Quản gia Tôn lên lầu hai, chuẩn bị từ lầu hai đi xuống đến hậu viện, đưa sữa mẹ cho tiểu thiếu gia, ai biết được vừa lên lầu hai, liền thấy thiếu gia đứng đó.
Thiếu gia.”
Quản gia Tôn cung kính hỏi một câu, Tư An Húc gật gật đầu, nhìn sữa mẹ trên tay ông ta một cái, thật không nhìn ra khác với sữa bò ở chỗ nào, giây tiếp theo thu hồi ánh mắt.
Cầm đi đi.”
“Thiếu gia không đi thăm tiểu thiếu gia một lát sao?”
Quản gia có thể hiểu, hôm qua thiếu gia còn muốn thân cận tiểu thiếu gia, nhưng không có kinh nghiệm trông trẻ, náo đến khắp đầu đầy mồ hôi, đứa bé cũng một mực oe oe khóc lớn không ngừng.
Nhưng lần này thì khác, đồ ăn yêu thích của đứa bé đã đến, lần này nếu như thiếu gia đích thân bón, quan hệ cha con giữa hai người chắc chắn sẽ tăng lên đột biến.
Lại liếc mắt nhìn xuống lầu, Tần Minh Nguyệt đã xoay người đi vào phòng mình, Tư An Húc cũng gật gật đầu, nhắc chân đi về phía hậu viện.
Quản gia Tôn thấy thé, vui vẻ đi theo phía sau Tư An Húc, bước chân liền nhanh lên không ít, rõ ràng là đối với chuyện này cực kỳ vui vẻ.
Lúc hai người một trước một sau đi đến cửa hậu viện, liền nghe thấy bà Trương lẫm bẩm một mình trong đó, như là đang nói với đứa trẻ.
“Tiểu thiếu gia lớn lên thật anh tuần, giống như thiếu gia lúc nhỏ, chúng ta ngoan a, một lát nữa là có sữa uống rồi.”
Nghe thấy lời của bà Trương, khoé miệng Tư An Húc không tự chủ co rút một cái, vú Trương thật biết nói đừa, đứa bé này mới lớn có chút, đã có thể nhìn ra giống hệt anh.
Nhưng mà Tư An Húc cũng không nhiều lời, giống như không nghe thấy gì, đi thẳng vào.
“Tiểu thiếu gia, sữa của người đến rồi đây.” Quản gia Tôn giơ bình sữa trong tay lên, nhét vào trong tay Tư An Húc, ra hiệu cho bà Trương đưa đứa bé cho Tư An Húc “Bà Trương, để thiếu gia bón đi.”
Nhìn thấy bình sữa đột nhiên bị nhét vào trong tay mình, Tư An Húc sững sờ một lúc, lúc dời ánh mắt sang đứa nhỏ được bà Trương ôm trong ngực, đứa nhỏ đôt nhiên như thể cảm nhận được điều gì đó, bỗng mỉm cười, hai tay một mực hướng về phía anh, giống như muốn được anh bế.
Lúc đó, tận sâu trong tim của Tư An Húc xẹt qua một loại cảm giác khó nói thành lời, anh từ trước đến nay đều lạnh lung, đến phụ nữ cũng không cần, càng không cần có con, nhưng lúc này, nhìn thấy đủ loại cử động của đứa bé, sự lạnh lùng trên mặt cũng trở nên ám áp một chút.
Bà Trương nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của tiểu thiếu gia, khuôn mặt cười lên đầy nếp nhăn lại càng nhăn lại.
“Đây quả thật là cha con liền tâm, bà già này ở đây chăm sóc cậu cả nửa ngày, cậu đến cười một cái cũng không, thiếu gia vừa quay lại cậu liền tươi cười rạng rỡ.” Đứa trẻ không biết người lớn đang nói gì, tay vẫn như cũ hướng về phía Tư An Húc, cười đến chảy nước miếng.
Tư An Húc không có bắt kỳ động tác nào, ngắn ngơ ở đó, cần bình sữa trong tay nhìn đứa nhỏ.
Sâu trong lòng là thứ cảm giác quá lạ lẫm, hơn hai mươi năm qua, hình chư chưa từng trải qua cảm giác này, điều này khiến Tư An Húc nhất thời không biết phản ứng như thế nào.
“Thiếu gia, nhanh đút sữa cho tiểu thiếu gia uống đi, chắc cậu ấy đói rồi.”
Nói rôi bà Trương đi hai bước đên bên cạnh Tư An Húc, giao đứa bé cho Tư An Húc.
Trải qua buổi tập luyện hôm qua, mặc dù nói là tư thế bé trẻ vẫn chưa tiêu chuẩn, thân thể vẫn có chút cứng ngắc, nhưng Tư An Húc đã có thể bế đứa bé trên tay một cách chắc chắn.
Vào trong lòng Tư An Húc, đứa bé rõ ràng càng vui vẻ, hai cái tay nhỏ cứ động đậy trước ngực của Tư An Húc, giống như muốn nắm cúc áo của Tư An Húc.