Lúc này, Tần Minh Nguyệt nhìn những đứa trẻ kia với ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu, đáy lòng thậm chí còn xuất hiện một suy nghĩ lớn mật và nguy hiểm Con của cô không thấy nữa, thì ôm một đứa trẻ ở đây đi
Có lẽ biểu hiện của Tần Minh Nguyệt quá không bình thường, những người đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì có thêm thành viên mới thấy Tần Minh Nguyệt đột nhiên chạy vào, một số vội vàng chạy đến bên nôi, dường như sợ hãi Tần Minh Nguyệt sẽ làm hại con mình.
Hơn nữa, còn có người trực tiếp ôm đứa bé lên, nhìn Tần Minh Nguyệt, trong ánh mắt đều là sự cảnh giác.
Có lẽ ánh mắt của những người khác quá rõ ràng, Tần Minh Nguyệt ngẩn người, chợt tỉnh táo lại, bắt gặp ánh mắt của mọi người, lảo đảo rời khỏi phòng trẻ sơ sinh.
Ra khỏi phòng trẻ sơ sinh, Tần Minh Ngyệt có chút không nỡ rời đi, đứng bên của sổ, lưu luyến nhìn mấy đứa trẻ bên trong, được người nhà nâng niu, trong lòng lại nhói đau, nước mắt không kìm được rơi xuống, quay đầu lại, muốn đi ra ngoài.
Nhưng vừa quay đầu, cô vô tình đụng phải người nào đó, lảo đảo lùi về sau máy bước, trực tiếp ngã xuống đắt.
“Xin lỗi, xin lỗi…”
Tần Minh Nghuyệt tiếp tục xin lỗi, người đàn ông trước mặt mặc bộ vest chỉnh tè, đầu chải gọn gàng, vừa nhìn không phải phú quý thì cũng là nhân vật cấp quản lý của xí nghiệp lớn.
Người đàn ông không ngờ đụng phải người khác, vừa định xin lỗi thì thấy người phụ nữ trước mặt một mặt nước.
mắt nhìn mình, người đàn ông nhướng mày.
“Thật xin lỗi, cô có bị thương ở đâu không? Có cần tìm bác sỹ xem một chút không?”
“Không cần đâu, không cần đâu, xin lỗi, là tôi không để ý.”
Tần Minh Nguyệt lập tức đứng dậy, muốn vòng qua người đàn ông đi ra ngoài, giây tiếp theo đã bị người đàn ông chặn lại.
Có thể mạo phạm làm phiền một chút không, cô có phải đang cho con bú?”
Một người đàn ông vừa mới gặp mặt, còn trực tiếp hỏi một vấn đề như vậy, sắc mặt Tần Minh Nguyệt lập tức trở nên đỏ bừng, nhưng đồng thời cũng cảnh giác nhìn về phía người đàn ông.
Không biết là cô đơn giản hay là thiếu hiểu biết, một người đàn ông sẽ không vô duyên vô cớ mà hỏi chuyện đó.
Phát hiện sự cảnh giác và mâu thuẫn của Tần Minh Nguyệt, người đàn ông khẽ thở dài một hơi, trên mặt có vẻ u sầu “Cực kỳ xin lỗi vị nữ sĩ này, tôi không có ý gì xấu, chỉ là, trước đây không lâu vợ tôi bị khó sinh, chỉ để lại đứa bé liền buông tay mà đi. Nhưng con trai tôi sinh non, bây giờ chưa đầy tháng, uống cái gì cũng nôn ra, bác sĩ đề nghị uống sữa mẹ, nhưng mẹ của đứa trẻ đã không còn nữa, tôi đi đâu tìm sữa mẹ cho con được.”
Lúc người đàn ông nói đến đây, sắc mặt có chút đau thương và suy sụp, khiến trong lòng Tần Minh Nguyệt có chút không thoải mái.
Cô vừa mới sinh con xong, đến con cũng chưa kịp nhìn lấy một cái thì đã mất đi con của mình, nhưng nếu như có thể, cô cũng tình nguyện lấy mạng của mình đổi mạng của con, nhưng đến hôm nay con ở đâu, còn sống hay đã chết cũng không biết.
Cho dù đồng cảm với hoàn cảnh của người đàn ông, nhưng Tần Minh Nguyệt vẫn không buông xuống sự cảnh giác, người đàn ông mắt vợ, đứa trẻ mất mẹ tuy rất đáng thương, nhưng sao người đàn ông này lại biết cô trong kỳ cho con bú?
Giống như cảm nhận được sự nghỉ ngờ của Tần Minh Nguyệt, người đàn ông nhanh chóng mở miệng “Mặc dù mạo muội, nhưng vẫn mong nữ sĩ tha thứ, tôi là nhìn thấy quần áo của cô, vì thế…”
Nói được một nửa, người đàn ông muốn nói lại thôi, giống như nửa câu sau ý từ không tốt không tiện nói ra, nhìn trái nhìn phải.
Tần Minh Nguyệt nghe thấy anh ta nhắc đến quần áo của mình, cô cúi đầu nhìn, lúc nhìn đến ngực mình ướt đẫm, mặt cô lập tức đỏ bừng.