⬅ Trước Tiếp ➡
 
Đèn xe tản ra ánh sáng vàng ấm áp, giọng của người đàn ông từ tính trầm thấp vang lên ở trong đêm tối, nhuộm thêm mấy phần mê hoặc, "Muốn cùng tôi đến bệnh viện không?"
 
Tống Yểu Yểu bỗng nhiên nghiêng đầu, miệng nhỏ nhắn giương lên, cũng không lên tiếng. Một đôi mắt đen láy linh lợi giống như con mèo, đưa mắt nhìn thẳng vào anh.
 
Hoắc Vân Khuyết nhếch môi, "Muốn đi thì nói."
 
Không nói, coi như không có cơ hội.
 
Anh là một thợ săn đjat tiêu chuẩn, đơn giản ném ra con mồi, vật nhỏ sẽ lảo đảo nghiêng ngã sa vào bẫy.
 
Tống Yểu Yểu bĩu môi, cúi đầu gảy gảy ngón tay, "Muốn."
 
Nhưng nghĩ đến lời của Hoắc Vân Khuyết, cô liền tức tối bất mãn, "Nhưng không phải là anh muốn đưa em về nhà sao? Sắp tới rồi." Càng nói cảm xúc càng suy sụp, cả người đầy tủi thân giống như sắp hóa thành bản chất.
 
Hoắc Vân Khuyết trầm thấp ho khan, co gái nhỏ này thật nhỏ mọn.
 
"Vậy thì quay lại, Hoắc Thất —— "
 
Trong lòng Hoắc Thất khiếp sợ, khống chế bản thân ngàn vạn lần không nên tò mò quay đầu, một bên bảo tài xế quay đầu lần nữa trở lại bệnh viện.
 
Tống Yểu Yểu thấy xe thật sự quay đầu ở phía trước giao lộ, tâm trạng của cô lúc này mới tốt lên lần nữa. Liều mạng kìm nén khuôn mặt nhỏ nhắn, cố gắng không để cho mình bật cười.
 
Nhưng độ cong của môi anh đào không ngừng nhếch lên, lại tiết lộ tâm trạng của cô.
 
Bây giờ Hoắc Vân Khuyết không có tâm trạng xem tài liệu, tiện tay bỏ qua, cũng không nhìn cô, "Không chiến tranh lạnh sao?"
 
"Phì—— "
 
Sau những lời này, Tống Yểu Yểu hoàn toàn không nhịn được. Cặp mắt cô cong lên, nhanh chóng xông tới ôm lấy cánh tay Hoắc Vân Khuyết.
 
"Anh đang nói gì thế? Em đã nói chiến tranh lạnh lúc nào chứ? Nhất định là anh trai anh nghe lầm rồi!" Cô mới không thừa nhận đó.
 
Hơn nữa đến bệnh viện thăm ông cụ, bốn bỏ năm lên* đó chính là gặp phụ huynh nha~
*Làm tròn
 
Cô vui vẻ rạo rực, mặt mày hớn hở.
 
Cảm nhận được đầu nhỏ lông xù, không ngừng đẩy đẩy bả vai của anh. Cảm giác giống như là có một móng vuốt nhỏ vô hình, đang cào cào ở ngực anh.
 
Hoắc Vân Khuyết rút cánh tay xuống, không rút ra được. Sức lực của cô gái nhỏ vẫn rất lớn, anh không bất ngờ.
 
Thoáng mở người ra, ngón trỏ để ở trên trán cô đẩy cô ra một chút.
 
Muốn cười nhưng không cười, giọng nói khàn khàn trầm thấp.
 
"Nhóc lừa gạt."
 
Giọng nói kia nhìn như bình thản, nhưng trong đó lại mang theo sự dung túng khiến người khác không có cách nào nhận ra được.
 
Hình tượng của Tống Yểu Yểu, lúc này ở trong lòng của Hoắc Thất trở nên chói lọi vĩ đại. Từ trầu bò biến thành rất trâu bò, bây giờ đã thành thần rồi!
 
Quả nhiên, vĩnh viễn không nên đi đoán mò suy nghĩ của tiên sinh, nhất là có Tống Yểu Yểu ở bên cạnh tiên sinh!
 
"Đúng vậy đúng vậy, em chính là một tên lừa gạt ~ "
⬅ Trước Tiếp ➡