Chương 34
Để lại Tống Yểu Yểu bổ nhào hai lần, đau buồn tức giận kéo bàn tay của anh, "Anh ! Em đau đầu!"
Tống Yểu Yểu ôm tay của anh, nâng cao giọng lặp lại.
"Hửm? Thật không?"
Mí mắt rất mỏng của người đàn ông rũ thấp, nhìn cô gái đang dựa sát vào bên cạnh anh, giống như một con mèo sữa, một con rất nhỏ. Sắc mặt anh bình tĩnh, ở trong bóng tối khiến người khác không có cách nào thấy được vẻ mặt của anh, nhưng vô cớ khiến người khác cảm thấy bị áp bức mãnh liệt.
Tống Yểu Yểu rụt cổ lại, giọng đè thấp từng chút từng chút.
"Ừm, là có đau một chút." Cô mềm mại, giọng mềm nhũn, "Anh cũng không biết đau lòng cho người ta, chỉ biết hù dọa bạn nhỏ!"
"Ha..." Hoắc Vân Khuyết muốn cười nhưng không cười, "Bạn nhỏ nhà người ta cũng không dính người như vậy."
Cũng không bạo lực như vậy.
Giả vờ cũng lười giả vờ, rất thành thạo trong việc chơi trò trở mặt.
Dính lấy, giống như kẹo mạch nha. Cái này không phải là trình độ hai ba câu, cô đã vô liêm sỉ lại dính sát lên rồi.
"Mà bạn nhỏ nhà người ta vẫn không có xinh đẹp như em đâu!" Tống Yểu Yểu nói nhỏ, mới uống sữa trà, cả người trên dưới cũng toát ra vị ngọt.
Hoắc Vân Khuyết bóp bóp mi tâm, "Tống Yểu Yểu."
"Dạ, em ở đây ~ "
Tầm mắt của anh xuyên thấu qua tròng kính, rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mờ tối không chói mắt.
"Da mặt cô thật dày."
Chiến tranh lạnh 10 phút
"Anh ! !" Đôi mắt cô gái nhỏ trợn to, tố cáo nhìn anh, "Anh quá đáng quá rồi! Em muốn chiến tranh lạnh với anh 10 phút!"
Tống Yểu Yểu hừ lạnh, hai tay khoanh ở ngực, giận thành cá nóc.
Cả người cách xa bên cạnh Hoắc Vân Khuyết, ước gì có thể chen vào khe hở cạnh cửa.
Hoắc Thất rụt cổ, cúi đầu nhìn đồng hồ, trong đầu nghĩ ở đây cũng quá xa rồi, sao còn không đến?
Hoắc Vân Khuyết: "..."
Anh vén mí mắt lên liếc nhinf Tống Yểu Yểu tự kỷ, lại rủ mắt lật xem tài liệu.
Một phút, hai phút, ba phút...
Cho là chống đỡ không được mấy giây, thì một lần nữa cô gái nhỏ sẽ nháo ầm ĩ từ đầu đến cuối lại rất an tĩnh. Nghiêng đầu cố chấp nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh sáng của đèn đường vụt qua giống như là cưỡi ngựa xem hoa.
Mà Hoắc Vân Khuyết, lại có chút không quen.
Anh lại cau mày, khi Hoắc Thất cho là hai người sẽ luôn giằng co tiếp nữa, dường như cam chịu số phận lại mở đường nói, "Tống Yểu Yểu."
Hai tay cô gái nhỏ trực tiếp che lỗ tai lại, làm ra một động tác không nghe không nghe vương bát niệm kinh*.
*meme không nghe không quan tâm