Nâng chén rượu muốn uống không có đàn sáo
Say mà không vui vẻ gì biệt ly sầu thảm
Lúc chia tay lòng mang mang, sông đượm bóng trăng
Chợt nghe có tiếng tỳ bà trên mặt nước
Chủ nhân quyên về, khách cũng không khởi hành
Tìm theo tiếng để hỏi người đàn là ai
Tiếng tỳ bà im bặt, muốn nói mà còn trì hoãn
......
Buồn thảm không giống như tiếng đàn vừa rồi
Hết những người trong tiệc nghe lại đều che mặt khóc
Trong những người ấy ai là người khóc nhiều nhất
Tư mã Giang Châu ướt đẫm vạt áo xanh
Gió thổi lên ngọn tóc của cô, bụi bay trên đầu cô gái. Cô mặc đồng phục, đứng thẳng lưng, bộ âu phục được cắt may tinh xảo làm tôn lên vòng eo nhỏ. Hình ảnh trước mắt đẹp đẽ, ngay cả ánh mặt trời rơi trên vai cô, cũng làm cho người ta ghen tị.
Eo nhỏ mảnh khảnh.
Tống Yểu Yểu nhìn thẳng về phía trước, giọng đọc êm tai giống như những nốt nhạc nhảy nhót, một bài thơ dài trăm chữ nhưng từ đầu đến cuối cô cũng không hề nhìn vào sách giáo khoa.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, mọi ánh mắt nhìn Tống Yểu Yểu cũng đều ngỡ ngàng.
Vương Trung Duẫn sờ sờ chiếc trán hói của mình, thật lâu sau mới định thần lại, "Học trò này, em thật sự là không phải đi nhầm lớp?"
Thuộc thơ không khó, cái khó chính là học sinh của lớp 3 lại thuộc lòng được thơ!
Tống Yểu Yểu: "???"
Cô vô tội đứng đấy, đôi mắt đen lay láy nhìn chăm chăm Vương Trung Duẫn.
"Khụ...." Vương Trung Duẫn bối rối, "Có phải là em đang đùa tôi đúng không, thật ra em là học sinh của lớp 12A1 qua đây?"
Khác với học sinh A3, A1 đều là những học sinh khá giỏi, chủ yếu là nhân tài được trường học này bồi dưỡng.
Tống Yểu Yểu một lời khó giải thích, "Dạ thưa thầy, em thật sự là học sinh của 12A3."
Vương Trung Duẫn cười ngượng ngùng một cái, đối diện với đôi mắt trong veo như mặt hồ, cô có bề ngoài nhỏ nhắn, ánh nhìn lúc này khiến người khác thấy tội nghiệp đáng thương, làm cho người khác không đành lòng.
Vương Trung Duẫn cứ cảm thấy, nếu như ông ta tiếp tục nghi ngờ, con gái nhà người ta sẽ bật khóc mất.
Vội vàng lên tiếng khích lệ: "Khụ! Đọc rất hay, không thiếu một chữ nào! Xuất sắc, vô cùng xuất sắc!"
Ông ta vừa vỗ tay, đám học trò ở dưới bục giảng ai nấy cũng đều đập bàn, huýt sáo, hận không thể hất tung cả mái nhà lớp học lên.
"Thôi thôi thôi! Đều dừng lại hết cho tôi!" Vương Trung Duẫn tức giận mà trừng mắt với đám học trò dưới lớp, "Các trò người nào người nấy, nếu như có được Tống —— "
"Thưa thầy, Tống Yểu Yểu ạ." Tống Yểu Yểu mỉm cười nhắc nhở.
"Đúng đúng! Giỏi bằng một nửa bạn học Tống Yểu Yểu, tôi có chết cũng có thể nhắm mắt!"
Đám đông bĩu môi, xem như là chưa nghe thấy gì. Nếu như bọn họ có thể thì còn bị phân vào học A3 nữa sao?
Sau đó, Vương Trung Duẫn giảng bài lại càng hăng say, thường gọi Tống Yểu Yểu đứng lên trả lời câu hỏi. Thời gian một tiết học, mọi người mới giật mình bừng tỉnh, một Tống Yểu Yểu có sự tồn tại cực thấp trong trí nhớ kia hóa ra lại giỏi cỡ này sao?
Bất luận Vương Trung Duẫn hỏi gì cô cũng đều có thể trả lời được hết.
Giọng nói dễ nghe lại uyển chuyển mềm mại, chỉ cần nghe thôi cũng đủ làm người khác cảm thấy vừa đáng yêu vừa xuất sắc.
Hàn Quân vẫn nằm nhoài người trên bàn học như cũ, cúi đầu gửi một video qua cho Thẩm Tuân.
Quân gia siêu cấp đẹp trai: Anh, anh mau xem cái này đi. Chết tiệt, Tống Yểu Yểu đây không phải là đang trúng tà, đây hoàn toàn là biến thành một người khác thì đúng hơn đấy chứ?
Quân gia siêu cấp đẹp trai: Không ngờ thành tích cô ấy lại tốt như vậy, lại còn rất xinh đẹp, nhìn cái eo nhỏ mảnh khảnh kia đi, chậc chậc....
Thẩm Tuân cư nhiên lại không trả lời, cũng không biết là chui vào chỗ nào ngủ mất tiêu rồi.
Hàn Quân chép miệng, nằm nhoài ra bàn giống như một Chikan(*) nhìn về chỗ ngồi cạnh cửa sổ của thiếu nữ. Dáng ngồi của cô ngoan ngoãn, giống như là thiếu nữ xinh đẹp xuyên không qua từ 2D(*). Ai lại có thể ngờ được chính người có giọng nói thùy mị này mới vừa rồi lại lăng mạ chị đại của lớp đến xấu hổ muốn độn thổ được chứ?
[“Chikan” trong tiếng Nhật là để chỉ những kẻ sàm sỡ hoặc biến thái, thường để chỉ đối tượng có hành vi tấn công tình dục trên các phương tiện công cộng.
2D là những thứ không có thật như Anime(hoạt hình nhật), Manga (truyện tranh nhật), Vocaloid (ca sĩ ảo). Thường là những thứ chỉ có trên mạng không có ngoài đời.]
Lợi hại, đúng là lợi hại!