⬅ Trước Tiếp ➡
Quản gia Tôn đã biết việc tìm bảo mẫu cho tiểu thiếu gia nghe vậy liền gật đầu, nhìn Tần Minh Nguyệt, sau đó đưa Tần Minh Nguyệt đến phòng đã chuẩn bị cho cô “Tần tiểu thư, đây là phòng đã chuẩn bị cho cô, nếu như bây giờ tiện thì cô đi tắm rửa sạch sẽ, trước tiên chuẩn bị bữa ăn đầu tiên cho tiểu thiếu gia.”
Nói xong quản gia Tôn quay đầu lấy một cái máy vắt sữa từ phòng ăn đem qua, rõ ràng đã sớm chuẩn bị tốt rồi, Tần Minh Nguyệt thấy vậy giật mình.
“Tiểu thiếu gia không ở đây sao?”
Tần Minh Nguyệt cho rằng, làm bảo mẫu cho đứa bé, cô có thể tự mình cho bú, nhưng không ngờ rằng, nhìn dáng vẻ nhà này là muốn vắt sữa của mình ra, sau đó giao cho người của bọn họ đi bón cho đứa bé.
Mặc dù trong lòng có chút mắt mát, nhưng Tần Minh Nguyệt biết, con cái của máy gia đình giàu có rất quan trọng, hơn nữa cô lại là một người xa lạ, người ta chắc chắn là không yên tâm, nếu không phải mẹ của đứa bé không có ở đây, không phải không còn cách nào khác chắc cũng không dùng đến cách này.
Nhưng hiểu thì hiểu, Tần Minh Nguyệt vừa mắt đi đứa con vẫn không tự chủ được mở miệng hỏi một câụ
Quản gia Tôn nhìn cô một cái, trong ánh mắt không rõ ý tứ “Tiểu thiếu gia đã có người chăm sóc, Tần tiểu thư chỉ cần mỗi ngày đúng giờ chuẩn bị sữa mẹ cho tiểu thiếu gia là được.”
Một câu của quản gia Tôn bảo việc bản thân không thể tự tay chăm sóc đứa bé, Tần Minh Nguyệt cảm tháy có chút mắt mát, nhưng nghĩ đến việc sống chung một mái nhà, còn có thể nhìn một chút, trong lòng cũng có chút an ủi.
Trong lúc Tần Minh Nguyệt đang tắm rửa, trong thư phòng phía sau viện, một người đàn ông đang báo cáo chuyện gì đó với một người đàn ông khác, nếu như Tần Minh Nguyệt ở đây sẽ phát hiện, người đàn ông đang báo cáo, chính là người bất ngờ tìm thấy cô ở bệnh viện – Trần Quyền, mà người đàn ông ngồi trước hắn là Tư An Húc.
“Thiếu gia, đây là báo cáo điều tra của Tần tiểu thư, sức khoẻ tất cả đều bình thường, thiếu một chút, nhưng bù lại thân thể không có vấn đề gì.”
Trần Quyền đem báo các kiểm tra vừa mới lấy từ bệnh viện về đưa cho Tư An Húc, Tư An Húc nhìn qua báo cáo điều tra một lượt, cuối cùng ánh mắt rơi trên ảnh của Tần Minh Nguyệt, anh liền ngây ra.
Người phụ nữa này, không phải là người hôm đó nhảy lầu không thành còn đập bể xe anh sao?
Tư An Húc đáy mắt hiện lên tia thâm thuý, hôm đó người phụ nữ này nhảy lầu vì con bị chồng trước bé đi sao?
Tần Minh Nguyệt nói với Trần Quyền như thế này, cô vừa mới sinh xong, liền gặp cảnh chồng dẫn tiểu tam đến khoe khoang, nhưng vì cô sinh con trai, nên chồng cô dù vứt bỏ cô, cũng vẫn bề con đi, Trần Quyền tự nhiên nói ra sự thật cho Tư An Húc.
“Nói với quản gia Tôn, bồi bổ cho cô ta một chút, để cô ta chăm sóc tiểu thiều gia cho thật tốt.”
Trần Quyền gật đầu, lui ra ngoài, mà một lát sau Tư An Húc cũng đứng dậy, từ hậu viện đi đến cầu thang tiền viện, lên lầu hai.
Tần Minh Nguyệt vừa tắm rửa xong, vắt được nửa bình sữa mẹ đưa cho quản gia Tôn, quản gia Tôn thấy thé, nhíu mày, nhưng nhớ đến lời A Quyền nói, không nói gì cả, quay người định rời đi.
Tần Minh Nguyệt mở miệng, giống như muốn nói lại thôi, cuối cùng nhìn bóng lưng quản gia Tôn rời đi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng thở dài.
Nhìn căn biệt thự sang trọng này, trong lòng Tần Minh Nguyệt không có nửa điểm hâm mộ, chỉ có chút buồn và mắt mát,cho dù cô không có căn biệt thự sang trọng như thế này, nhưng con của cô còn ở cạnh, cô nhất định sẽ cho con cô tình yêu tràn ngập, một chút cũng không kém vị Trần tiên sinh này.
⬅ Trước Tiếp ➡