"Vì không thấy bị mất bất cứ thứ gì, hơn nữa cũng không có dấu hiệu bị cạy cửa nên cảnh sát cũng chỉ tùy tiện hỏi mấy câu sau đó đi mất, bảo rằng nếu có thêm chuyện gì nữa thì gọi báo lại." Cô có chút không biết nên làm thế nào, bản thân cô một thân một mình đến một thành phố xa xôi cắm rễ, không có mấy người bạn bè xã giao gì cho nhiều, cẩn thận suy nghĩ một lát thì dường như cũng chỉ có thể nhờ vả anh một chút.
Vào lúc Cố Tân Ngữ đến nhà cô thì thấy cô đang ngồi xổm trước cửa nhà, bộ dạng có chút đáng thương, trên người vẫn đang mặc bộ quần áo ở nhà màu hồng phấn, tóc thì đơn giản cột lên thành kiểu đuôi ngựa, nhìn giống học sinh hết sức, so ra mà nói thì thoạt nhìn còn dễ gần hơn một chút.
"Nếu đã khóa cửa thật kỹ mà cũng không mất đồ đạc gì, vậy làm sao cô biết được là có trộm ghé thăm?" Anh nhìn chung quanh căn nhà một chút, hai phòng ngủ và một phòng khách, nhìn chung thì tương đối nhỏ nhưng được sắp xếp ngăn nắp sạch sẽ, trên ban công cũng được bảy đủ loại hoa hoa cỏ cỏ.
Thẩm Tinh Hòa đưa anh nhìn ảnh trước khi cô ra khỏi nhà đã chụp một chút, nếu so với tình trạng hiện tại thì có rất nhiều chỗ không giống nhau, tuy rằng đó chỉ là các chi tiết nhỏ, có thể người bình thường sẽ không phát hiện ra nhưng cô lại là một người tương đối cẩn thận tỉ mỉ vì thế nhạy bén nhanh chóng phát hiện được có chuyện không ổn.
"Vậy sao em không chuyển sang nơi khác?" Anh nghiêng đầu quan sát cô một chút sau đó mới hỏi ra chuyện mà anh không luôn không hiểu trong lòng.
Thẩm Tinh Hòa rót cho anh một ly nước trái cây sau đó vô cùng tự nhiên mà đưa cho anh: "Đây là của mẹ tôi để lại nên tôi nhất định phải trông chừng nó."
Cố Tân Ngữ đưa tay ra nhận lấy, đầu ngón tay có chút không cẩn thận mà chạm một chút vào ngón tay cô, có cảm giác hơi mát mát, anh vô cùng lễ phép nói một câu cảm ơn sau đó đột nhiên nghĩ đến thứ gì đó vô cùng ngạc nhiên mà đưa mắt sang nhìn cô gái đang có vẻ mặt vô cùng bình tĩnh kia.
"Sao vậy?" Có lẽ là do ánh mắt của anh nhìn mình quá mức nóng bỏng, cô quay sang nhìn, vẻ mặt không nhịn được mà có chút nghi ngờ.
Cố Tân Ngữ lắc đầu theo bản năng sau đó lại xòe bàn tay ra giơ giơ trước mặt cô, "Không phải là em không thích người khác chạm vào mình sao?"
"Tôi chỉ không thích chạm vào đàn ông thôi." Cô vô cùng thành thật trả lời anh.
"À." Anh gật đầu, sau đó mới nhanh chóng phản ứng lại, mi tâm giật giật mà nhíu lại, "Lẽ nào tôi không phải đàn ông sao?" Quả thực vô cùng nhục nhã, có cần anh chứng minh một chút rằng anh vô cùng đàn ông không.
Dường như cô hết sức ngạc nhiên với phản ứng quá khích của anh mà cau mày giải thích: "Nhưng anh là gay mà."
Anh hít một hơi thật sâu sau đó hơi nhếch nhếch khóe miệng, sau cùng phun ra một câu hết sức kinh người, "Nếu vậy thì hai chúng ta ở chung đi."
Đầu óc của Thẩm Tinh Hòa trống rỗng vài giây, mãi một lúc sau cô mới tìm lại được giọng mình, "Anh nói gì cơ?"