Khi ông cụ Diệp còn sống chỉ nói cho Diệp Vũ ba câu: Thứ nhất, nhất định phải gả vào nhà họ Quân, thứ hai, ngày hôn lễ đó, nhất định phải mặc bộ váy cưới Vân Phong Phượng Hoàng Đồ gia truyền, thứ ba, trước hôn lễ phải ký thỏa thuận tài sản riêng của từng người.
Ông cụ Diệp chỉ dặn dò cháu nữ đích tôn ba câu này, nhưng không nói cho cô biết, ba câu này quyết định Diệp Vũ có thể thật sự thừa kế nhà họ Diệp hay không, cũng quyết định toàn bộ vận mệnh của nhà họ Diệp.
Đời trước, Diệp Vũ cũng không biết, ba câu dặn dò lúc ông nội còn sống là lời kỳ vọng và báo hiệu, có lẽ. . . Biết rồi cũng sẽ không quá để ý, cho nên, Diệp Vũ chỉ làm được điều thứ nhất, —— gả cho Quân Minh Dực.
Tình yêu, khiến người phụ nữ trở nên ngu ngốc, mù quáng, điếc tai, Diệp Vũ của đời trước chính là một ví dụ tốt nhất.
Giọng điệu quen thuộc của ông Andre lại quanh quẩn ở bên tai, nội dung giống nhau, nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác với Diệp Vũ. . .
"Di chúc của Diệp Cốc Viên nhà họ Diệp Thành phố Bắc Ninh : Tất cả cổ phần sản nghiệp của Diệp Thị, bao gồm y dược Diệp Thị, công nghiệp rượu Diệp Thị, châu báu Diệp Thị, tất cả cổ phần của ba sản nghiệp lớn, nhà lớn của nhà họ Diệp và tất cả đất đai sản nghiệp xung quanh và tất cả đồ vật bên trong sản nghiệp, toàn bộ đều thuộc sở hữu của cháu gái Diệp Vũ; cổ phần và quyền của trung tâm thương mại Kim Diệp ở thành phố Bắc Ninh chia đều cho hai cháu gái Diệp Nghiên, Diệp Quả, biệt thự nhà họ Diệp và tất cả tiền gửi ngân hàng cùng với đồ vật bên trong két sắt chia ra thuộc vật sở hữu của cháu gái Diệp Nghiên, Diệp Quả; và lập trưởng nữ đích tôn của Diệp Thị - Diệp Vũ làm gia chủ mới của nhà họ Diệp, giải quyết tất cả công việc của nhà họ Diệp, không ai có quyền can thiệp nghi ngờ, để thể hiện sự công bằng, đặc biệt lập bản di chúc này, vợ Tô thị và hai con trai Diệp Thế Phong, Diệp Thế Long không được có bất kỳ quyền thừa kế nào."
2 Di chúc
Di chúc mà ông Andre đọc ra, giống như một nắm đấm trực tiếp đập vào ngực bà cụ Diệp, khiến gương mặt vốn dĩ cay nghiệt ngang ngược của bà ta trắng bệch, gần như không dám nghe đến câu nói cuối cùng. . . Vợ Tô thị không được có bất kỳ quyền thừa kế nào!
Điều này có nghĩa là, cho dù là con trai cháu gái chết đi, bà cụ Diệp bà ta cũng không có được một xu một hào nào của sản nghiệp nhà họ Diệp !
Bà cụ Diệp run rẩy, tay chỉ vào ông Andre, kinh ngạc hét lên, "Tên lừa gạt! Gạt người! Tôi hầu hạ cái lão bất tử đó cả đời, sắp già rồi, vậy mà lại một xu tiền cũng không nhận được. . . Ông đang gạt tôi! Ông nhất định là thông đồng với nha đầu chết tiệt Diệp Vũ này, các người đang hợp tác để gạt tiền của nhà họ Tô chúng tôi!"
Ngay khi nói ra những lời này, các tân khách có mặt cũng không khỏi bật cười, nếu nói là cô cả nhà họ Diệp và người khác giả mạo di chúc thì còn có thể, nhưng nếu là cầm quyền xám tiếng tăm lừng lẫy của Quốc tế. . . Ha ha, nói đùa sao? Ngay cả những tài phiệt lớn nước ngoài đó cũng yên tâm mạnh dạn dùng đoàn luật sư cầm quyền xám giải quyết vấn đề di sản, cô cả nhà họ Diệp bà ta ở thành phố Bắc Ninh lấy cái gì tới hối lộ người ta?
Điều thú vị nhất là, bà cụ Diệp nói chuyện quá thú vị, cái gì gọi là "Tiền của nhà họ Tô chúng tôi" ? Bà ta cũng đã gả vào nhà họ Diệp mấy chục năm rồi, đã sinh con cháu, lại còn có thể tự coi mình là người của nhà họ Tô, coi đồ của nhà họ Diệp thành vật trong túi của nhà họ Tô, làm như vậy có phải hơi quá rõ ràng hay không ?
Các tân khách đều đang cười nhạo bà cụ Diệp làm trò cười cho thiên hạ, nhưng người nhà họ Diệp lại không có ai dám đứng ra ngăn cản bà ta, tất cả đều cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy gì cả. . . Bà cụ Diệp xây dựng thế lực ở nhà họ Diệp đã lâu, không ai dám lên trước chạm vào người xui xẻo như bà ta.
Mắt thấy không có ai lên tiếng giúp mình, bà cụ Diệp càng thêm điên cuồng, tung vạt áo, đi tới trên thảm đỏ dưới sự nâng đỡ của Tô Đan Hồng, nhéo đầu ngón tay chỉ vào Diệp Vũ, nhẫn tâm nói, "Nha đầu Vũ, chữ hiếu mà cháu học nhiều năm đều học trong bụng chó sao? Người đã gả đi, thì như nước đổ ra ngoài, nếu đã gả vào nhà họ Quân, cháu đã không còn là người của nhà họ Diệp chúng ta! Sản nghiệp của nhà họ Diệp không tới lượt người ngoài như cháu cầm lấy! Thức thời, thì nhanh chóng giao sản nghiệp của nhà họ Diệp ra khi còn chưa muộn, bà vẫn còn xem cháu là cháu gái của nhà họ Diệp bà, bằng không. . . Đời này cháu cũng đừng trở về nhà họ Diệp nữa!"
Quân Minh Dực đứng ở bên cạnh Diệp Vũ đã sớm nghe nói đến "Uy danh" ăn vạ khóc lóc om sòm của bà cụ Diệp này, quả quyết lui về phía sau mấy bước, dáng vẻ đây là "Chuyện nhà các người tôi không xen vào " .
"Bà nội thật sự biết nói đùa, Diệp Vũ cháu vẫn còn họ Diệp đấy, sao lại không phải là người của nhà họ Diệp rồi?" Diệp Vũ cau mày, nụ cười khôn khéo vô hại, "Nếu ông nội đã giao nhà họ Diệp cho cháu, chính là tín nhiệm cháu, cháu gái phải thay ông nội trông nom sản nghiệp của nhà họ Diệp thật tốt, chờ sau này cháu lớn tuổi rồi, đương nhiên sẽ đào tạo dạy bảo con cháu nhà họ Diệp đạt tiêu chuẩn, để truyền lại quyền thừa kế của nhà họ Diệp. . . Bà nội lớn tuổi rồi, cũng đừng bận tâm những thứ này, cháu gái sẽ không ít đi chi tiêu ăn mặc của bà."
Bà cụ Diệp không ngờ tới, hôm nay cháu gái đích tôn luôn ngoan ngoãn vậy mà lại để cho mình chạm vào đinh mềm*, bà ta giận đến mức suýt chút nữa không đã nhổ nước bọt lên gương mặt hồ ly tinh này, căm hận trừng con trai trưởng của mình, lại to tiếng tức giận mắng, "Nha đầu chết tiệt cháu, sao có thể nói chuyện với bà như thế? Dạy dỗ nhiều năm như vậy đều cho chó ăn rồi sao? Bàn về gia sản, cha cháu mới là người thừa kế chính thống, một cô nhóc như cháu, rõ ràng chính là một người mất tiền, có tư cách gì thừa kế gia sản lớn như vậy ?"
*Một sự bắt bẻ hoặc từ chối khéo léo.
Nhận được ánh mắt của mẹ mình, cha Diệp cười khổ, nhã nhặn khuyên nhủ trưởng nữ của mình, "A Vũ, con nghe theo ý của bà nội con nhé? Bà nội con lớn tuổi rồi, rất không chịu nổi tính khí tức giận lớn như vậy. . . A Vũ, đối nhân xử thế, hiếu thuận là quan trọng nhất, những gia sản gì đó, đều là vật ngoài thân, một cô nhóc như con ăn sung mặc sướng là được rồi, muốn khối gia sản lớn như vậy làm gì?"
Nghe lời này! Cái gì gọi là đều là vật ngoài thân? Hôm nay trong trường hợp này, cha lại còn ngoan ngoãn phục tùng bà nội? Lại khuyên con gái ruột của mình từ bỏ gia tộc, để dỗ dành niềm vui cực phẩm của bà nội?
1 Bà cụ Diệp la lối khóc lóc
Những lời này của cha Diệp, giống như một chậu nước đá dội lên người Diệp Vũ từ đầu đến chân, dội khiến cô lạnh đến thấu tim.
Cho dù cha thiên vị con gái riêng, nhưng công khai cản trở ngay ở trong hôn lễ, Diệp Vũ cũng chưa từng thật sự để ý đến điều đó, nhưng một câu nói vừa rồi kia "Gia sản đều là vật ngoài thân", lại triệt để khiến trái tim cô lạnh lẽo... Cơ nghiệp năm trăm năm lịch sử của nhà họ Diệp, hơn hai mươi đời người tận lực dùng máu tươi và tính mạng để bảo vệ gia sản này, truyền thừa gia sản này, nhưng đến đáy mắt của cha, lại không đáng giá một đồng?
Trong mắt của ông ta, rốt cuộc là có nhà họ Diệp hay không ? !
Trái tim lạnh lẽo, nhưng trên mặt Diệp Vũ cũng không biểu hiện bất kỳ điều gì, ngược lại là cười nhẹ, ánh mắt liếc nhìn gương mặt gian xảo của bà cụ Diệp, thản nhiên nói, "Bà nội, cha, trên gia quy của nhà họ Diệp, có quy củ truyền cho con trai không truyền cho con gái nhà họ Diệp sao? Ba mươi hai điều gia quy của nhà họ Diệp, thân là con gái của nhà họ Diệp, con chỉ nhớ ông nội dùng mọi cách để dặn dò: Lợi ích của gia tộc cao hơn mọi thứ. Nhưng cho tới bây giờ cũng không biết, hiếu thuận lại cao hơn lợi ích của gia tộc?"
Bà cụ Diệp bị những lời này làm tức đến gần chết, nâng tay lên đánh Diệp Vũ, vừa đánh vừa chửi, "Đồ tiện nhân trơ trẽn vô liêm sỉ như mày! Từ khi nào nhà họ Diệp tao đến lượt thứ mất tiền như mày nói chuyện? Nói cho mày biết, không có lão bất tử đó, ở nhà họ Diệp này, tao chính là ông trời! Mày dám ngỗ ngược với tao, tao sẽ bảo ba mày dìm lồng heo mày, đánh chết mày cũng không quá đáng!"
Diệp Vũ lắc người, tránh thoát bàn tay đang đưa tới của bà cụ Diệp, lưu loát xoay người, trực tiếp vọt đến sau lưng Quân Minh Dực, cười lạnh nhìn bà cụ Diệp, trong đáy mắt tràn đầy vẻ uy hiếp, "Bà nội, tốt hơn là bà vẫn đừng tức giận, việc làm ăn của nhà họ Tô còn phải dựa vào sự quan tâm của bà đó... Nếu bà bị tức chết, trong lúc cháu gái đau lòng, thì không đảm bảo nhà họ Tô còn có thể ở trong danh sách tứ đại hào môn hay không đâu!"
Một câu nói, đã khiến tay của bà cụ Diệp ngừng ở giữa không trung, cô nhóc này... Là đang lấy nhà họ Tô để uy hiếp mình? !