Buổi tối, anh dựa người vào đầu giường, trên đó vẫn đang đặt chậu cây xấu hổ kia. Sau đó anh hoảng hốt thấy được dường như Thẩm Tinh Hòa đã buông bỏ toàn bộ đề phòng rồi nhanh chóng lao vào trong ngực anh, sau đó hai người bọn họ đan chặt mười ngón tay vào nhau, cùng nhau té xuống giường lớn, da thịt cô vừa trắng nõn vừa mềm mại, chỉ cần hơi mạnh tay một chút thì nhất định sẽ để lại trên da thịt dấu vết xanh xanh tím tím.
Anh hôn một mạch từ trán xuống đến ngón chân của cô, nghe thấy tiếng cô liên tục thở dốc ngay bên tai anh, thân thể nhu nhược như không có xương của cô tự mình quấn lấy anh vừa tinh tế vừa chặt chẽ.
Từ hôn đến cắn, trên người cô dính dính ướt át vô cùng, một ngón tay của anh dừng trước cửa huyệt ướt át của cô rồi đưa vào rút ra nhưng anh vừa mới chỉ đưa một ngón tay vào trong thì cô đã nhanh chóng ầm ầm ĩ ĩ than đau, trên khuôn mặt vừa có vẻ đau đớn nhưng đồng thời cũng lại sung sướng vô cùng.
Tiếng nước dần dần rõ hơn, ngón tay của anh có bất cẩn trượt sâu vào trong. Da thịt bên trong vừa non mềm lại vừa chặt chẽ không thôi, chỉ cần nhẹ nhàng đụng vào một chút thì đã không ngừng tiết ra nước.
Cô nức nở rồi nhanh chóng đạt cao trào trước một màn ra ra vào vào của anh.
Sau đó anh cởi quần ra để lộ gậy thịt đã sớm thức tỉnh rồi nhanh chóng đè lên thân thể đã sớm xụi lơ của cô mà mạnh mẽ đi vào.
Cô run rẩy ôm chặt lấy cổ anh, nhẹ nhàng dịu dàng bảo anh nhẹ một chút, trên mặt cũng tràn ngập vẻ uất ức không thôi, vừa yếu ớt lại vừa quyến rũ.
Anh nuốt nước bọt đến ực một tiếng đồng thời động tác dưới thân lại càng thêm thô lỗ hơn, mỗi lần đi vào đều phải đưa vào đến nơi sâu nhất, miệng mồm cũng không hề nhàn rỗi mà cuốn lấy lưỡi cô, cả hai trao nhau nước bọt của đối phương.
Anh thở hồng hộc mà giật mình tỉnh giấc, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm vào đũng quần và ga giường bị bẩn sau đó lặng lẽ bước vào phòng tắm.
Quả nhiên là do gần đây trống vắng để không quá lâu rồi thế nên ngay cả mộng xuân anh cũng có luôn rồi.
Chờ đến khi anh bước ra từ phòng tắm thì thấy điện thoại để trên tủ đầu giường của mình sáng lên, anh đến gần cầm lên nhìn thử không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn mà mở to hai mắt.
"Hình như, hình như nhà tôi bị trộm ghé thăm rồi." Thẩm Tinh Hòa cầm điện thoại di động có chút bất lực mà co rúc ở góc giường.
"Chuyện này em hẳn nên tìm đến chú cảnh sát chứ nhỉ." Anh hơi mím môi vô cùng đâu ra đó mà nhắn tin trả lời, tuy trong lòng anh vui sắp nở hoa đến nơi nhưng trên mặt lại chẳng mảy may thay đổi chút gì cả.