Sau khi tan học.
Tống Yểu Yểu thu dọn bút tập trên chỗ ngồi của mình, những nội dung này cô sớm đã được học hết. Chỉ có điều, đối với Tống Yểu Yểu mà nói, ngồi trong phòng học chẳng qua cũng chỉ là ngồi không, bắt đầu học lại thêm lần nữa cũng chẳng sao.
Dù sao thì nhiệm vụ chủ yếu của học sinh không phải chính là chăm chỉ học tập hay sao?
"Này, bạn gì đó —— "
Một cô gái cột tóc đuôi ngựa, một bộ đồng phục của trường Lập Nam đã qua chỉnh sửa, chiếc váy xếp nếp miễn cưỡng che được bờ mông, khoe ra một đôi chân dài thẳng tắp trắng như tuyết, hai tay khoanh trước ngực, lười biếng dựa hờ lên trên mặt bàn của Tống Yểu Yểu.
Giọng nói đan xen giữa giọng nam và giọng nữ, mang theo một chút lười nhác đặc trưng.
"Hửm?" Tống Yểu Yểu ôm sách ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt rực rỡ như sao trời: "Có chuyện gì?"
Véo gương mặt mũm mĩm của cô.
Cô tưởng là lại đến để gây chuyện, những người khác cũng đều nghĩ vậy.
Lại không ngờ nữ sinh nhướng hàng chân mày một cái, đổi lại nét mặt lại tươi cười, lên tiếng hỏi: "Bạn học, cùng đi vệ sinh không?"
Tống Yểu Yểu chưa từng được đi học qua nên không ngờ tới, hóa ra chuyện các nữ sinh hẹn nhau cùng đi vệ sinh ở trong phim thật sự tồn tại.
Cô yên lặng đi đằng sau nữ sinh kia, đối phương cao hơn cô tầm một cái đầu, cô đi phía sau cô ấy hoàn toàn giống với một học sinh tiểu học.
Tống Yểu Yểu dẩu môi, vẻ mặt ủ rũ.
Lập Nam được xem là trường học quý tộc trứ danh của thành phố Phụng Thành, cơ sở vật chất ở đây không phải những trường học phổ thông khác có thể sánh được.
Hai người một trước một sau đi vào nhà vệ sinh, Tống Yểu Yểu nhìn thấy đối phương xoay người, từ trên cao liếc nhìn cô.
Tống Yểu Yểu hơi nhướng mày, "Cậu cũng muốn tới để gây chuyện với tôi?" Cô nhẹ nhàng hoạt động bàn tay nhỏ của mình, những chuyện có thể dùng nắm đấm để giải quyết, vậy cũng không phải chuyện lớn.
Giọng nói của cô gái mềm mại dẻo quẹo, khuôn mặt tinh xảo căng ra, làm ra vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Đường Tân Nhu sắp bị manh hóa (*)mất rồi, từ tiết học đầu tiên cô ấy đã bắt đầu nhịn, nhịn cho đến giờ, cuối cùng đã không thể nhịn nổi nữa.
(*) Nhũn tim vì sự đáng yêu.
Đột nhiên vươn tay ra, vào lúc Tống Yểu Yểu không kịp đề phòng, nhéo nhéo gò má mũm mĩm của cô.
"Ôi trời ôi! Thật đáng yêu!"
Đường Tân Nhu vừa lòng thỏa ý, sự yêu mến cũng nhanh chóng ứa ra từ trong mắt.
"Oái! Cậu làm gì vậy ——" Tống Yểu Yểu đau đến mức thoắt cái chảy cả nước mắt, cô trừng mắt lên án Đường Tân Nhu vẫn còn đang véo khuôn mặt nhỏ của mình, rưng rưng muốn khóc.
"À há!"
Đường Tân Nhu sắp điên lên mất, nụ cười hư hỏng hiện lên trên mặt. Khuôn mặt nhỏ của Tống Yểu Yểu bị nhéo đến ửng hồng, đôi mắt ngấn lệ mông lung.
Cho dù là đang dữ dằn cũng vẫn rất đáng yêu!
Đường Tân Nhu giọng điệu dỗ dành dạy bảo, "Đồ đáng yêu, xin chào! Chúng ta làm bạn nhé, có được không, có không được?"
Tống Yểu Yểu gắt gỏng muốn đánh người.
"Không được."
Nhìn vẻ mặt của Đường Tân Nhu, cô liền cảm thấy đối phương không có ý tốt.
"Ủa? Sao vậy nè trời? Chẳng lẽ cậu không ghét Tống Tĩnh Uyển sao? Lần trước ở khu nghỉ dưỡng mình đều đã nhìn thấy hết rồi đấy nhé~" Đường Tân Nhu chớp chớp mắt.
Tống Yểu Yểu ngấn lệ run nhẹ, trong ký ức dường như không có sự tồn tại của con người trước mắt này.
"À, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè, cậu suy nghĩ một chút?"
Vẻ ngoài của nữ sinh thuộc kiểu mang nét đẹp lạnh lùng cực kỳ có sức tấn công, cô ấy nhìn có vẻ già dặn hơn so với tuổi thực của mình. Lúc này cười lên trong mắt là cả hình ảnh long lanh mặt hồ, chân thành mà đưa tay ra với Tống Yểu Yểu.
Tống Yểu Yểu bình tĩnh đối diện với ánh mắt của cô ấy, hai người giao lưu ánh mắt với nhau một cái.
Sau đó ——
"Đường Tân Nhu."
"Tống Yểu Yểu."
Hai bàn tay trắng ngần nhỏ nhắn bắt tay nhau.
Lúc này hai người ai cũng không ngờ tới, trong những tháng ngày sau này, đối phương sẽ trở thành bạn thân không thể thiếu trong cuộc đời của mình.
Bên ngoài trường Lập Nam.
Một chiếc xe sang trọng yên lặng đậu sát đường.
Bên ngoài trường người qua lại tấp nập, thường có người tò mò muốn xuyên qua mà dò xét.
Hoắc Thất nhìn đồng hồ đeo tay một cái, ngẩng đầu bỗng nhiên ngẩn người.
"Tiên sinh, anh nhìn bên kia đi, đó không phải là cô Tống sao?"
Sau khi trở về anh ta suýt nữa đã bị điều rời khỏi vị trí bên cạnh Hoắc Vân Khuyết, cuối cùng nhờ vào anh ta mặt dày mày dạn, thêm vào đó là Hoắc Ngũ có việc bận khác, vậy mới thành công ở lại bên cạnh Hoắc Vân Khuyết.
Đến tận bây giờ, mỗi ngày anh ta cũng đều cẩn thận từng li từng tí, sợ bị Hoắc Vân Khuyết đuổi đi.
Hoắc Vân Khuyết hạ tầm mắt, một chiếc áo sơ mi màu đen đẹp mắt. Anh khẽ đẩy mắt kiếng gọng vàng trên sống mũi, kiên nhẫn xem hết trang cuối cùng của văn kiện.
"Ối? Cô Tống ở trường học phải chịu ủy khuất rồi sao? Sao mắt lại đỏ lên rồi." Hoắc Thất kinh ngạc.
Anh ta tự nhiên nhìn, không chú ý đến tay cầm văn kiện ngừng lại của người đàn ông, cuối cùng bất lực thở dài một tiếng, chầm chậm nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Thiếu nữ đứng trước cổng trường chỗ người đến người đi, ôm lấy cặp sách, vành mắt và chóp mũi ửng hồng giống như một vật nhỏ đáng thương bị vứt bỏ.
Ngọt.
Văn kiện vừa gập, Hoắc Vân Khuyết cất tiếng, "Hoắc Thất —— "