vũ có chết hay là ly hôn, bất kể cô có con cái hay không, của cải to lớn như vậy ngay cả một đồng cũng không liên quan đến nhà họ Quân!
2: Nhà họ Quân mắc lừa
Thật hay cho Diệp Vũ cô, đầu tiên lừa tôi ký thỏa thuận tài sản riêng của từng người, sau đó mới cầm lấy di sản, thu khối tài sản khổng lồ vào trong túi của mình, còn lập loại di chúc kia! Đã như vậy, hai nhà Quân Diệp liên hôn, còn có ý nghĩa gì nữa?
Diệp Vũ, ngược lại lá gan của cô rất lớn, lại có thể tính kế lên người Quân Minh Dực tôi thì không nói, còn làm cho nhà họ Quân như một kẻ ngốc!
⬅ Trước Tiếp ➡