Cô cực kỳ vui mừng, nháy mắt liền ghé sát vào bên cánh cửa sổ, cười tươi rói nũng nịu, "Anh trai, em nhớ anh lắm!"
Hoắc Vân Khuyết: "...."
Tống Yểu Yểu không thấy ngại có gì, thích thì phải nói ra, không việc gì phải xấu hổ.
Đôi mắt đen láy của cô đảo qua đảo lại, má lúm đồng tiền hiện ra độ ngọt ngào vừa đủ.
"Anh trai mặc áo sơ mi nhìn cũng rất đẹp, cực kỳ đẹp luôn!"
"Khụ —— "
Hoắc Vân Khuyết đỡ trán, vươn tay ra đẩy đầu Tống Yểu Yểu ra bên ngoài một chút, tiếp tục đến gần nữa sẽ áp lên mặt anh mất.
"Nói chuyện đàng hoàng," Anh nghiêm túc lên tiếng.
Tống Yểu Yểu cong môi, lầm bầm, "Ủa gì vậy ~ Em đang nói chuyện đàng hoàng mà!"
Giọng nói dẻo quẹo, còn ngọt hơn cả đường.
Hoắc Vân Khuyết thở dài, tầm mắt rơi xuống vành mắt phiếm hồng của cô, trầm giọng, "Sao lại khóc?"
"Hả?" Tống Yểu Yểu nghiêng đầu, vô tội mù mịt.
Cô cầm cốc trà sữa lên hút một cái, "Em không có khóc."
Bộ dáng mù mà mù mờ ngây thơ kia làm người xem ngứa tay, hận không thể vươn tay ra mà bẹo cô để thử xem có mềm mại giống với trong tưởng tượng hay không.
"Mắt." Anh mở miệng, nhẹ nhàng chỉ ra.
Tống Yểu Yểu hậu trí hậu giác(*) sờ sờ mặt mình, "Cái đó là em tự mình dụi ra đấy ~ Hi hi, hóa ra là anh đang lo lắng cho em ~ Em rất cảm động ~"
(*) 后知后觉: Thành ngữ Trung Quốc, là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra quá chậm, chỉ độ nhạy cảm với một sự việc nào đó.
Đôi môi của cô bị dính chút nước, cười lên cả thế giới này cũng giống như bừng sáng lên.
Hoắc Thất đi theo sau Tống Yểu Yểu, trong lòng không ngừng cảm thán.
Một cô bé vừa dịu dàng vừa ngọt ngào lại còn biết làm nũng, thật sự là chịu không nổi mà, chịu không nổi!
Chẳng trách đến cả tiên sinh thanh tâm quả dục cũng không khống chế được.
Hoắc Vân Khuyết tháo mắt kính xuống, "Không hề quan tâm." Anh day day ấn đường.
"Nói dối!"
Cô gọi tôi là chú nhỏ?
Tống Yểu Yểu hơi nhăn mũi, sự đắc ý trên hàng lông mày giống như sắp mọc ra đôi cánh nhỏ bay ra ngoài, cái đầu nhỏ tự hào ngẩng lên, "Rõ ràng là anh trai bảo Hoắc Thất mua trà sữa cho em, lần này không phải là em chủ động quấn lấy đâu đấy, là anh trai tìm em trước!"
Cô mừng phấp phới phản bác.
Hoắc Vân Khuyết thấy thú vị, cố ý đùa cô, "Nói vậy cũng là do tôi kêu cô đi qua đây?"
"Ôi chao —— "
Tống Yểu Yểu cười khanh khách, cô cầm cốc trà sữa bĩu môi, "Gì chứ! Anh cũng biết giội nước lạnh quá rồi đấy."
Cô phát ra những âm thanh rầm rì, "Rõ ràng là đặc biệt mua trà sữa cho em, còn chẳng thèm mua cho Tống Tĩnh Uyển."
"Cô muốn mua cho cô ta?" Hoắc Vân Khuyết khàn giọng cười nhẹ, "Vậy Hoắc Thất —— "
"Vâng tiên sinh?"
"Không muốn, không muốn, không muốn đâu! Không cho phép!"
Một tay Tống Yểu Yểu bắt lấy Hoắc Thất, trừng mắt hung dữ nhìn anh ta, nũng nịu ra lệnh, "Nếu như anh dám mua trà sữa cho Tống Tĩnh Uyển, tôi sẽ đánh vỡ đầu anh ra!"
Cô tưởng rằng bản thân mình rất hung dữ, nhưng lại không hay biết, bản thân mình ở trong mắt người khác giống hệt như một chú mèo con chưa đầy tháng tuổi đã vội vàng giương nanh múa vuốt.
Dựng đứng bộ lông mềm mại bồng bềnh, chân nam đá chân xiêu mà bảo vệ thức ăn của mình.
Hoắc Thất vô tội: "Cô Tống, là tiên sinh sai bảo...."
Cô nổi giận với tôi làm gì chứ?
"Khụ...." Hoắc Vân Khuyết đặt nắm tay lên môi, trong cặp mắt phượng tràn đầy ý cười nhạt.
Phì cười.
Tống Yểu Yểu lý lẽ hùng hồn, "Tóm lại tôi không biết, có bản lãnh thì anh cứ thử xem."
Cô quơ quơ nắm đấm nhỏ, uy hiếp mà khẽ nhướng mày.
Hoắc Thất nheo mắt, nghĩ đến hành vi bạo lực của cô gái nhỏ này, bất đắc dĩ lùi về sau hai bước, dơ tay lên đầu hàng.
Ôi, anh khổ quá mà.
Người ta làm vệ sĩ chỉ cần phải bảo vệ sự an toàn của chủ mình là đã đủ rồi.
Anh ta lại khác, không chỉ bị nhồi nhét cẩu lương, còn phải học được cách đội nồi nữa.
Tống Tĩnh Uyển cách khá xa nên chỉ có thể nhìn thấy một góc mặt tinh xảo của người đàn ông, lúc mỉm cười khóe môi cong lên, đến ngay cả khí thế bức người trên người anh dường như cũng không còn đáng sợ như vậy nữa.
Cô mấp máy cánh môi nhìn sang bên cạnh.
Hoắc Ninh Hi ra trễ một bước, đứng bên cạnh cô, Tống Tĩnh Uyển nghe thấy giọng nói của chính mình đang hỏi, "Ninh Hi, người đang ngồi bên trong chiếc xe kia là chú nhỏ của cậu đúng không?"
"Cái gì?"
Hoắc Ninh Hi đem cặp sách quẳng lên bả vai mình, nhướng mày nhìn sang, khi nhìn thấy bóng người của Tống Yểu Yểu, lông mày phút chốc cũng nhíu chặt.
"Sao lại là Tống Yểu Yểu? Sao lúc nào cô ấy cũng quấn lấy chú nhỏ của tôi vậy!"
Tống Tĩnh Uyển lấp liếm đi chuyện Hoắc Thất mua trà sữa cho Tống Yểu Yểu, chỉ lựa chọn thứ yếu để nói: "Có lẽ là bởi vì thấy chú nhỏ tướng tá đẹp trai, không còn cách nào khác, Yểu Yểu vẫn luôn thích người có ngoại hình đẹp. Những minh tinh cô ấy thích cũng chính là vậy, đối với chú nhỏ thì cũng vẫn sẽ như vậy, còn có cả cậu —— "
Hoắc Ninh Hi không thể nghe nổi nữa, nhấc chân đi về phía Tống Yểu Yểu.