Chương 33
Ánh chiều tà như máu, chỗ giáp chân trời đã nhuộm vào hoàng hôn.
Tống Tĩnh Uyển lúng túng đứng tại chỗ, cẩn thận kéo tay áo của Hoắc Ninh Hi, "Ninh Hi, anh đừng giận, sau khi trở về em sẽ bảo mẹ dạy dỗ nó."
Nghe vậy, trong lòng Hoắc Ninh Hi đang âm thầm cắn răng điên cuồng đâm tiểu nhân bỗng chốc nghiêng đầu, một đôi mắt sắc bén không giống thiếu niên rơi vào trên người Tống Tĩnh Uyển.
Giọng đùa cợt, "Em là còn chê anh không đủ mất mặt sao? Nhất định muốn cầm một cái loa lớn nói với toàn thế giới, Hoắc Ninh Hi anh bị một cô gái yểu điệu đánh?"
"Không phải vậy, sao em có thể nghĩ như vậy được?" Tống Tĩnh Uyển nôn nóng, cô ta tủi thân đỏ mắt, "Em chỉ là cảm thấy Yểu Yểu thay đổi quá lớn, hơn nữa còn thiên về bạo lực."
Anh cũng không đau lòng cho người ta
Thiên về bạo lực sao? Điểm này ngược lại là nói không sai.
Thấy biểu cảm của Hoắc Ninh Hi vẫn khó coi như cũ, Tống Tĩnh Uyển nôn nóng, bắt lấy cổ tay của Hoắc Ninh Hi, tủi thân nói: "Em cũng là sợ cứ mặc nó tiếp tục như vậy nữa, sẽ khiến nó đi lên con đường phạm tội. Ninh Hi, người khác không hiểu em, chẳng lẽ anh vẫn không hiểu em sao? Em thật sự chỉ là quan tâm anh thôi!"
Ánh nước ở trong mắt cô ta, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy tủi thân.
Tâm trạng của Hoắc Ninh Hi rất phiền não, nhìn cô ta như vậy, lại không tiện nổi giận. Chỉ có thể kiềm chế tính khí, trầm giọng nói: " Được rồi, em đi về trước đi, trời sắp tối rồi, anh còn phải đến bệnh viện thăm ông nội, đi trước đây."
Dứt lời, anh ta đưa tay vẫy chiếc taxi ven đường, cũng không quay đầu lại lên xe rời đi.
Để lại một mình Tống Tĩnh Uyển, lẻ loi đứng tại chỗ, môi dường như cắn ra máu.
Trong xe, Tống Yểu Yểu cắn ống hút, len lén quan sát người đàn ông bên cạnh .
Dường như anh bề bộn nhiều việc, từ lúc ngồi xuống vẫn đang xem tài liệu cùng với các loại bảng báo cáo. Cửa kính xe ngăn cách phần lớn ánh sáng, đèn ở hai bên đường quốc lộ đã bật lên. Ánh sáng chập chờn rơi trên gò má trong sáng sâu sắc của anh, mi mắt dài nhọn và thưa, tạo thành một đường vòng cung ánh sáng dưới mí mắt của anh.
Hôm nay anh thay áo sơ mi và quần tây, ngoại trừ chuỗi tràng hạt vẫn quấn vòng trên cổ tay như cũ, gần như khiến người khác không có cách nào gắn liền với hình dáng của anh lúc ở khu nghỉ dưỡng Độ Giả.
Khí chất kiêu ngạo tao nhã, quá cuốn hút khiến người khác không thể dời mắt.
Miệng nhỏ nhắn của Tống Yểu Yểu thầm vui giương lên, thấy Hoắc Vân Khuyết không chú ý tới cô, lá gan cũng lớn hơn.
Di chuyển một chút xíu, di chuyển một chút xíu nữa, đến gần thêm chút nữa ——
Hoắc Vân Khuyết lấy mắt kính xuống, giọng nhàn nhạt, "Ngồi trở lại."
Cô gái nhỏ được voi đòi tiên, gần như muốn dán sát đến trên cánh tay của anh.
Tống Yểu Yểu bĩu môi, buồn buồn không vui, "À..."
Anh bóp bóp mi tâm dặn dò, "Trước tiên đưa cô ấy trở về, rồi lại đến bệnh viện."
Hoắc Thất ngồi ở phía trước, khẽ gật đầu, "Được tiên sinh." Anh ta xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Tống Yểu Yểu, "Cô Tống , cô đang ở đâu? Chúng tôi đưa cô về trước."
Tống Yểu Yểu bỗng nhiên nói nhỏ một tiếng, giả vờ như không nghe thấy lời của Hoắc Thất, bỗng đâm vào Hoắc Vân Khuyết.
"Anh, em đau đầu ~ a——?"
Cô cho là sẽ đâm vào trong ngực của Hoắc Vân Khuyết, không nghĩ tới người đàn ông này thờ ơ giơ tay lên, chặn đầu nhỏ của cô lại.
Nhân tiện cũng ngăn cản mưu đồ gây rối của Tống Yểu Yểu trở lại.