Bình thường phải sinh xong vài ngày mới có sữa, nhưng Tần Minh Nguyệt mấy ngày nay đi tìm con, căn bản không chú ý, bản thân căng sữa ướt hết quần áo, còn bị một người đàn ông xa lạ nhìn thấy.
Tân Minh Nguyệt theo bản năng đưa tay che ngực, mặt xấu hổ, nhất thời không biết nên nói gì để đỡ căng thẳng.
Người đàn ông thấy vậy sờ sờ mũi “Vị nữ sĩ này, nều như cô đang ở thời kỳ cho con bú, thuận tiện có thể cho con tôi một ít sữa hay không, cô yên tâm, đãi ngộ tuyệt đối không tệ.
Người đàn ông đã quan sát hoàn cảnh của Tần Minh Nguyệt rồi, vừa đến phòng trẻ sơ sinh anh đã chú ý đến Tần Minh Nguyệt, từ trên người cô toả ra một thứ ánh sáng gọi là tình mẹ, ánh mặt nhìn về phía mỗi đứa trẻ đều mang theo sự khát vọng, còn phần áo trước ngực ướt đẫm, tình huống của cô đều lộ ra tước mắt.
Đương nhiên, người đàn ông cũng không bỏ qua, ánh mắt Tần Minh Nguyệt khát khao những đứa trẻ đó, xẹt qua một thoáng điên cuồng, nhưng mà cô khống chế được bản thân, xoay người rời đi.
Bắt kể là từ phương diện nào, người phụ nữ này đều rất phù hợp với yêu cầu
Vừa nghe đến tiền lương không tệ, Tần Minh Nguyệt sửng sốt một chút, cảm nhận được sự ướt át trước ngực, lại nghĩ đến đứa con trai mắt tích, lại nghĩ đến tờ giấy nợ ba trăm vạn do chính tay mình viết, Tần Minh Nguyệt ngắng đầu nhìn về phía người đàn ông.
“Có thể cho tôi biết đãi ngộ về tiền lương không?”
“Cô yên tâm, chỉ cần cô phù hợp với điều kiện, tiền lương của cô cũng không tệ ít nhất là trên một vạn.”
Trên một vạn, chỉ đơn giản là cho một đứa trẻ bú, đây quả thật không tính là thấp, có lẽ là thực sự vì tiền, cũng có lẽ muốn có một chỗ ở, Tần Minh Nguyệt do dự một hồi, cuối cùng cũng nhẹ nhàng gật đầu, coi như là đồng ý.
Được sự đồng ý của Tần Minh Nguyệt, người đàn ông đưa Tần Minh Nguyệt đến bệnh viện làm một loạt kiểm tra sức khoẻ, sau khi xác định Tần Minh Nguyệt khoẻ mạnh không bệnh tật, xác định thích hợp cho con bú, Tần Minh Nguyệt được đưa đến một căn biệt thự sang trọng.
Nhìn thấy biệt thự sang trọng như vậy, Tần Minh Nguyệt có chút sợ sệt.
Tuy nói ở trong bệnh viện nhìn thấy người đàn ông này không phú cũng quý, nhưng không nghĩ đến lại là người giàu như vậy, ngôi biệt thự này nằm ở khu nhà giàu Trừng Hải Thành, biệt thự này chiếm diện tích rộng như thé, hiển nhiên không phải người bình thường.
Vừa nhìn thấy vợ của người giàu vì khó sinh mà chết, nam chủ nhân còn nhớ mãi không quên, lại so sánh với chính mình, hốc mắt của Tần Minh Nguyệt nhịn không được có chút ươn ướt, nghĩ đến cảnh bà nội sắp qua đời, cô đột nhiên có chút mơ màng, cô làm như vậy, cuối cùng là đúng hay sai?
Người đàn ông tiến vào đại sảnh, cảm thấy phía sau không theo kịp, quay đầu lại nhìn, đúng lúc thấy Tần Minh Nguyệt ngẫn người đứng ngoài cửa.
“Tần tiểu thư?”
“Hả?”
Nghe thấy tiếng gọi của người đàn ông, Tần Minh Nguyệt giật mình một cái lấy lại tinh thần, áy náy nhìn về phía người đàn ông, hít hít mũi “Thật xin lỗi, Trần tiên sinh, tôi chỉ là nghĩ tới con của mình.”
Trong quá trình đưa Tần Minh Nguyệt đi kiểm tra sức khoẻ, người đàn ông cũng đã hiẻu rõ chuyện của Tần Minh Nguyệt, đương nhiên Tần Minh Nguyệt cũng giấu một vài chuyện không thể nói, người đàn ông rất đồng cảm với cảnh ngộ của cô, nhưng cũng chỉ là đồng cảm mà thôi.
Tần Minh Nguyệt lấy lại tinh thần cùng người đàn ông đi vào, một người đàn ông trung niên đi đối diện hắn, người đàn ông cười với ông ta một cái “Quản gia Tôn, vị này là tiểu thư Tần Minh Nguyệt, nhũ mẫu của tiểu thiếu gia, sau này phiền quản gia Tôn chiếu có nhiều hơn.”