"Vâng! Tiên sinh có gì dặn dò?"
"Cậu đi...." Giọng nói của người đàn ông hơi ngừng lại, tầm nhìn dời sang bên phải, cuối cùng dừng lại ở một trang trí theo phong cách nghệ thuật hiện đại, "Đi mua cho cô ấy ly nước."
"Á? Cho ai?" Hoắc Thất ngơ ngác, nhất thời không phản ứng lại được.
Vừa dứt lời liền đối diện với đôi mắt hẹp dài lạnh lùng của người đàn ông, Hoắc Thất giật mình, bừng tỉnh ngộ ra.
"Ý tiên sinh nói là cô Tống?" Anh ta lập tức đẩy cửa xuống xe, vừa chạy được hai bước lại quay trở lại, "Vậy tiên sinh, phải mua hương vị gì đây?"
Hương vị?
Hoắc Vân Khuyết niết tràng hạt trên cổ tay, tóc mái lia qua mắt, tạo thành một bóng mờ trên sống mũi.
Một lúc lâu mới nhỏ giọng thốt ra: "Ngọt."
Bước chân Hoắc Thất loạng choạng, nhận ra sự lạnh lùng trên người tiên sinh càng ngày càng nồng nặc, vội vàng xoay người chạy mất.
Anh ta cũng đúng thật là ngu ngốc, kiểu người từ xưa đến nay chưa bao giờ đụng đến nước ngọt, sao có thể phân biệt rõ được tất cả các hương vị của trà sữa được chứ?
Hoắc Thất tuân lệnh đi mua, trước khi đi vào cửa hàng còn lướt qua một nam sinh trong tay cầm theo một ly trà sữa.
Hiển nhiên cũng không nhìn thấy được, cậu nam sinh kia đang cầm cốc trà sữa nhìn về phía cổng trường học. Khi nhìn thấy bóng hình xinh đẹp kia, ánh mặt cũng trở nên sáng ngời, tức tốc chạy về phía nữ sinh.
"Tống Tĩnh Uyển!"
Tống Yểu Yểu nghe thấy tiếng động, đến mi mắt cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Cô nhìn chằm chằm mặt đất, có một con kiến đang bò qua bò lại như con thoi trong đám đông.
Tống Tĩnh Uyển chỉnh lại mái tóc dài đang bị gió làm rối, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn về nơi phát ra tiếng gọi, khi nhìn thấy là bạn cùng lớp cùng trường, ý cười lại càng thêm tươi, "Bạn Mạnh? Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?"
Mạnh Hàng ngây ngốc nhìn nụ cười của cô ta, khuôn mặt đỏ bừng, cầm cốc trà sữa mong chờ mà đưa qua, "Mời, mời cậu uống trà sữa."
"Woa!"
Tống Tĩnh Uyển chớp mắt, hơi vui mừng, "Mua cho tôi sao?"
Cô ta cười híp mắt nhận lấy, biết rõ tâm tư của đối phương nhưng lại ra vẻ không hiểu, "Cảm ơn cậu nhé, để hôm khác tôi mời lại cậu."
"Không, không cần đâu! Cậu thích là được rồi. Vậy —— ngày mai gặp lại nhé!" Nam sinh đỏ mặt nhanh chóng nói hết, nhanh chân lẹ tay chạy mất.
"Phì——"
Nam sinh vừa đi, Tống Tĩnh Uyển liền phì cười một cái, ghét bỏ mà chơi đùa cốc trà sữa đang cầm trong tay.
"Này, cái này cho em đấy." Cô giống như là đang bố thí, đem cốc trà sữa đưa cho Tống Yểu Yểu đang đứng ở bên cạnh.
Tống Yểu Yểu ngẩng đầu, nhìn kỹ vào mắt Tống Tĩnh Uyển, "Cái đó là người ta tặng cho chị."
"Chị biết chứ, nhưng mà vậy thì đã sao? Chẳng lẽ ai tặng trà sữa cho chị thì chị cũng đều phải uống hết sao? Sẽ mập đấy." Tống Tĩnh Uyển cười giả dối, sự đắc ý mờ nhạt hiện lên giữa hàng lông mày, "Hơn nữa, trước đây có ai tặng trà sữa cho chị không phải cũng đều đưa cho em uống hết hay sao?"
Tống Yểu Yểu đang ôm cặp sách, vô cùng không đếm xỉa gì đến hành động của Tống Tĩnh Uyển.
"Chà đạp lòng tốt của người khác thế này, sẽ gặp báo ứng đấy."
Cô nhẹ nhàng nói xong, nghiêng đầu tiếp tục nhìn xuống nền đất, nhưng đã không còn thấy chú kiến kia đâu nữa.
Tống Tĩnh Uyển có nói thế nào thì cũng được coi như là người có xuất thân là ngậm thìa vàng, từ bé lại còn được bố mẹ cưng chiều, muốn gì được đó. Nhưng mà Tống Yểu Yểu chẳng nhìn thấy được chút phẩm chất ưu tú nào được tản ra từ trên người cô ta, trái lại khắp người còn có sự giả tạo và cay nghiệt.
Tam quan lệch lạc của cô ta sớm đã ăn sâu vào trong xương cốt.
"Báo ứng? Được thôi, chị phải đợi mới được! Chỉ một cốc trà sữa mà muốn lấy được trái tim của tôi, đúng là quá ngây thơ." Tống Tĩnh Uyển chẳng thèm để mắt tới, liếc về Tống Yểu Yểu, "Cốc trà sữa này rốt cuộc là em có uống hay không, không uống thì chị —— "
"Cô Tống!"
Giọng nói quen thuộc khiến cho Tống Yểu Yểu đang xị mặt ngay tức khắc trở nên ôn hòa, đôi mắt cô sáng long lanh nhìn qua liền nhìn thấy Hoắc Thất giơ trà sữa và bánh ngọt lên đang đi về phía cô.
Anh trai cực kỳ đẹp trai.
"Hoắc Thất!"
Giọng của thiếu nữ vừa yêu kiều vừa nhiệt tình khiến cho bước chân của Hoắc Thất xiên vẹo, không biết làm thế nào.
"Sao anh lại ở đây thế? Anh trai thì sao? Anh ấy có đến không?"
Ánh mắt Tống Yểu Yểu đảo xung quanh, luôn miệng truy hỏi Hoắc Thất.
Hoắc Thất sờ sờ mũi, trong lòng oán thầm: Quả nhiên, nhiệt tình như thế này đều là vì tiên sinh, dọa anh ta giật cả mình!
"Này." Anh ta cầm túi đưa qua, bên trong là một cốc matcha đậu đỏ và một chiếc bánh crepe ngàn lớp nhỏ." Không biết khẩu vị của cô Tống, nên tôi mua những món bán khá chạy của cửa hàng, nếu như cô không thích có thể nói lại với tôi, tôi sẽ mua lại cái khác cho cô."
Tống Yểu Yểu mừng rỡ nhận lấy, "Thích chứ, đương nhiên là thích rồi, anh ấy đâu?"
Cô ngó nghiêng dáo dác.
Tống Tĩnh Uyển nhìn đến trong lòng thấy khó chịu, ly trà sữa cô ta đang cầm trong tay, vứt đi cũng không phải mà cầm lấy thì cũng chẳng xong.
Tuy rằng giá cả bình thường, nhưng cũng phải nhìn xem đồ là do ai tặng nữa.
Cô khó khăn nặn ra một nụ cười, lên tiếng hỏi: "Sao anh Hoắc lại đến trường học vậy?"
Hoắc Thất đang định trả lời câu hỏi của Tống Yểu Yểu lại bị Tống Tĩnh Uyển chen ngang. Trên dung mạo anh tuấn xuất hiện vài phần nghiêm túc, anh ta giữ nguyên nụ cười mỉm lễ phép, "Hóa ra là cô chủ lớn nhà họ Tống đấy à? Thật ngại quá, vừa rồi tôi không nhìn thấy cô, cho nên không mua thêm một phần, mong cô thứ lỗi."
Đối với Tống Tĩnh Uyển, anh ta căn bản không muốn trả lời.
Tiên sinh mới là chủ của anh ta, sao có thể chỉ vì dăm ba đôi lời của người khác đã tiết lộ ra hành tung của chủ mình?
Nhưng Tống Yểu Yểu biết xe của Hoắc Vân Khuyết. Trong biển người, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc xe quen thuộc, cô lập tức giống như một chú chim nhỏ chạy nhanh qua đó.
"Anh ơi!"
Đầu lông mày hơi chau lại của Hoắc Vân Khuyết giãn ra, theo hướng ngoài cửa sổ xe nhìn về phía cô gái nhỏ đang xuyên qua biến người chạy vội về phía anh.
Váy xếp nếp dài đến gối dập dờn, ánh trời chiều nhún nhảy trên đỉnh đầu cô, khắp người tràn đầy sức sống.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra gương mặt mà cô ngày đêm mong nhớ.